Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 63

Cập nhật lúc: 2026-04-17 17:31:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Nhan Hoài dậy, Dư Kình liền thôi tiếp tục nghĩ về cái vị tu sĩ Nguyên Anh hỗn loạn nào đó nữa.

Bản cũng chỉ một ấn tượng mơ hồ, tám phần quan trọng gì, chừng chỉ là từng thoáng gặp qua ở nơi nào đó kiếp , liếc mắt một cái thôi.

Không đáng để nhắc tới.

Vẫn là đại sư quan trọng hơn.

Dư Kình chớp chớp mắt, định làm nũng một chút, moi đáp án từ miệng Nhan Hoài: “Đại sư , vì ngươi phản ứng mạnh như với chuyện thích ngươi chứ?”

Muốn là kháng cự ?

Nhan Hoài tự nghĩ, cảm thấy cũng hẳn là kháng cự. Tiểu sư nhà , trừ những lúc trắng trợn thổ lộ như thế , thì bình thường đều khiến lòng—ngoan ngoãn, giúp đỡ, đ.á.n.h giỏi, còn là lôi linh căn, tướng mạo cũng khiến khác mà vui mắt. Quan trọng nhất là, hiện giờ Dư Kình gần như luôn lời răm rắp, thật lòng mà , trong mắt ngoài, Dư Kình đúng là một đối tượng tồi chút nào.

Điểm , ngay cả Nhan Hoài cũng thừa nhận.

Tìm đạo lữ, chẳng là quan tâm đối phương đối xử với ?

Nếu họ là mới quen , mà Dư Kình đang tuổi thành niên, nhiệt tình theo đuổi như , lẽ Nhan Hoài thật sự sẽ kìm . đáng tiếc là, Nhan Hoài gần như trông Dư Kình lớn lên, ngay từ đầu dạy tu luyện cũng chính là Nhan Hoài, từng bước cầm tay chỉ dạy.

Điều khiến Nhan Hoài vô cớ nảy sinh một cảm giác trách nhiệm kỳ quái, luôn thấy Dư Kình chẳng qua chỉ là một con chim non trong chuyện tình cảm mà thôi.

Nhan Hoài mắt, hiện tại cái đầu cao hơn nửa cái, hỏi: “Ngươi thật , rốt cuộc là vì cứ kiên trì theo đuổi như ? Theo lý mà , giữa chúng chỉ quan hệ sư , hơn nữa đều là nam nhân, bình thường sẽ nghĩ theo cái hướng chứ?”

Tuy trong giới tu chân, do tỷ lệ nam nữ mất cân bằng nghiêm trọng, phần lớn tu sĩ khi tìm đạo lữ cũng quá câu nệ giới tính, nhưng so với chuyện đó, vẫn coi trọng lễ nghĩa hơn. Dù kết thành đạo lữ với sư phụ của , cũng chỉ đời chê vài câu mà thôi, dù giữa họ cũng huyết thống gì.

chính vì mối quan hệ như , nên ngay từ đầu Nhan Hoài thật sự từng nghĩ đến chuyện đó. Mãi cho đến khi Dư Kình vạch trần tâm tư nhỏ của , mới bắt đầu ý thức .

Năm xưa quả thật là Nhan Hoài dạy dỗ Dư Kình, bởi trong lòng luôn cảm thấy giữa hai mang theo chút cảm giác như “sư sinh luyến”.

Thật loại tình cảm cũng đến mức kỳ lạ, huống hồ bây giờ là học trò chủ động tìm tới, cầu kết giao. từng làm thầy, trong lòng Nhan Hoài vẫn còn một khúc mắc.

Đối diện với câu hỏi của Nhan Hoài, Dư Kình gần như cần suy nghĩ mà trả lời ngay: “Vì thể nghĩ theo hướng đó chứ? Trong đạo lữ ‘tài, lữ, pháp, địa’, mà chữ ‘lữ’ chính là phần quan trọng trong đó. Đại sư lớn lên , tính tình , đối với , ở cũng hợp với tâm ý , ngươi làm đạo lữ của thì gì sai? Không đúng cả, bình thường!”

Dứt lời, Dư Kình còn ưỡn ngực, vẻ mặt đầy tự hào.

Trong khoảnh khắc , Nhan Hoài thậm chí suýt thuyết phục.

Dư Kình xong còn hỏi: “Đại sư , ngươi thấy ?”

Nhan Hoài thì thấy cả.

Về phương diện , hai vẫn thể đạt nhận thức chung.

Bất quá, Nhan Hoài tới đây cũng để bàn luận chuyện đó. Cậu liền đổi chủ đề: “Tuy ngươi bây giờ thì khỏe hẳn, nhưng mấy ngày cũng chịu một lôi kiếp Kim Đan. Vượt cấp độ mà độ kiếp, ai lưu hậu chứng gì . Mộc trưởng lão tới, ngươi vẫn nên để xem qua .”

Dư Kình ngoan ngoãn theo : “Ta cảm thấy cả.”

Về điểm , Nhan Hoài đồng ý: “Ta cũng thấy ngươi hẳn là , bằng rảnh mà nghĩ đông nghĩ tây như thế.”

Lần Mộc trưởng lão đến Dung Húc Phong, còn mang theo cả thạch đài đo độ tinh khiết linh căn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-63.html.]

Mọi đều chú ý đến hậu quả việc Dư Kình vì cứu Nhan Hoài mà chịu lôi kiếp Kim Đan . Ai cũng lôi kiếp thể tinh luyện linh căn trong cơ thể tu sĩ, đặc biệt là lôi linh căn, nhưng đến tột cùng thể tăng cường đến mức nào thì chẳng ai rõ cả.

Những ví dụ như vốn hiếm, nay rốt cuộc gặp, khiến Mộc trưởng lão cảm thấy vô cùng hứng thú.

Năm năm qua, Dư Kình dùng đủ loại thiên tài địa bảo mang thuộc tính lôi, cùng vô linh thực thể tinh luyện linh căn, thế nhưng năm năm, linh căn của cũng chỉ từ một phần sáu tăng lên hai phần bảy.

Mức tăng thoạt cao, nhưng rằng, việc tinh luyện linh căn cứ , điều còn phụ thuộc nhiều vận khí. Nếu vận khí , dù đổ bao nhiêu thiên tài địa bảo , cuối cùng cũng chẳng thấy hiệu quả, chẳng khác nào ném đá xuống sông. Cho nên, như Dư Kình thể trong năm năm nâng linh căn thêm hơn một phần, coi là may mắn lắm .

Thấy Mộc trưởng lão mang đến thạch đài, Dư Kình cũng khách sáo, trực tiếp đưa tay đặt lên.

Trước khi độ kiếp, độ tinh khiết của lôi linh căn là hai phần bảy. Lần trải qua một đạo lôi kiếp Kim Đan, thể tăng lên đến mức nào.

Mọi đều chăm chú thạch đài.

Ánh sáng màu trắng xanh đại biểu cho phong linh căn như cũ vẫn lan đều từ đầu tới cuối, mà sắc tím đậm đại diện cho lôi linh căn thì từ hai ô vuông chậm rãi bò lên, đang cố gắng tiến ô thứ ba, thậm chí chạm đến ngưỡng thứ tư, nhưng vẫn thành công.

Dung Túc chằm chằm thạch đài, sờ cằm : “Hai phần tám, hơn một chút, tới hai phần chín. nếu chỉ dựa một đạo lôi kiếp mà , hiệu quả như tồi .”

Mộc trưởng lão cũng gật đầu: “ . Dựa lôi kiếp để tinh luyện lôi linh căn vốn tính ngẫu nhiên cao. Lần thành công nâng độ tinh khiết lên nữa , ai mà . Nếu nào cũng như thì còn gì bằng, Dư Kình chỉ cần giường hai ngày là xong. Nếu thể khiến linh căn của tăng lên như thế, đừng hai ngày, hai mươi ngày cũng tình nguyện.”

Mộc Nhàn cũng tới, chứng kiến độ tinh khiết của Dư Kình tăng lên, đồng thời mang đến cho các t.ử Dung Húc Phong một tin tức mới.

“Này, ở Lưu Tiềm Phong Lưu Kiến bức ép nhập ma, cố tình tạo tình huống khiến nhập ma, chuyện đó thật ?” 

Lần , Mộc Nhàn cảm thấy Nhan Hoài hẳn rõ hơn nàng, vì dù gì tin nàng cũng chỉ là lời đồn thổi.

Nhan Hoài liếc nàng một cái: “Nếu ngươi chịu đem cái tinh thần hóng chuyện đặt việc luyện đan, thì lẽ Mộc trưởng lão giờ còn nhắc mãi chuyện ngươi kẹt ở bình cảnh Trúc Cơ kỳ nữa.”

Mộc Nhàn chẳng hề sốt ruột với chuyện tu luyện luyện đan, còn nghiêng đầu đáp: “Gấp gì chứ? Con đường tu luyện mà, cưỡng cầu . Phải thuận theo tự nhiên, giữ tâm thái định, bằng dễ tẩu hỏa nhập ma. Nói , thật ? Lưu Kiến thật sự bức nhập ma ?”

Nhan Hoài trầm ngâm một lát, nghĩ rằng chuyện lan ngoài, giấu cũng chẳng ích gì, bèn bỏ qua phần liên quan đến Hàn gia, thuận miệng kể : “Xác thực nhập ma, là trong phòng tạm giam. Hơn nữa còn khiến Lưu Kiến trọng thương, hiện giờ vẫn đang tĩnh dưỡng chủ phong. Còn tình hình cụ thể thì rõ, nhập ma hình như là Cố Mẫn, nhưng hiện giờ thì chẳng ai .”

“Ồ, nhập ma thật cũng đáng sợ như .” Mộc Nhàn chống cằm tiếp, “Đợi đến khi lý trí trở , nhập ma với tu sĩ bình thường cũng chẳng khác biệt bao nhiêu. Giống như ngươi , dù nhập ma cũng chẳng tu luyện nhanh bằng ngươi. Huống chi kẻ nhập ma chỉ mới là Luyện Khí kỳ, chẳng đáng nhắc đến. Cũng khó trách ngoài chỉ Lưu Kiến bức một kẻ nhập ma, chứ chẳng ai đó là ai, chắc cũng lười bàn thêm.”

Nhan Hoài nghĩ thầm, tám phần là do tông chủ cố ý cho lan truyền. Dù , đưa Cố Mẫn thể chính là của Hàn gia. Nếu chuyện nhắc tới quá nhiều, e rằng sẽ gây liên lụy. Hiện tại cứ để sự chú ý dồn việc “Lưu Kiến bức nhập ma” là nhất, khiển trách thì cũng đáng đời gã.

, Lưu Kiến vốn là đáng trách phạt.

Nhan Hoài thuận miệng đáp đổi sang đề tài khác: “Lần Lưu Tiềm Phong xảy chuyện, e rằng cái ghế Bát trưởng lão của Lưu Kiến khó mà giữ nổi. Về kế nhiệm, ngươi ?”

Mộc Nhàn nhún vai: “Chuyện đó cũng chẳng gì để bàn. Vẫn là mấy cũ thôi, Lý Chấn thì là Giang Dạ Phù. Giang phong chủ xưa nay chẳng mấy coi trọng vị trí , nên ưu thế hơn hẳn vẫn là Lý Chấn. Nếu Lâm gia đột nhiên chen , đẩy Lưu Kiến lên vị trí , thì e rằng chuyện chẳng đến mức rối như bây giờ.”

Hiện tại, thì quả thật rối .

“Hừ, nếu năm đó tông chủ chịu vững áp lực của Lâm gia, để Lưu Kiến ghế Bát trưởng lão, thì chắc chuyện như hôm nay?” Mộc Nhàn vuốt cằm suy đoán, “Nói , phiền phức nhất vẫn là do Lâm gia.”

Với câu , Nhan Hoài vô cùng tán đồng.

Phiền toái nhất, quả thực chính là của Lâm gia. Bất kể là hai nhà đó những t.ử khác, trong mắt đều khiến chướng mắt.

“Hồi đó Lâm gia nhất quyết đẩy ghế Bát trưởng lão, rốt cuộc là vì cái gì? Ta thấy mấy năm nay bọn họ chẳng làm nên trò trống gì cả.”

Nhan Hoài khẽ : “Ban đầu, lẽ Lâm gia thật sự làm chút việc, nhưng khi Lưu Kiến qua cầu rút ván, lập tức tìm cách thoát khỏi sự khống chế của Lâm gia…”

Sau đó, Lâm gia cũng mặc kệ luôn. Trong mắt họ, Lưu Kiến ngoài việc dựa Lâm gia thì chẳng làm gì to tát. Không ngờ, để một của Hàn gia chen , khiến Lưu Kiến trở thành con rối trong tay kẻ khác.

Nói chừng, khi xảy chuyện, Lưu Kiến còn đang mơ tưởng đến một giấc mộng hoang đường nào đó!

Loading...