Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-04-17 17:34:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Cũng may, mấy Dung Nghiên chỉ là đám tiểu bối, dù tu vi cao nhất trong nhóm là Nhan Hoài thì cũng chỉ mới bước Kim Đan kỳ.

Tuy rằng mấy t.ử Thiên Diễn Tông trong cùng cảnh giới xem phần xuất sắc và trẻ tuổi hơn thường, nhưng trong mắt vị quản sự cửa hàng Cổ Linh, cũng chẳng gì đáng ngạc nhiên.

Chỉ thể , bọn họ thiên phú tệ mà thôi.

mỗi năm, những kẻ thiên phú xuất sắc c.h.ế.t cũng chẳng ít. 

Thiên phú dù đến , nếu sống thì cũng chẳng giá trị để bồi dưỡng.

Huống chi, tuy lưng bọn họ chỗ dựa là Dung Húc Phong của Thiên Diễn Tông, khiến khả năng gặp nguy hiểm giảm ít, song so với việc nịnh bợ Oanh Hành Kiếm Tôn, rõ ràng vẫn chẳng mấy giá trị bằng.

Bởi , tuy khi Dung Nghiên cất tiếng khiến ít chú ý, nhưng khi thấy chỉ là mấy kẻ Trúc Cơ trẻ tuổi, nhiều nhất chút thiên phú khá , thì đa phần chỉ cho rằng bọn họ trong cửa hàng thấy vật gì quen mắt mà nhớ chuyện cũ thôi.

Trong cửa hàng Cổ Linh, đồ cổ thật sự hề ít.

Nếu là những tu sĩ thiên phú cao, thường xuyên trưởng bối dẫn mở rộng kiến thức, thì việc bắt gặp món đồ quen thuộc trong cửa hàng cũng chẳng điều hiếm thấy.

Chỉ vị quản sự béo lùn, chắc nịch là phụ trách cửa hàng là nheo mắt .

Hắn thể vị trí quản sự Cổ Linh các, tự nhiên là năng lực. Riêng bản lĩnh quan sát sắc mặt, đoán ý hạng thường.

Trước đó tuy vẫn luôn chú tâm Oanh Hành Kiếm Tôn cùng Dung Túc phong chủ đương nhiệm Dung Húc Phong của Thiên Diễn Tông, nhưng rõ điều mà khác .

Đám chính là t.ử Dung Húc Phong. Mà Dung Túc hiện tại là Nguyên Anh kỳ đỉnh phong. Chỉ cần ông đột phá thêm một bước, hẳn cũng sắp dọn lên đỉnh Thiên Diễn Phong tĩnh tu. Dù vì t.ử còn yếu mà tạm ở , thì nhiều lắm cũng chỉ đợi đến khi Nhan Hoài tiến Nguyên Anh kỳ là cùng.

Giống như Oanh Hành Kiếm Tôn, chờ đến khi tu vi nàng đạt tới Nguyên Anh kỳ, liền dọn lên đỉnh núi Thiên Diễn Phong.

Đó là quy củ của Thiên Diễn Tông, tu sĩ từ Hóa Thần kỳ trở lên đều lên đỉnh núi tĩnh tu, trừ tông chủ .

Hiện tại, Dung Túc là tu sĩ Nguyên Anh đỉnh phong.

Đợi đến khi đại t.ử Nhan Hoài đạt tới cảnh giới , vị trí phong chủ Dung Húc Phong tất nhiên sẽ giao cho một trong bốn bọn họ.

Dung Húc Phong từ tới nay vẫn xem là một truyền kỳ trong Tu chân giới. Có lẽ bởi nhân ít, nên trong phong giờ hòa thuận, lục đục nội bộ, mỹ đến mức chẳng giống trong Tu chân giới chút nào.

Cũng chính vì thế, dù quản sự Cổ Linh các vẫn đang cùng Oanh Hành Kiếm Tôn và Dung Túc chuyện trò, vẫn luôn ngầm chú ý đến mấy t.ử các vị trưởng bối tạm thời “quên mất”.

Sau đó, liền thấy đám trẻ bỗng nhiên như phát hiện điều gì, đồng loạt trở nên phấn khích.

Thứ mà họ tới, xem chẳng món đồ trong cửa hàng khiến họ nhận điều gì, mà giống như họ vốn thứ gì đó liên quan trong tay, chỉ là giờ nhờ món đồ lời nào đó trong cửa hàng mà gợi trí nhớ.

Chỉ tiếc, bọn họ chuyện nhỏ, còn Oanh Hành Kiếm Tôn lặng lẽ dựng lên một tầng kết giới. Ngoại trừ tiếng kêu đầy phấn khích cuối cùng của cô gái nhỏ , căn bản chẳng ai họ đang bàn cái gì.

Quản sự Cổ Linh các nheo mắt , trong lòng mơ hồ sinh nghi, cảm thấy chuyện chút đáng chú ý.

Tuy , mặt Oanh Hành Kiếm Tôn ở đây, vẫn tỏ cẩn trọng, thu hiếu kỳ trong lòng.

Bên , Dung Nghiên cũng nhận bản quá mức kích động, liền hổ lè lưỡi, trốn lưng Ninh Tự: “Ta cố ý , chỉ là…”

Oanh Hành Kiếm Tôn hứng thú qua, nhướng mày: “Đừng lo. Ngoại trừ tiếng kêu sợ hãi cuối cùng của ngươi, còn thì trừ chẳng ai thấy gì cả, ngay cả sư tôn các ngươi cũng .”

Nói , nàng thoải mái tựa lưng ghế, dù tấm tựa bằng gỗ vẫn còn khá cứng: “Không ngờ Dư Kình thể đào thứ như , xem ích nhỏ với ngươi. Hãy giữ kỹ, đợi cảnh giới cao hơn, chắc chắn sẽ dùng .”

Thấy Oanh Hành vẻ truy hỏi thêm, quản sự trong lòng thầm mừng, liền cẩn thận dò hỏi: “Xin mạo , … đó là vật gì ?”

Ai ai cũng Oanh Hành Kiếm Tôn tính tình thẳng thắn.

Chuyện nàng từng đ.á.n.h cho gia chủ Hàn gia, thế lực lớn nhất thành Hàn gia đến mức đổi cả diện mạo, đến giờ vẫn truyền tụng. Nếu nàng giữ kín, e là sẽ thuận miệng .

, khi nãy chính là nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-70.html.]

Oanh Hành Kiếm Tôn cong môi : “Cũng chẳng gì to tát. Dư Kình bỗng nhớ , từng đào một món đồ ở chợ, hỏi Nhan Hoài, cảm thấy lẽ là truyền thừa của một kiếm tu. Với mấy đứa nhỏ như bọn họ, đó quả thật là thứ .”

Kiếm tu chi vật, hẳn là thế.

Quản sự chỉ khẽ, thuận miệng phụ họa vài câu, tỏ vẻ truy hỏi thêm.

Làm buôn bán, điều đầu tiên họ chính là giao dịch. Truyền thừa kiếm tu qua thực tồi, nhưng , kiếm tu nào cũng giống mấy của Dung Húc Phong, giàu đến mức chảy mỡ. Phần lớn kiếm tu vẫn nghèo túng, thường xuyên bôn ba trong các bí cảnh, chỉ để đổi lấy một ít tài nguyên phục vụ tu luyện của bản .

Truyền thừa kiếm tu tuy , nhưng ắt hẳn chẳng bao nhiêu mua nổi. Hơn nữa, chỉ là một vật do tiểu t.ử Dư Kình của Dung Húc Phong tình cờ thu , cũng chẳng đáng để họ phí tâm tư phương diện .

Huống hồ, nơi còn Oanh Hành Kiếm Tôn cùng Dung Túc tọa trấn, để lộ sơ hở mà lấy đồ vật tay, e rằng hao tổn ít tinh lực, thật đáng. Nếu là đại t.ử Dung Húc Phong tìm tài nguyên, còn thể cân nhắc một phen.

, tin đồn rằng Nhan Hoài là thiên chi kiêu t.ử Thiên Đạo ưu ái, mỗi hạ bí cảnh đều bao giờ tay trở về. Chỉ là mấy năm gần đây, dường như mải mê luyện đan, ít khi bí cảnh, bởi lời đồn cũng ít . những làm ăn như bọn họ vẫn luôn ghi nhớ những lời đồn năm xưa.

Ở Tu chân giới , chẳng lẽ thể cả đời xuống bí cảnh ?

Quản sự nhận đáp án, đầy ẩn ý liếc Nhan Hoài một cái, chuyển lực chú ý trở Dung Túc cùng Oanh Hành. Tuy , vẫn phân tâm đôi chút để ý đến mấy vị tiểu bối .

Bị , Nhan Hoài thì phản ứng gì, nhưng Dư Kình bên cạnh tức đến nổ tung: “Hắn ai đó? Nhìn cái gì chứ!”

Gần đây Dư Kình thi thoảng chút thần kinh, Nhan Hoài cũng quen. Dù rốt cuộc đang bực chuyện gì, nhưng vẫn kiên nhẫn trấn an: “Bình tĩnh, bình tĩnh chút . Quản sự ngươi.”

“Hắn ngươi!” Dư Kình cực kỳ đương nhiên, còn chút ấm ức chẳng hiểu vì .

Nhan Hoài cảm thấy thể lớn tuổi, mắt hoa: “Biểu cảm của ngươi là ? Nhìn thì , lớn lên như , dựa cái gì cho chứ?!”

Nghe qua hình như cũng đạo lý. mà...

Dư Kình vẫn nghiến răng nghiến lợi: “Không như , nhất định ý đồ với ngươi!”

Nhan Hoài thản nhiên đáp: “Tất nhiên . Mỗi cửa hàng, mỗi quản sự đều ý đồ với . Chẳng qua dạo mải mê luyện đan, luyện nhiều đến mức đan d.ư.ợ.c bản dùng cũng chẳng hết, phần lớn đều nộp lên tông môn đổi lấy điểm cống hiến. Còn những đan d.ư.ợ.c thật sự , vốn dĩ cũng chẳng tới lượt bọn họ tranh đoạt. Nếu là đây, mỗi xuống núi hạ bí cảnh, đều sẽ những như bọn họ hỏi xem tài nguyên gì cần bán. Bình thường thôi.”

Nghe như , cũng chẳng sai. Bởi trong Tu chân giới, linh căn tinh khiết cao, mỗi hạ bí cảnh đều dễ gặp tài nguyên quý, thậm chí thứ còn tự tìm đến cửa. Linh căn của Nhan Hoài đạt tới chín phần chín, điều đó càng khỏi .

Dư Kình nghiêng đầu hỏi: “Vậy đại sư , khi nào chúng mới xuống bí cảnh?”

Nói thật, từng tận mắt thấy Nhan Hoài trong bí cảnh .

Bởi khi Dư Kình bái nhập Thiên Diễn Tông, Nhan Hoài bắt đầu chuyển sang đan tu. Suốt mấy năm nay, vẽ phù, luyện đan, việc gì cũng kiêm, thế mà kiếm pháp và công pháp từng buông lơi.

Từng song tu, nhưng kẻ thật sự thể thành công đều cực ít, đa phần sẽ buộc từ bỏ một bên ở giai đoạn .

Tu luyện chỉ một đạo đủ khiến kiệt sức, huống chi là song tu. Những kẻ nổi danh như phù-trận song tu đại năng cũng chỉ vì hai đạo đó chỗ tương đồng, chứ như Nhan Hoài, kiếm pháp cùng luyện đan khác biệt thì độ khó cao hơn nhiều.

Dư Kình nghĩ , vẫn khỏi lo lắng đại sư sẽ khó cân bằng giữa hai đường kiếm pháp và đan đạo.

Còn bản Nhan Hoài thì nghĩ nhiều như . Cậu chỉ xem tiểu sư là đang háo hức bí cảnh, luyến tiếc nỡ xa nên khẽ : “Nếu ngươi đúng, chẳng chúng sắp hạ bí cảnh ? Bí cảnh đại năng dễ như . Ngươi giờ vẫn chỉ là Trúc Cơ kỳ, so với việc nghĩ ngợi lung tung, chẳng bằng nắm chắc thời gian tu luyện. Với tu vi hiện tại, ngươi chẳng làm .”

Nói xong, Nhan Hoài cảm thấy lời nặng, bèn dịu giọng thêm một câu: “ cũng đừng quá tự ti. Dù ngươi tuổi còn nhỏ, mà ở niên cấp đạt tới tu vi như thế, khá . Không cần quá để ý chuyện tu vi, quan trọng là tu luyện cho chắc. Nếu rảnh rỗi, cứ ngoài rèn luyện , ngươi là kiếm tu mà.”

Cái gọi là kiếm tu, chính là một một kiếm lang bạt khắp Tu chân giới.

Trước , vì Dư Kình còn quá nhỏ mà sư tôn Dung Túc luôn bế quan, nên Nhan Hoài vẫn để ngoài. giờ thì khác, Dư Kình mười bảy tuổi, tu vi cũng đạt tới Trúc Cơ kỳ.

Nếu để sớm ngoài rèn luyện, e rằng sẽ thiếu kinh nghiệm chiến đấu.

Đối với kiếm tu mà , thiếu kinh nghiệm đ.á.n.h là chuyện vô cùng trí mạng. Tuy đây trong đại bỉ của tông môn, Dư Kình giống kẻ thiếu kinh nghiệm chiến đấu, nhưng…

sinh giỏi chiến đấu. Mà Dư Kình, là kiếm tu khả năng đ.á.n.h chỉ là điều bình thường. Nhan Hoài cũng nghĩ nhiều, ngược còn âm thầm khen tiểu sư can đảm, cẩn trọng.

Hơn nữa, cuối cùng Dư Kình vẫn thua, càng chẳng gì đáng nghi ngờ.

, đến giờ Nhan Hoài vẫn từng nghi ngờ . Cậu chỉ cảm thấy tiểu sư quả nhiên là hạt giống của kiếm tu, chỉ là đôi khi, giống kiếm tu lắm.

Như ngay lúc .

Dư Kình trộm kéo tay áo Nhan Hoài, híp mắt: “Đại sư , vinh hạnh mời ngươi cùng dạo khắp thiên hạ chăng?”

Loading...