Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 62

Cập nhật lúc: 2026-04-17 17:31:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Trong những ngày kế tiếp, tông chủ Vu Tấn vẫn đến để tuyên phán xử lý mấy vị tu sĩ . Bởi , dù trong lòng cam tình nguyện, mấy tu sĩ Nguyên Anh vẫn c.ắ.n răng nhận việc chăm sóc d.ư.ợ.c điền.

Điều đáng là, cuối cùng bọn họ cũng , mấy ngày Nhan Hoài luyện chế “dị đan” rốt cuộc là loại đan d.ư.ợ.c gì.

Hóa , đó là nắn linh đan, luyện riêng cho kiếm linh của Dung Túc!

Mà mấy bọn họ sức mưu tính, liều mạng tập hợp , là vì cái gì chứ? Chính bọn họ kiếm linh, cũng chẳng nuôi khí linh, loại đan lấy cũng chẳng dùng , nhiều lắm là đem bán đổi ít linh thạch mà thôi.

thì bọn họ cũng đều là tu sĩ Nguyên Anh, hơn nữa sống trong Thiên Diễn Tông, nơi tràn đầy linh vật và tài nguyên quý giá. Loại tài vật thông thường như linh thạch, họ thật chẳng mấy khi thiếu. Thiên Diễn Tông mỗi tháng đều phát nguyệt phụng dồi dào, chỉ riêng phần đó đủ cho tu luyện thông thường .

Cái họ thiếu, thật là những tài nguyên hiếm , chứ mấy vật thường dùng.

Giống như Giang Dạ Phù, nàng thiếu nguyên liệu luyện đan, mà là luyện đan giỏi.

với nắn linh đan, loại đan d.ư.ợ.c vô dụng đối với họ.

Nói nghĩa là nắn linh đan , ngược , nó là loại đan cực kỳ hiếm, thể giúp dưỡng kiếm linh thần trí, khiến kiếm linh thông tuệ hơn hẳn kiếm linh thông thường. Dù khi sinh thần trí, kiếm linh vẫn thể dùng nắn linh đan như một tụ linh trận khắc lên , tăng cường tốc độ tu luyện.

Chỉ là, đan quý thì quý, nhưng ai cũng cần dùng.

Không thể bởi vì Dung Túc từng nuôi kiếm linh ở Nguyên Anh kỳ mà nghĩ ai cũng làm . Ngay cả những đại tu sĩ như Nhất Dung Kiếm Tiên, tu luyện nhiều năm như , còn thể nuôi nổi kiếm linh cho bản . Còn đám , đừng kiếm linh khí linh, đến pháp khí bản mệnh của họ còn là đồ mới luyện lâu, làm thể dùng tới nắn linh đan chứ?

Đối với bọn họ, nắn linh đan ngoài việc bán lấy giá cao thì thật sự còn tác dụng nào khác.

Khi chân tướng, đám tu sĩ Nguyên Anh hối hận đến ruột gan đứt đoạn.

Sớm đây là đan d.ư.ợ.c dành cho kiếm linh của Dung Túc, thì cho thêm gan trời họ cũng chẳng dám mò lên Dung Húc Phong mà “cướp đan”. Là đỉnh núi của chính linh khí mắt, t.ử của chính đáng yêu, nên mới rảnh đến thế ?

Dung Húc Phong dù Oanh Hành Kiếm Tôn vắng mặt, chỉ riêng Dung Túc thôi cũng chẳng dễ đối phó, huống chi còn Giang Dạ Phù tới giúp.

Nghĩ , thật sự là hối hận đến xanh cả ruột.

bây giờ hối cũng chẳng ích gì. Họ chỉ thể cầu mong đến khi tông chủ phán xử, thấy bọn họ nhận mà nương tay, cho một con đường sống để làm từ đầu.

Ngoại trừ dẫn đầu, vị tu sĩ đầu sỏ gây chuyện.

Vị mới tấn chức Nguyên Anh trung kỳ, đơn thủy linh căn.

Tư chất của gã thuộc loại thượng đẳng, chỉ tiếc độ tinh khiết của linh căn đủ cao. Dẫu , nhờ là đơn linh căn nên tốc độ tu luyện của gã vẫn sánh ngang, thậm chí vượt qua cả song linh căn tam linh căn. Con đường tu hành của gã quả thật thuận buồm xuôi gió, dĩ nhiên, nếu so với Dung Túc thì vẫn còn kém xa.

Điều duy nhất khiến gã bất mãn chính là: rõ ràng bản tư chất đơn linh căn, thế mà từng tìm một chỗ dựa xứng đáng.

Ở Thiên Diễn Tông, chỗ dựa thì khó nổi bật. Những hạt giống đều các ngọn núi lớn thu nhận; còn những ngoài, dù năng lực thật sự, sánh vai với những đỉnh núi truyền thừa ngàn vạn năm thì chẳng khác nào kẻ si mộng.

Vị Nguyên Anh trung kỳ hiện đang trấn giữ một ngọn núi riêng, nhưng trong tông môn thì đó là ngọn núi hạng chót, chẳng ai buồn để mắt đến. Đệ t.ử của gã ngoài rèn luyện, khác thấy cũng chỉ hờ hững liếc qua, ai bận tâm.

Ngay cả Lưu Tiềm Phong , tuy Lưu Kiến đúng là tên cặn bã, nhưng chỉ cần là “ t.ử của Bát trưởng lão Lưu Tiềm Phong”, cũng nể mặt mà nhắc một câu: “À, của Bát trưởng lão.”

Gã thì như , trong lòng tất nhiên cực kỳ cam tâm.

Khác với những kẻ chỉ nhắm đan d.ư.ợ.c của Nhan Hoài, mục đích của gã sâu xa hơn nhiều. Gã đ.á.n.h bại Dung Túc, cảm giác , dù chỉ là một , giẫm lên khác mà ngẩng đầu.

Chỉ cần thể đ.á.n.h bại đại trưởng lão Thiên Diễn Tông, thậm chí thế vị trí của ông, chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến gã phấn khích.

Nếu ai trong đám là kẻ đầu tiên hưởng ứng lời xúi giục của Hàn gia, thì chính là gã.

Chỉ là, gã ngờ ngoài Dung Túc, ở Dung Húc Phong còn Giang Dạ Phù góp mặt, tính, hai họ hợp cũng là đối thủ khó nhằn. Ai ngờ Oanh Hành Kiếm Tôn cũng mặt ở đó!

Thân là tu sĩ Hóa Thần kỳ, chẳng nàng nên bế quan tĩnh tu đỉnh núi ? Thế nào chạy về Dung Húc Phong?

Dù gã nghĩ nữa, kế hoạch xem như thất bại.

May là gã cũng còn đầu óc, nhanh chóng giả vờ như chỉ là kẻ ham đan d.ư.ợ.c của Nhan Hoài, theo chân đám mà thôi.

Chỉ tiếc, gã ngàn tính vạn tính vẫn lường rằng Nhan Hoài thể cảm xúc của khác.

Giống như , trong tông môn đại bỉ, khi vài trưởng lão Lâm gia khởi tâm tay với t.ử Dung Húc Phong, Nhan Hoài thể d.a.o động cảm xúc của họ trong chốc lát. Tuy thời gian ngắn, nhưng đủ để nắm bắt tâm tình của một tu sĩ Nguyên Anh.

Hiện giờ cũng .

Ý niệm của vị Nguyên Anh mãnh liệt hơn cả đó, tiếng lòng của gã gần như từng khắc từng khắc tràn thức hải của Nhan Hoài. Tuy Nhan Hoài chỉ thể ngắt quãng, nhưng quá nhiều, khiến thật sự thấy phiền.

Nhan Hoài dứt khoát đem tin tức với Dung Túc, để sư tôn bận tâm , còn bản thì tránh thật xa, ngược khiến Oanh Hành xong ngẩn .

“Không chứ, Nhan Hoài, ngươi còn thể tiếng lòng khác?”

Oanh Hành thực sự kinh hãi.

Dù nàng tu luyện đến cảnh giới hôm nay, gặp qua vô thể chất đặc biệt, như Dung Nghiên chỉ cần yên cũng khiến sinh hảo cảm, loại đó nàng thấy nhiều , chẳng gì lạ. Nhan Hoài thể tiếng lòng, việc đúng là từng .

Nếu thật sự thể khác nghĩ gì, chẳng là tiện lợi vô cùng ?

Không cần quan tâm kẻ khác miệng gì, chỉ cần xem trong lòng nghĩ thế nào là rõ ngay.

Ở tu chân giới, lời của khác chỉ đáng tin một nửa, ngoài mặt , lưng tính kế, g.i.ế.c đoạt bảo, chuyện chẳng hiếm. Nếu thể thấu tiếng lòng, chẳng là một năng lực nghịch thiên?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-62.html.]

Oanh Hành hứng thú hẳn lên: “Được , mau thử xem đang nghĩ gì?”

Nhan Hoài bất lực liếc sư tổ một cái: “Sư tổ tu vi ngươi quá cao, . Bất quá bộ dáng ngươi hiện giờ, tám phần là đang nghĩ ‘thú vị thật, mau để chơi thử một chút’ ?”

Không thể , Nhan Hoài đoán trúng phóc.

Dư Kình nghỉ ngơi dưỡng thương hai ngày, liền gần như bình phục.

Tuy hiện tại chỉ là Trúc Cơ kỳ, nhưng dù cũng là tu sĩ, hơn nữa là kiếm tu, thể luyện từng gián đoạn nên tự nhiên cường kiện hơn thường nhiều.

Sau khi khỏe , thường đến d.ư.ợ.c điền dạo.

Những khác tạm nhắc, nhưng vị tu sĩ Nguyên Anh dẫn đầu vây công Dung Húc Phong , Dư Kình vẫn còn chút ấn tượng.

Có điều, nhớ rõ gặp .

Theo lý, tu sĩ trí nhớ đều , mà Dư Kình chắc chắn rằng từng gặp trong đời . Từ khi theo Dung Túc về Dung Húc Phong, cùng Nhan Hoài ẩn tu, trừ những lúc xuống núi hoặc kiếm tháp, phần lớn thời gian đều ở trong phong tu luyện, hiếm khi ngoài.

Ngoài vài của Dung Húc Phong, ngay cả những t.ử nổi danh khác trong Thiên Diễn Tông, cũng chẳng quen ai.

Trừ khi Mộc Nhàn đến Dung Húc Phong trò chuyện, những gì Dư Kình nhiều nhất là chuyện đời .

Năm đó nhập ma, mà hai ba năm, ngay cả Cố Mẫn cũng theo khác, thoát khỏi Lưu Tiềm Phong. đời chuyện khác hẳn, khác nhiều nhất chính là vì Nhan Hoài còn sống.

Cậu sống sót, và từ góc của Dư Kình, bản cùng cả Dung Húc Phong đều khác xa kiếp , nguyên nhân gốc rễ, chính là vì đại sư vẫn còn.

Đại sư chỉ sống, mà còn chia một tia lôi kiếp của Kim Đan cho , khiến giữa hai một sợi nhân quả liên kết, nhờ mới đến Dung Húc Phong.

Nếu sợi nhân quả , lẽ chuyện phát triển giống đời , chỉ khác là sẽ trở Thiên Diễn Tông, còn cục diện Lưu Tiềm Phong cũng chẳng giống bây giờ.

đối với kẻ đang âm thầm mưu đồ phía , việc của Lưu Tiềm Phong cũng chẳng quan trọng, luôn sẽ kẻ thế .

Tỷ như...

Hiện tại, nhập ma ở Lưu Tiềm Phong là ai?

“Là Cố Mẫn.”

Âm thanh bất ngờ vang lên phía khiến Dư Kình giật , suýt nữa nhảy dựng. Hắn đầu , liền thấy đại sư phong tư nhã nhặn, đó mỉm .

Nhan Hoài nhướng mày: “Ta còn tưởng ngươi đang nhập thần suy nghĩ gì ghê gớm, hóa chỉ nghĩ mấy chuyện đó thôi?”

Dư Kình thấy Nhan Hoài thì chút hoảng hốt.

Hắn hiểu thể chất của đại sư , nên khi đang nghĩ về những chuyện đời , Nhan Hoài đột ngột xuất hiện, quả thực khiến căng thẳng, thấy bao nhiêu.

May , Nhan Hoài dường như phần đầu, chỉ đáp lời : “Người nhập ma , là Cố Mẫn. hiện tại vẫn tìm , ai mang . Lưu Tiềm Phong bây giờ loạn thành một mớ.”

Cũng hẳn là loạn, tuy Lưu Tiềm Phong hiện giờ như rắn mất đầu, nhưng với mấy t.ử trẻ mà , chắc là chuyện .

Sư tôn hà khắc mang , bao giờ trở , còn bọn họ vẫn lĩnh nguyệt phụng của t.ử nội môn, hơn nữa là giữ trọn phần, chẳng quá thoải mái ?

Thậm chí còn cảm thấy, nếu Lưu Kiến cả đời về, cũng .

điều đó là thể. Thiên Diễn Tông thể để một nhóm Luyện Khí kỳ chiếm giữ cả một ngọn núi? Dù Lưu Kiến thật sự trở , họ cũng thể mãi ở đó.

Song, trong giai đoạn quản , đám t.ử Luyện Khí kỳ đang tính toán xem làm vơ vét thêm ít tài nguyên.

Tu luyện quá tốn kém. Mà nếu vài năm nữa vẫn Trúc Cơ, e rằng họ sẽ giáng xuống làm tạp dịch.

Mà một khi thành tạp dịch, tài nguyên càng khan hiếm.

Hiện giờ Lưu Kiến trì hoãn suốt năm năm, nếu tranh thủ, e rằng sẽ chẳng còn đường xoay .

Trong núi hổ, khỉ liền xưng vương. Sau biến cố , Lưu Tiềm Phong quả thật loạn như nồi cháo.

Những chuyện , Dư Kình và Nhan Hoài chỉ qua để đó.

Sau Nhan Hoài thấu tâm tư, Dư Kình lâu ở riêng cùng đại sư . Nay dịp, tuy d.ư.ợ.c điền cách đó xa còn vài ánh mắt soi mói, nhưng... cả, coi như họ tồn tại.

Dư Kình ho nhẹ hai tiếng: “Đại sư , chúng đừng mấy chuyện khiến phiền lòng nữa. Hay là chuyện phong hoa tuyết nguyệt .”

“Ví dụ như... thích ngươi.” Dư Kình ưỡn ngực, giọng dõng dạc.

Nhan Hoài “” một tiếng: “Ngươi cái tiểu t.ử cái gì là tâm duyệt? Ngươi đó thích , ngươi là thèm cái mặt thì !”

Dư Kình chớp mắt, bừng tỉnh: “Ta còn thèm cả ngươi nữa!”

Nhan Hoài: “……”

Cái đồ sư c.h.ế.t tiệt thể thôi !

-----

Tác giả lời :

Ta động, sáu ngày liền động! 

( Nằm im, cá mặn liệt.

Ngày mai bắt đầu làm , thể sờ cá giả vờ đang làm việc nữa TAT )

Loading...