Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 67
Cập nhật lúc: 2026-04-17 17:33:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Địa danh trong Tu chân giới thường đơn giản và thô bạo.
Tỷ như ở chân núi Thiên Diễn Tông, nơi đó tuy cũng ít môn phái tu tiên khác, nhưng thế lực mạnh nhất vẫn là Thiên Diễn Tông. Vì thế, tòa thành chân núi cuối cùng gọi là Thiên Diễn Thành. Tương tự, ở địa bàn của Hàn gia, tòa thành nơi đó gọi là Hàn gia thành.
Thật , cũng tòa thành chính là sản nghiệp của Hàn gia. Trên thực tế, thành chủ cũng Hàn gia. Cái tên chỉ là để nhắc nhở các tu sĩ ngoại lai rằng, tòa thành tuyệt đối thể chọc , vì nơi đây là địa bàn của Hàn gia.
Nếu một ngày nào đó Hàn gia một thế tộc khác vượt qua, thì thể, tòa thành cũng sẽ đổi tên theo.
ít nhất là hiện tại, Hàn gia vẫn là thế lực dễ chọc nhất trong tòa thành .
Vì là gia tộc đầu Hàn gia thành, Hàn gia đương nhiên cũng hưởng một đặc quyền.
Tỷ như , Oanh Hành và đoàn danh nghĩa là “làm khách” ở Hàn gia, nhưng thực tế là đến đòi lý lẽ, mà khi trong thành, họ vẫn nhiệt tình khoản đãi ở hầu hết nơi.
Chỉ trừ những cửa hàng thuộc về những gia tộc hợp với Hàn gia, thì thái độ phần lạnh nhạt hơn một chút, song lễ nghi bên ngoài vẫn vô cùng chu đáo.
Dù , Oanh Hành và đoàn chỉ là “khách nhân” của Hàn gia, mà còn là đến từ Dung Húc Phong của Thiên Diễn Tông.
Nói gì thì , chỉ riêng danh hiệu Oanh Hành Kiếm Tôn đủ khiến kính trọng.
Chẳng qua, vì họ hiện tại đang làm khách của Hàn gia, nên cũng tiện tỏ quá mật kết giao công khai. Trong thời gian , bọn họ chỉ giữ thái độ lễ nghĩa chu , để khiến chủ nhà mất mặt.
Có lẽ nữ nhân sinh đều niềm yêu thích đặc biệt với chuyện mua sắm.
Cho dù là thường ngày hành sự dứt khoát, phong phạm đại tướng, làm việc luôn mục đích rõ ràng như Oanh Hành thì một khi bước chân phố xá, vẫn khỏi cuốn niềm say mê chọn lựa kỹ càng.
Hàn gia thành vốn là một tòa thành phồn hoa, trong đó nổi danh nhất là một nơi gọi là Cửa Hàng Cổ Linh.
Loại cửa hàng như thế , chỉ cần ở lợi nhuận, ở đó sẽ dấu vết của họ. Tỷ như Cửa Hàng Duyên Lạc tại Thiên Diễn Thành, một chuỗi cửa hàng lớn, gần như chi nhánh khắp đại lục. Chỉ cần ở, là thể tìm thấy một chi nhánh của Duyên Lạc.
Duyên Lạc là nơi thật sự kiếm lời. Dù họ nhiều mối quan hệ, nhưng lợi ích, quan hệ đều chỉ là lời suông.
Đặc điểm lớn nhất của Cửa Hàng Duyên Lạc chính là nhà đấu giá: mỗi nửa tháng sẽ tổ chức một đấu giá nhỏ, và cứ ba tháng một đấu giá lớn.
Đấu giá là cách kiếm linh thạch nhanh nhất, nhưng để làm , cần nguồn tài chính hùng hậu và khả năng thu thập các loại tài nguyên hiếm quý để đem đấu giá. Không cửa hàng nào cũng năng lực như Duyên Lạc.
Phần lớn các cửa hàng khác chỉ thể cần cù gom góp tài nguyên khắp nơi, mang về kho riêng bán kiếm chút chênh lệch.
Tất nhiên, mỗi cửa hàng đều đặc trưng riêng để thu hút ánh của qua .
Ví như Cửa Hàng Cổ Linh của Hàn gia thành, đại lục chỉ duy nhất một chi nhánh.
Nghe chủ nhân nơi cất giữ nhiều đồ cổ, thậm chí còn vật phẩm do tiền bối độ kiếp phi thăng để .
Một khi tin đồn như , việc buôn bán lập tức khởi sắc, thậm chí nhiều còn tranh xem. Dù chỉ là để “mở rộng tầm mắt” cũng , bởi , linh khí một món đồ nào đó vô tình coi trọng họ, mà tự động theo thì ?
Dĩ nhiên, ai cũng hiểu rõ, những vật phẩm mà tiền bối phi thăng chân chính mang theo khi vượt giới, quả thực thể còn sót ở Cửa Hàng Cổ Linh.
khả năng cao, những món trưng bày công khai chỉ là vật đào thải khi xưa.
Dẫu , chừng đó vẫn đủ khiến nhiều phát cuồng.
Chỉ là, chiêu của Cửa Hàng Cổ Linh những cùng nghề coi thường.
Bởi nếu thật sự món đồ quý giá, thì làm gì. Đằng , chủ cửa hàng chỉ đem mấy thứ mà tinh mắt liếc qua là đồ giả trưng bày.
Tỷ như tảng đá mà vị tiền bối từng thiền khi còn bé lúc dẫn khí nhập thể, một ngọc giản linh tinh mà gán cho cái danh “tiền bối từng xem qua”.
Trong tất cả những món bày , chỉ cây roi dài từng một vị tiền bối Kim Đan thời kỳ sử dụng, mới thật sự xem là vật đáng để đặt ở ngoài trưng bày.
Dựa theo quá trình tu luyện thông thường, khi vượt qua Kim Đan kiếp, pháp khí trong tay các tu sĩ thường lôi kiếp đ.á.n.h cho tan tành, còn mảnh nào nguyên vẹn. Sau đó, bọn họ thể tùy tiện dùng tạm một món pháp khí để ứng phó, bắt đầu chuẩn luyện chế bản mạng pháp khí của riêng .
Lấy ví dụ như pháp khí của Nhan Hoài, lúc độ Kim Đan kiếp, pháp khí chắn hai đạo thiên lôi, đó đừng là tìm thấy dấu vết, căn bản là đ.á.n.h cho nát bấy, còn gì thể thu .
Mà cây roi dài , dường như là pháp khí mà vị tiền bối từng dùng khi bước Kim Đan kỳ.
Nhan Hoài ngắm nghía một lúc : “Vị tiền bối khi độ Kim Đan kiếp hẳn quá lợi hại. Ta khi độ Kim Đan kiếp xong thì chẳng còn pháp khí nào dùng , đến giờ vẫn cái mới.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-67.html.]
Dung Túc liền “a” một tiếng: “Còn trách ai? Ai bảo ngươi nửa đường đổi sang luyện đan? Kiếm tu với đan tu khác xa một trời một vực, mấy thứ chuẩn đều thành vô dụng chứ còn gì?”
Nhan Hoài nhún vai, giọng thản nhiên: “Sợ cái gì, giờ là đan tu, cần gì pháp khí bản mạng? Chẳng lẽ còn luyện cái lò đan làm bản mạng ?”
Mấy Dung Húc Phong , đồng loạt cạn lời: “……”
Thật , đối với phần lớn đan tu, pháp khí bản mạng đúng là cái lò đan của bọn họ. Bởi vì đan tu chỉ cần chống đỡ lôi kiếp khi tiến giai, còn hầu như gặp nguy hiểm gì lớn. Trong lúc độ kiếp, chỉ cần là pháp khí thể chịu đòn thì đều dùng , nên bọn họ thường luyện pháp khí bản mạng thành hình dáng của lò đan.
Nhan Hoài thì khác. Cậu từng là một kiếm tu, thậm chí đến nay, kiếm tháp của Thiên Diễn Tông vẫn còn khắc tên .
Tuy giờ bên ngoài ai cũng gọi là đan tu, nhưng thực tế, đồ vật của kiếm tu, vẫn bỏ xuống .
Những t.ử bình thường của Dung Húc Phong ngày thường còn chẳng ngoài, huống hồ vượt qua mấy tòa thành chỉ để dạo một vòng trong cửa hàng Cổ Linh của Hàn gia thành. Lần cơ hội, tự nhiên chẳng ai bỏ lỡ.
Cửa hàng Cổ Linh nếu dám nổi danh khắp nơi, đồ cổ bên trong chắc chắn ít, còn đủ tự tin, dễ chê vì đem mấy thứ vặt vãnh khoe như bảo vật.
Đồ trong cửa hàng quả thực phong phú.
Ánh mắt Oanh Hành Kiếm Tôn sắc bén, thật sự khiến nàng tìm ít bảo vật.
Nhan Hoài dáng vẻ nàng càn quét, liền ngạc nhiên : “Sư tổ còn lúc như thế ? Có nàng ỷ việc khác thứ nàng chọn là hàng nên mới trắng trợn như ?”
Đồ cổ trong cửa hàng nhiều, nhưng nếu là đồ cổ thì dĩ nhiên tránh khỏi tính bất định.
Mở một lớp da cổ, khi chỉ đồ hỏng, thậm chí chẳng khác gì một đống đất vô dụng. cũng khi là báu vật hiếm , đến cả tài nguyên khan hiếm ngày thường tìm thấy cũng thể đào ở đây. Còn , thì xem con mắt chọn.
Oanh Hành Kiếm Tôn tu vi cao, là kiếm tu, năm xưa cũng thường xuyên các bí cảnh, kiến thức hơn xa thường. Nàng thể đồ giữa đống hỗn tạp, trong mắt bọn họ là điều hiển nhiên.
luôn chịu nổi khi thấy khác giỏi hơn .
Nhìn Oanh Hành liên tục bỏ đồ túi, vài trong cửa hàng nhịn , thậm chí còn gọi cả quản sự đến.
“Nàng làm , các ngươi quản ? Cửa hàng các ngươi vét sạch đồ còn gì?!”
Nghe , Oanh Hành lập tức nhướng mày, giọng lạnh nhạt: “Thế nào, bản bản lĩnh trách khác quá lợi hại ? Giờ trẻ tuổi ai cũng nông nổi như ?”
Thực tế, chỉ Oanh Hành, mà cả những xung quanh đều kẻ , ánh mắt đầy khó hiểu.
là nhiều đỏ mắt vì Oanh Hành chọn nhiều thứ , nhưng cũng đến mức gọi quản sự làm ầm.
Đồ cổ trong cửa hàng Cổ Linh vốn mang tính đ.á.n.h cược, lời lỗ là chuyện bình thường. Nếu dám đ.á.n.h cược thì cần gì tới đây xem náo nhiệt? Giờ thấy khác mắt giỏi, sang kiếm chuyện, thật chẳng .
Quản sự cũng cùng suy nghĩ, chậm rãi : “Đồ trong cửa hàng chúng , giá cả đều rõ ràng. Người mắt sẽ chọn bảo vật, còn nếu thì thiệt thôi. Ai cũng quy củ , cần ồn ào. Nếu đ.á.n.h cược, chúng còn hình thức giao dịch thông thường, lên lầu hai quẹo là .”
Có : “Quản sự thật khí phách, còn tưởng gặp chuyện thế các ngươi sẽ hối hận cơ.”
Quản sự sang Oanh Hành, nhạt: “Oanh Hành Kiếm Tôn đùa , quy củ của cửa hàng Cổ Linh chúng từng đổi.”
Oanh Hành phất tay: “Quy củ là quy củ, nhưng thật sự giữ quy củ thì chẳng còn nhiều. Đa đều dựa thực lực mà làm gì thì làm. Xem ngươi vẫn còn tôn trọng quy củ, nhắc ngươi một chuyện.”
“Nồi bát trưng ngoài cửa các ngươi, đặt sai chỗ .”
Quản sự sững sờ: “Sao thể, chúng từng mời cả tu sĩ Hóa Thần xem qua…”
“Vậy là gõ thử. Nói thật, nếu thấy nó khác thường mà thêm vài , e là cũng chẳng phát hiện . Cái bát đó, ngươi cứ gõ vài cái mà , nếu hiểu thì gõ thêm hai cái nữa, cảm nhận thử. Tốt nhất là tìm chỗ vắng , vì thứ đó… lực sát thương nhỏ .”
Nghe nàng chắc chắn như , quản sự lập tức nghiêm túc kiểm tra.
Hắn bước cửa, cầm lấy cái bát , dùng ngón giữa tay khẽ gõ hai cái.
Âm thanh phát nhỏ, nhưng vang lên lạ tai, khiến thêm nữa.
Chỉ là, sắc mặt quản sự ngay đó lập tức đổi, nhanh chóng dùng bao đặc chế bọc kín cái bát, cúi đầu : “Đa tạ Oanh Hành Kiếm Tôn nhắc nhở. Nếu để khác phát hiện, e rằng cửa hàng Cồ Linh sẽ gặp phiền toái lớn.”
“Không dám chắc, nhưng loại bát vốn để gõ. Không ai rảnh rỗi luyện thứ công hiệu như thế.”
Quản sự cung kính hành lễ, ôm bát rời .
Đừng là mấy tiểu bối, ngay cả Dung Túc cũng manh mối gì: “Chuyện gì ?”
Chỉ Dư Kình nghiêm mặt đáp: “Cái bát đó… gõ chính là Ma âm.”
Mà lúc , ở gian ghế lô tầng hai của cửa hàng Cổ Linh, một trẻ tuổi che mặt vốn đang nhắm mắt, thấy tiếng động mỏng manh , lập tức mở mắt , để lộ một đôi con ngươi đỏ thẫm, như nhuộm đầy máu.