Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 69

Cập nhật lúc: 2026-04-17 17:34:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Cổ Linh các dù cũng là nơi làm ăn buôn bán, đối với chuyện Oanh Hành kịp thời chỉ sai lầm nghiêm trọng, phụ trách của Cổ Linh các vẫn vô cùng vui mừng.

Chủ yếu là bởi vì, thật sự là một sai sót quá mức nghiêm trọng.

Âm bát vốn là pháp khí của ma tu. Cổ Linh các là cửa hàng cũ kỹ, cũng hề bài xích ma tu. Bọn họ thu thập nhiều món cổ vật như , tự nhiên trong đó cũng ít món là dùng cho ma tu, thậm chí còn lập riêng một khu để trưng bày đồ vật của ma tu, giao dịch cùng ma tu.

Chỉ cần thể làm ăn, Cổ Linh các hề để ý đối phương là chính đạo tu sĩ là ma tu.

đem pháp khí của ma tu đặt lẫn trong khu đồ cổ bình thường, đối với Cổ Linh các mà , đó tuyệt đối là điều tối kỵ.

Bởi , phụ trách đặc biệt đến để cảm tạ Oanh Hành.

Người là một trung niên béo thấp, dáng chắc nịch, vỗ tay với Oanh Hành: “Oanh Hành Kiếm Tôn tay quả nhiên khác thường. Lần là do Cổ Linh các chúng kiểm tra chu . Để tỏ lòng ơn, tại hạ đặc biệt chuẩn thiệp mời cho buổi đấu giá mấy ngày tới, hy vọng chư vị nể mặt đến dự.”

Oanh Hành và Dung Túc vẫn đang khách sáo trò chuyện với phụ trách, còn Nhan Hoài thì một bên chống cằm, vẻ nhàn nhã, khẽ nghiêng trò chuyện nhỏ giọng với Dư Kình đang cạnh.

Đời nghèo khổ cả đời, Dư Kình vốn quen với mấy buổi đấu giá xa hoa như thế : “Vì tặng thiệp mời đấu giá? Đồ trong đấu giá hội khác gì với đồ trong cửa hàng ? Hơn nữa, mấy món trong đấu giá hội giá đều thổi phồng quá đáng, thật nhiều khi may mắn một chút vẫn thể mua thứ tương tự trong cửa hàng.”

Trên thực tế, đối với Dư Kình khi còn ở kiếp , việc bước một cửa hàng là xa xỉ.

Không mua nổi, năm đó cũng từng là ma tu tu vi Hóa Thần, chỉ là những món cần khi , dù bày trong cửa hàng cũng loại mà thể kham nổi, chứ đừng đến hội đấu giá.

Còn hiện tại, khi tương đối dư dả, Dư Kình tự nhiên cần chen chúc ở chợ mua đồ rõ nguồn gốc nữa. Vì thế, cửa hàng trở thành nơi thường ghé qua.

Đồ trong cửa hàng tuy giá cao, nhưng chất lượng đảm bảo. Với những nhiều linh thạch nhưng thiếu mắt , hoặc tuy mắt nhưng lười bỏ công sức chọn lựa, thì cửa hàng quả thật là nơi tồi.

Hơn nữa, trong cửa hàng thường đủ thứ, hiếm khi mà chẳng mua gì.

Chỉ là… hình thức đấu giá thật sự quá “hố”. Tuy rằng vật đem đấu giá đều là hàng quý hiếm, nhưng cũng ít món nếu đặt trong cửa hàng thì chẳng gì đặc biệt. Dư Kình từng thấy nhiều món vốn chỉ đáng một giá nhỏ, một vòng đấu giá, giá trị liền đội lên mấy chục .

Đối với hình thức đó, đến nay vẫn hiểu nổi vì thích như .

Nhan Hoài gõ nhẹ lên đầu tiểu sư đang tỏ vẻ bắt kịp thời đại: “Hội đấu giá thực chỉ là nơi cho mấy kẻ quá nhiều linh thạch khoe của thôi. Ngoại trừ vài món cực kỳ hiếm, phần lớn đều thể tìm thấy nếu chịu khó. Nói trắng , đó chỉ là cách phô trương tài lực, để nổi bật bản .”

Dư Kình ngẫm nghĩ: “Vậy tại họ vẫn làm hội đấu giá? Hơn nữa, phụ trách , thiệp mời dường như khó lấy thì .”

Nhan Hoài gật đầu: “Cổ Linh các đúng là dễ xin thiệp mời. Nó khác hẳn với Duyên Lạc các, nơi chuyên dựa đấu giá để kiếm lời. Cổ Linh các thì mười năm mới tổ chức một . Đấu giá của họ, là tập hợp tất cả những món quý hiếm mà họ thu thập suốt mười năm qua, những thứ bình thường bao giờ bày ngoài.

Tất nhiên, cũng vài món bình thường, nhưng phần lớn đều giá trị thật. Tất cả phụ thuộc mắt của mua.”

Nói đến đây, Nhan Hoài khẽ so sánh một chút giữa Cổ Linh các và Duyên Lạc các mà bọn họ quen thuộc, nhún vai: “Thật , Duyên Lạc các tổ chức đấu giá là để kiếm linh thạch, còn Cổ Linh các thì giống như một cách tri ân khách quen. Theo lý mà , chỉ những khách hàng lâu năm mới tư cách nhận thiệp mời. Chúng xem như hưởng ké vận may.”

Dư Kình “” một tiếng: “Vậy trong hội đấu giá của Cổ Linh các, tất cả đều là bảo vật ?”

Nhan Hoài ghé sát tai Dư Kình, hạ giọng : “Ta một tin, thật giả thế nào. Là từ một khách qua đường, giọng thì hẳn là khách lâu năm của Cổ Linh các.

Hắn , trong đấu giá cất giấu bản đồ bảo khố của bí cảnh Tiêu Ngũ Tôn Giả.”

Dư Kình lập tức sững , chấn động: “Thật giả ?”

Nhan Hoài lắc đầu, chu môi hướng về phía phụ trách cửa hàng Cổ Linh, một kẻ béo lùn, rắn chắc: “Cụ thể là thật giả thì khó , cũng chỉ chút tin tức như thôi. Có khi ngay cả phụ trách cũng chẳng món đồ đó là thật giả nữa.”

Ninh Tự và Dung Nghiên vẫn luôn im lặng chuyện, lúc cũng chen : “Haizz, Tiêu Ngũ Tôn Giả khi còn sống là một trận tu, cho dù tìm bản đồ, giải e cũng dễ !”

Ninh Tự gì, nhưng hiển nhiên trong lòng y cũng nghĩ như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-69.html.]

Nói đến vị Tiêu Ngũ Tôn Giả , đây là một tu sĩ sớm đạo tiêu, song đến nay vẫn tu giới khắc ghi. Mà nguyên nhân khiến ông nhiều nhung nhớ, chính là bởi khối tài nguyên khổng lồ mà ông để khi còn sống.

Tiêu Ngũ Tôn Giả từng là một trong những tu sĩ giàu nhất trong Tu chân giới. Ông thường xuyên nắm những tài nguyên hiếm , tiếng giàu lan khắp thiên hạ. Hơn nữa, khi đó ông chỉ còn một bước nữa là phi thăng, cuối cùng ngã xuống ngay ngưỡng cửa .

Từ đó, tư khố mà ông lưu liền trở thành mục tiêu khiến vô thèm khát.

Kho tài nguyên khổng lồ như , ai mà chứ? Ngay cả Nhan Hoài, từ khi xuyên thế giới từng vì tài nguyên mà lo nghĩ giờ phút trong lòng cũng chút xao động.

Theo lẽ thường, khi một tu sĩ phi thăng hoặc ngã xuống, tư khố của ông sẽ biến thành một bí cảnh vô chủ, cần thông hành lệnh vẫn thể tiến . Đa tu sĩ, khi cảm giác sắp phi thăng ngã xuống, đều sẽ chia “di sản” cho hữu hoặc hậu bối.

Tiêu Ngũ Tôn Giả làm . Dựa thiên phú trận đạo hơn , ông dùng trận pháp phong tỏa bộ tư khố của . Kết quả là, khi ông ngã xuống, ai còn tìm nơi đó nữa.

“Ai, chúng nên tìm thử xem ? Ta cũng trở thành trận tu như !” Dung Nghiên ưỡn ngực, đầy tự tin.

Ninh Tự lập tức hạ đài chút khách khí: “Vậy ngươi cứ thử tìm bản đồ bí cảnh tư khố của Tiêu Ngũ Tôn Giả . Sau đó còn phá trận pháp, mới nghĩ đến chuyện . Dù Tiêu Ngũ Tôn Giả từng là đại trận tu vang danh một thời. Ta thật sự tin một tiểu t.ử Trúc Cơ như ngươi thể tìm tư khố của . Cho dù tìm , tám phần cũng chẳng nổi.”

Tuy trong lòng Dung Nghiên cũng hiểu rõ điều đó, nhưng trắng như vẫn khiến nàng cam lòng.

Dung Nghiên phồng má, để ý đến Ninh Tự.

lúc , cái tên “Tiêu Ngũ Tôn Giả” nhắc đến, vẫn luôn trầm mặc, Dư Kình bỗng nhiên nhớ điều gì đó. Hắn nắm lấy tay Nhan Hoài, giọng thấp nhưng đầy kích động: “Đại sư , hình như tư khố của Tiêu Ngũ Tôn Giả ở !”

Một câu khiến tim Nhan Hoài khẽ run lên.

Chính cũng là vì lời Dư Kình khiến tim đập mạnh, vì tin tức quá kinh động lòng .

Tư khố của Tiêu Ngũ Tôn Giả!

Nhan Hoài cố nén kích động, hạ giọng hỏi: “Ngươi bằng cách nào?”

Giọng lớn, nhưng Dung Nghiên và Ninh Tự vốn chú ý bên lập tức thấy rõ, đồng thời đầu .

Dư Kình ngượng ngùng gãi đầu:

“Kỳ thật cũng dám chắc. Phải kiểm chứng mới . đại sư còn nhớ , năm đó mới nhập Dung Húc Phong bao lâu, ngươi từng dẫn đến chợ Thiên Diễn Thành. Khi , dùng một khối linh thạch đào một cục khoáng thạch chứa lôi thuộc tính. Bên ngoài khoáng thạch đó bọc nhiều tầng đá vụn, tầng ngoài cùng thì nhớ rõ là gì, chỉ lúc nhị sư còn tới Luyện Khí kỳ chê nó là đồ bỏ , thèm lấy một cái. bên trong khoáng thạch hữu dụng, chỉ là lớp ngoài càng sâu càng khó tách. Vài ngày mới bóc đến tầng trong cùng, phát hiện phần lõi lôi thuộc tính vẫn dưỡng thành nên giữ để dưỡng tiếp.”

“Khi xem kỹ lớp đá ngoài cùng của khối khoáng , phát hiện đó ấn ký của Tiêu Ngũ Tôn Giả! Lúc đầu chỉ cảm thấy quen mắt, mãi đến giờ mới nhớ !” Dư Kình càng càng phấn khích.

Nghĩ thì đúng là kỳ lạ, chỉ là một vật đào bằng linh thạch, bên trong chứa khoáng luyện bản mệnh kiếm còn tính, mà ngay cả tầng đá bọc ngoài cũng vô cùng quý hiếm.

Không chỉ Dư Kình kích động, ngay cả Nhan Hoài và những khác cũng khỏi sôi sục trong lòng.

Đa tu sĩ đều ấn ký riêng, như một danh hào cá nhân.

Tỷ như Oanh Hành Kiếm Tôn, vì lười đặt tên nên lấy luôn tên thật làm danh hào. Còn những như Nhất Dung Kiếm Tiên Tiêu Ngũ Tôn Giả, đều dùng danh hào đặc biệt của .

Danh hào chỉ là cách xưng hô mà còn mang theo khí thế thiên địa thừa nhận.

Có lẽ vì Tiêu Ngũ Tôn Giả ngã xuống từ lâu, nên khối đá mới rơi tay Dư Kình, mà cũng nhận . Chỉ đến khi nhắc đến tên , mới bỗng chốc nhớ .

đó là khoáng thạch định dùng để luyện bản mệnh kiếm, thể ngắm nghía nhiều cho !

“Vậy… ngoài ấn ký của Tiêu Ngũ Tôn Giả, tảng đá đó còn gì khác ? Là bản đồ ?”

Dư Kình nghiêm túc hồi tưởng: “Có thể là… dám chắc. hoa văn đó hình như từng thấy ở , chỉ là nhất thời nhớ .”

Dung Nghiên vỗ mạnh vai tiểu sư , : “Không ! Đến lúc đó chúng cùng suy nghĩ, đông thế nào cũng . Nếu thật , còn sư tôn và sư tổ nữa!”

Lời Dung Nghiên vang to, kéo cả ba bên vốn đang bàn chuyện khác chú ý về đây, ánh mắt đồng loạt tập trung .

Loading...