Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 68
Cập nhật lúc: 2026-04-17 17:33:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Cái bát , lúc đầu chỉ dùng để đựng chút thức ăn hoặc nước. nếu biến tấu cho phong phú hơn thì tự nhiên cũng thể, chỉ là trong cửa hàng Cổ Linh khi đó ai nghĩ đến phương diện thôi.
Dư Kình thể nhận ma âm, điều khiến đều thấy bất ngờ.
Đặc biệt là, âm thanh đó rõ ràng đến mức ngay cả Dung Túc cũng từng qua.
Nhan Hoài cũng bước gần : “Dư Kình, ngươi đó là ma âm? Nghe qua chẳng khác gì tiếng gõ bình thường cả.”
Dư Kình chút ngượng ngùng, đưa tay gãi cằm: “Âm thanh từng . Đại sư , ngươi mà thật sự thấy gì ? Loại âm thanh đặc biệt kích thích……”
Nhan Hoài lắc đầu: “Không gì kích thích cả, ngược còn dễ .”
Dư Kình lập tức nghẹn lời.
Hắn sở dĩ nhận , là bởi vì kiếp từng nhập ma, hơn nữa từng thấy cái bát , qua chính âm thanh đó.
Chỉ là, khi là chuyện từ lâu về . Lúc đó mới tấn cấp Nguyên Anh kỳ, khi xuất quan liền gặp đang cầm âm bát . Bản cái âm bát đó chính là pháp khí của ma tu, dùng dụng cụ đặc thù để gõ, phát thanh âm đặc biệt khiến ma tu kích thích, dễ dàng khiến linh khí trong cơ thể bạo trướng.
Cái bát , kiếp thuộc về một ma tu khác. Nói cũng thật đáng thương, vị ma tu vốn dĩ ma tu. khi thấy âm thanh phát từ cái bát , thứ gì trong cơ thể kích thích, cuối cùng thật sự biến thành ma tu.
Sau đó chuyện gì xảy , tự nhiên cũng thể đoán .
Tuy rằng hiện tại ma tu còn đuổi g.i.ế.c đến mức t.h.ả.m thiết, nhưng giữa các tu sĩ, khi đối mặt với ma tu vẫn luôn chọn cách tránh xa. Vị ma tu đó cũng , dần dần, sư , bằng hữu, đều rời , chỉ còn một y.
Về , y liền trở thành ma tu thật sự.
Trộn lẫn trong giới ma tu, y cũng làm những việc mà ma tu thường làm. Nếu dịp gặp cố nhân năm xưa, y bao giờ nương tay, thậm chí còn thể khiến chịu khổ hơn.
Còn về việc ma tu cái bát bằng cách nào, Dư Kình cũng từng tìm hiểu.
Tóm , khi mới tiến giai Nguyên Anh kỳ, do cảnh giới định, kiếp Dư Kình từng vì cái bát mà đau đầu vô cùng. Đến tận bây giờ, vẫn ma tu, mà khi âm thanh , vẫn cảm thấy quá mức kích thích.
Phải thật, luyện chế cái bát quả thực là một nhân tài.
Chỉ là, những chuyện đó Dư Kình tự nhiên thể kể với Nhan Hoài. Hắn chỉ thể tỏ vẻ ủy khuất mà : “Đại sư cảm thấy ? Ta thấy chút……”
Lời còn dứt, Nhan Hoài kéo , bắt mạch cho .
Cái bát rõ ràng là vật của ma tu, điều còn nghi ngờ. rốt cuộc tại nó xuất hiện ở đây, là thật sự do vị tu sĩ Hóa Thần sơ suất, là cố ý đặt ở đây để dụ nhập ma, việc vẫn thể xác định.
Ai mà sẽ xảy chuyện gì. Phải rằng, thể con là một cấu tạo vô cùng kỳ diệu, bề ngoài ai cũng giống , nhưng bên trong, tư chất và thiên phú khác biệt. Có trong cơ thể mang những thứ khác thường, thể thấy chạm , nhưng đến thời điểm then chốt tác dụng lớn.
Tác dụng đó thể là , cũng thể hướng đến điều .
Tỷ như, pháp khí của ma tu kích thích, liền thật sự nhập ma.
Tuy Nhan Hoài thường xuyên cùng Dung Nghiên than thở rằng tiểu sư càng ngày càng bướng bỉnh, càng ngày càng giống kiếm tu với tính khí cứng đầu, nhưng chung quy vẫn là tiểu sư của Dung Húc Phong. Nếu trong cơ thể Dư Kình thật sự vật như , nhất định tìm cách loại bỏ nó ngoài.
Tuyệt đối thể để những thứ rối loạn đó gây hại cho tiểu sư của .
Sự lo lắng chân thành của Nhan Hoài khiến Dư Kình lập tức cảm thấy mềm lòng và ấm áp.
Kiếp sống quá mệt mỏi. Một phần là vì hổ thẹn với Dung Húc Phong, điều chỉ là do Dung Túc vượt qua bản , mà chính cũng thể tha thứ cho . mặt khác, chẳng thấy hối hận vì từng giãy giụa đến cùng.
Thật giống như suốt dọc đường đều mò mà , mỗi khi hết một đoạn, tưởng rằng phía sẽ một tia sáng, nhưng thực tế, con đường phía vẫn tối tăm đổi. Cứ thế mãi, tuy rằng vẫn luôn bước , nhưng trong lòng thật sớm buông bỏ, chỉ đang bước trong bóng đêm, lối thoát.
Giống như từ khi đời tỉnh chân Thiên Diễn Phong, Dư Kình mới thật sự thoát khỏi màn đêm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-68.html.]
Nói thì khoa trương.
Dư Kình mặc cho Nhan Hoài kéo tay , ngón tay tự thử mạch ở cổ tay: “Đại sư , ngươi yên tâm . Hiện giờ là mang lôi linh căn, tuy hiện tại lôi linh căn còn yếu ớt, nhưng dù cũng là thật sự căn, mà lôi cùng ma tu vốn là hai thái cực đối lập, cần lo lắng quá mức.”
Nhan Hoài sững một chút, cũng cảm thấy phản ứng của phần quá, thuận thế buông tay Dư Kình : “Cũng đúng.”
Ninh Tự và Dung Nghiên chỉ cho rằng quan hệ giữa đại sư và tiểu sư vốn thiết, thật đúng là như . Sau khi tiểu sư nhập môn, sư tôn liền bế quan dưỡng kiếm, bao nhiêu năm nay, phần lớn đều là đại sư dạy bảo, hai thiết cũng là chuyện bình thường.
Còn việc vô tình tâm tư của Dư Kình với Dung Túc cùng những chuyện đời , hai chỉ “ha hả” hai tiếng.
Thằng nhóc Dư Kình , xét mặt thì đều chẳng gì nổi bật, ít nhất trong mắt hai kiếm tu thiên tài bọn họ vẫn chỉ là kẻ bình thường, nhưng riêng khoản “làm để thu hút sự chú ý của đại sư ” thì đúng là lợi hại thật.
Tuy rằng hiện giờ, ngoài việc khiến Nhan Hoài chú ý , hình như chẳng làm gì khác.
Mà Nhan Hoài tới nay, vẫn chút ý định nào về việc tìm đạo lữ.
Bất quá, làm trưởng bối, Dung Túc và Oanh Hành chỉ “ha hả” một tiếng cũng coi như thôi, còn về thế nào, vẫn xem hai tự quyết định.
——
Cửa hàng Cổ Linh, lầu hai, trong một gian ghế lô.
Người thanh niên che khăn mặt, từ khi âm bát gõ vang lên, thở liền định mãi, tuy hiện giờ bình một thời gian, nhưng vẫn khôi phục.
Người đối diện nhíu mày, lạnh nhạt : “Cố Mẫn, khí tức của ngươi , thu một chút. Giờ thể để khác phát hiện ngươi là ma tu.”
Người , chính là Cố Mẫn — kẻ từng mất tích khỏi Thiên Diễn Tông.
Còn kẻ đối diện, chính là năm đó đưa khỏi Thiên Diễn Tông.
Hàn gia, vốn là khách khanh trưởng lão của Thiên Diễn Tông. Người Hàn gia trộn đó thật khó, nhưng làm gì bên trong thì dễ. Dù Thiên Diễn Tông là một tông môn danh tiếng lâu đời, nội bộ tuy tranh chấp, nhưng hiện giờ vẫn chỉ là cạnh tranh hợp lý mà thôi, so còn kém xa những cuộc đấu đá nội bộ trong Hàn gia.
Thiên Diễn Tông quy tụ những t.ử xuất sắc nhất Đông Cảnh. Các t.ử thực sự chú trọng đến bản đều đặt tâm trí việc nâng cao thực lực, dùng thủ đoạn hèn hạ để kéo khác xuống là điều tuyệt đối phép, nghiêm trọng thậm chí thể trục xuất khỏi tông môn.
Dưới quy củ như , đa phần dù tâm tư riêng cũng chỉ thể kìm nén, dám manh động.
Cho nên, nếu khuấy động sóng gió trong Thiên Diễn Tông, tất dựa trong tông, mà đầu tiên chính là tên Lưu Kiến .
Khi Hàn gia tiếp cận Lưu Kiến, gã Lâm gia đẩy lên chức Bát trưởng lão. thực tế, danh chính, lời thuận, địa vị chẳng tôn trọng bao nhiêu, đến cả mấy kẻ tu vi thấp hơn gã cũng tỏ khinh thường.
Khổ nỗi, Lưu Kiến thật sự bao nhiêu năng lực. Là một pháp tu, gã chẳng sức chịu đựng để khổ luyện, cũng chẳng dũng khí một xông bí cảnh, ngay cả tài nguyên tu luyện đều chỉ trông chờ mấy viên linh thạch đáng thương tông môn phát xuống.
Nói chung, tu sĩ từ Nguyên Anh kỳ trở lên, linh thạch tông môn phát đều chẳng đáng bao nhiêu, phần lớn còn chẳng buồn nhận, chỉ mỗi Lưu Kiến là vẫn còn mong ngóng từng chút.
Tình cảnh như khiến cả Lâm gia đẩy gã lên cũng thấy mất mặt. Sau đó, khi Lưu Kiến lộ ý định tách lập môn hộ riêng, Lâm gia vốn ỷ vị lão tổ Độ Kiếp kỳ, bao năm xuôi gió thuận nước, nào chịu nổi loại sỉ nhục , liền lập tức xé rách mặt.
Và đúng lúc đó, Hàn gia thừa cơ chen , nối liên hệ với Lưu Kiến.
Người Hàn gia làm việc cực kỳ cẩn trọng, mỗi tiếp xúc với của Lâm gia đều khác , nhưng để điều khiển Lưu Kiến, đó tuy lộ diện, vẫn cố tình để lộ phận.
Cũng chính vì , Hàn gia tìm cách dẫn nhập ma, lợi dụng kẻ nhập ma để diệt khẩu Lưu Kiến.
Chỉ là, thiên phú của Cố Mẫn quá kém. Lúc nhập ma, đang dùng d.ư.ợ.c của Hàn gia để tăng tu vi, theo lý mà sức chiến đấu tăng vọt vài cảnh giới, g.i.ế.c kẻ tưởng khống chế chuyện, phòng chẳng đáng kể như Lưu Kiến vốn khó. Thế mà Cố Mẫn để gã sống sót.
Giờ Lưu Kiến đưa chủ phong, mà đó là địa bàn của tông chủ, những còn trong Thiên Diễn Tông cũng tiện tay.
Nghĩ đến đây, tức giận đến nghiến răng, hận sắt thành thép mà trừng Cố Mẫn một cái.
Cố Mẫn ảnh hưởng bởi cơn giận của . Tuy khí tức âm bát ảnh hưởng còn , nhưng đầu óc hiếm khi tỉnh táo: “Ngươi cần như , cũng đừng tưởng rằng mang ơn ngươi cứu mạng. Theo ngươi mấy ngày nay, dù ngu đến cũng cả . Ta nhập ma, ngoài bản yếu kém , nguyên nhân lớn nhất chẳng do Hàn gia các ngươi ? Lưu Kiến là quân cờ của Hàn gia? Ha, các ngươi còn mang ơn? Vậy các ngươi xem ngốc quá .”
“Nếu nhập ma, tự nhiên nên làm chuyện ma tu nên làm, chứ các ngươi sắp đặt, biến thành công cụ để lưng ngươi chiếm lấy Thiên Diễn Tông.”
“Hơn nữa, thật nhé, thấy ngươi đầu óc còn chẳng bằng . Ngươi về khuyên , sớm tìm lấy một đan tu giỏi nghề luyện đan, thể học theo Nhan Hoài, luyện một viên đan mang linh khí trời đất, chừng còn chữa đầu óc .”
Dứt lời, liền nhắm hai mắt, đôi đồng t.ử sung huyết dần khép .