Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 60

Cập nhật lúc: 2026-04-17 11:50:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Oanh Hành xưa nay là kiểu tính tình sấm rền gió cuốn, nên chẳng bao lâu , tông chủ liền nàng “nắm” lôi đến.

Thật sự là nắm, cổ áo tông chủ nàng túm chặt, phía còn theo mấy vị trưởng lão của các chủ phong.

mấy vị trưởng lão , khi thấy Oanh Hành làm chuyện đại nghịch bất đạo đến mức dám túm cổ áo tông chủ , tuy vẻ mặt ai nấy đều kỳ lạ, song cuối cùng chẳng ai một lời.

Oanh Hành Kiếm Tôn vốn dĩ vẫn như , quen , quen , chỉ cần đừng đến túm cổ áo .

Chờ đến khi Oanh Hành mang theo tông chủ cùng các trưởng lão chủ phong tới Dung Húc Phong, Nhan Hoài, Ninh Tự cùng mấy tiểu bối đều mặt. Ngay cả Dư Kình, lôi kiếp Kim Đan kỳ đ.á.n.h cho thể vẫn còn “bùm bùm” thi thoảng run lên, cũng cố gắng bò đến hiện trường, cùng nhóm định cướp đan d.ư.ợ.c trừng mắt đối diện.

Đối với mấy tiểu bối Dung Húc Phong mà , những kẻ ỷ thế việc Dung Húc Phong còn chỗ dựa mà đến đây tống tiền, đúng là khiến chán ghét.

Ngươi xem, đường đường là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, tranh giành đồ của một hậu bối mới tiến cấp Kim Đan bao lâu, nếu thật sự đan dược, chẳng thể như Giang trưởng lão , chuẩn sẵn d.ư.ợ.c liệu cung kính đưa tới mặt Nhan Hoài, thỉnh luyện chế một viên ?

Mọi đều là t.ử Thiên Diễn Tông, Nhan Hoài vốn keo kiệt, chỉ cần yêu cầu quá đáng, đa phần đều sẽ đồng ý.

Thế nhưng bọn thì , việc gì cũng làm , chỉ cưỡng ép chiếm đoạt. 

Nếu là tranh chỗ đoạt mất, còn thể tự an ủi là do vận rủi, đằng đoạt ngay trong chính Thiên Diễn Tông, nỗi nhục đó, đám sư của Nhan Hoài đều cùng chịu qua.

Bởi , khi nữa đối mặt, bọn họ thể tức giận ?

Giờ đây, thấy mấy kẻ treo ngược đỉnh Dung Húc Phong, Dung Nghiên liền vui sướng mặt, hai lời, ném liền mấy tấm linh phù: “Ta chẳng làm gì , chỉ thử xem bùa mới vẽ hiệu quả thế nào thôi. Dù cũng chỉ là một tiểu tu sĩ Trúc Cơ kỳ, với mấy da dày thịt béo như bọn họ, tu sĩ Nguyên Anh kỳ cơ mà, khẳng định thể uy h.i.ế.p , đúng ?”

Chính là lời mỉa mai năm xưa những kẻ đó từng với nàng, Dung Nghiên thù dai, đến nay vẫn nhớ rõ mồn một.

Ninh Tự tuy gì, nhưng cũng lặng lẽ lấy vài thứ từ nhẫn trữ vật của , trong đó mấy hạt châu Tụ Linh Đan mà Nhan Hoài dùng khi Dung Túc bế quan, thứ từng dùng để đối phó vị tu sĩ Nguyên Anh Hàn gia .

Dư Kình thì xoa tay chờ đợi, hầm hè chuẩn tay.

Hắn nhớ rõ lúc những uy h.i.ế.p đại sư thế nào, giờ chính là cơ hội trả thù nhất. Chỉ tiếc là thể còn đang “bùm bùm” điện giật, nhúc nhích một chút cũng xong.

Ngược , trong cuộc là Nhan Hoài, trông vô cùng bình tĩnh, tựa như chẳng gì xảy .

Oanh Hành và Vu Tấn đuổi đến thì mắt là một cảnh tượng hỗn loạn như thế.

Ngay cả Oanh Hành, vị ma vương nổi danh thiên hạ lúc cũng nhịn mà giật giật khóe mắt.

Dù đám treo ngược trông vẻ thảm, nhưng suy cho cùng bọn họ cảnh giới cao, thực chỉ là trông t.h.ả.m thôi, chứ ai thương thật sự.

như Dung Nghiên , da dày thịt béo, mấy trò vặt vãnh đó căn bản làm gì.

Oanh Hành liền túm lấy hai tiểu bối đang làm ầm ĩ, mỗi tay xách một đứa qua một bên: “Được , đừng quậy nữa. Các ngươi ồn ào thế cũng chẳng . Với chút bản lĩnh của các ngươi, bọn họ nửa điểm tác dụng cũng . Đứng sang bên , kế tiếp là chuyện của lớn .”

Dung Nghiên và Ninh Tự cam lòng, tức giận còn xả đủ nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn “” một tiếng, về bên cạnh Nhan Hoài.

Vốn dĩ, chuyện đến đây xem như việc nội bộ của Dung Húc Phong.

Giang Dạ Phù thấy Nhan Hoài lộ diện, nghĩ ngợi da mặt dày ở , tự giác giúp mấy tiểu bối Dung Húc Phong làm thủ vệ.

Một cây trường mộc thương trong tay nàng lóe sáng ánh mặt trời, ánh bạc chói mắt.

Dung Túc mà thấy khó chịu—

Đó là đồ , ngươi canh giữ cái gì chứ?!

Tuy nhiên, Giang Dạ Phù cũng chỉ lòng , hoặc đúng hơn là nhân cơ hội làm quen với Nhan Hoài.

Hơn nữa, lát nữa còn khả năng đ.á.n.h thật, nên Dung Túc đành nuốt lời định bụng.

Oanh Hành mời cả tông chủ đến, thì việc tuyệt đối thể chỉ dừng ở mức “té ngã một hồi” mà qua loa cho xong.

Chỉ cần Oanh Hành đây, chuyện chắc chắn sẽ xử lý thỏa đáng, Dung Húc Phong nhất định một lời công đạo hợp lý, chứ thể chỉ phạt kiểu bế quan lấy lệ nữa.

Vu Tấn tông chủ chỉnh vạt áo Oanh Hành túm cho nhăn nhúm, ho khan hai tiếng, mặt mấy vị Nguyên Anh tu sĩ đang treo ngược: “Đến nước , các ngươi còn ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-60.html.]

Một đám tu sĩ: …

Bọn họ vốn dĩ chẳng gì để , dù cũng là định đến đây cưỡng ép Nhan Hoài giao đan dược.

Sẽ làm loại chuyện thế , bản bọn họ cũng chẳng bản lĩnh quá lớn. Phần lớn đều tu luyện đến Nguyên Anh kỳ, kẹt mãi ở cảnh giới đó, nay sớm còn lòng tu hành.

Dựa tu vi của mà chiếm một ngọn núi nhỏ trong Thiên Diễn Tông, ngoài liền cho rằng bản thể làm trời làm đất.

Không ngờ, trời ngoài còn trời, ngoài còn . Cho dù là Nhất Dung Kiếm Tiên ở đây, y cũng dám mạnh nhất trong bộ Tu chân giới, huống hồ mấy kẻ .

những như họ, khi từng gặp mạnh hơn , liền luôn cảm thấy bản thể một tay che trời. Còn khi thật sự gặp lợi hại hơn nhiều, như Dung Túc chẳng hạn thì nghĩ thể dựa đông mà đ.á.n.h ngã đối phương.

Không thể , đúng là tự lượng sức.

Tuy trong lòng bọn họ phục, nhưng chẳng dám biểu lộ mặt tông chủ. Dù , chưởng quản bộ Thiên Diễn Tông là tông chủ, bọn họ.

Người dẫn đầu tiến đến nay đối diện với tông chủ cũng dám mở miệng, những khác tự nhiên cũng im lặng. Ai nấy đều hiểu, lúc nhiều sai nhiều, chi bằng ngậm chặt miệng, đến c.h.ế.t cũng thừa nhận!

Vu Tấn chẳng để tâm đến thái độ của bọn họ, chỉ như tùy ý hỏi: “Hay cách khác, rốt cuộc là ai bảo các ngươi rằng nhiều hợp sức , một Dung Túc nho nhỏ căn bản chẳng là gì, đúng ?”

Đám đối diện lập tức sững sờ.

Tông chủ khẽ thở dài: “Xem , quả thật như qua với các ngươi. Đều là tu sĩ Nguyên Anh kỳ cả , mà vẫn hồ đồ đến thế, còn trách ai?”

Oanh Hành kéo tông chủ đến đây, cũng chỉ để trừng phạt mấy tu sĩ Nguyên Anh cướp đan d.ư.ợ.c , mà là cố ý oai phủ đầu.

Nếu chỉ để dạy bọn họ một bài học, Oanh Hành một là đủ. Việc kéo cả tông chủ đến chẳng qua là để khiến chuyện ồn ào hơn mà thôi.

Sau khi hỏi xong, Vu Tấn liền để ý đến đám nữa, mà đột nhiên hướng về một phương vị khác phóng uy áp của Hóa Thần kỳ.

Ở nơi đó, một đang ẩn nấp. Không vì tâm lý gì, ngay cả khi tông chủ xuất hiện, vẫn rời , cứ trốn mãi, tựa hồ mưu đồ gì đó.

Các trưởng lão theo tông chủ đến , đều đoán tông chủ đang nghĩ gì, hoặc đúng hơn, bọn họ chẳng hiểu nổi chuyện mắt rốt cuộc là thế nào.

Người đột nhiên xuất hiện , là ai?

Nhan Hoài thấy đó, đoán đôi chút: “Người , hoặc là kẻ , chính là kẻ xúi giục đám tu sĩ Nguyên Anh đến gây chuyện? Sau đó lợi dụng hỗn loạn ở Dung Húc Phong để làm gì đó?”

Oanh Hành khẽ “hắc hắc”, đưa tay khoác vai Nhan Hoài, chút khách khí: “Mục tiêu của bọn họ chính là ngươi đó, Nhan Tiểu Hoài. Giống như Giang Dạ Phù hôm nay đến tìm riêng ngươi, mà lưng cũng trúng thiên phú luyện đan của ngươi. Lần bọn họ cho rằng đang ở đỉnh núi, ở Dung Húc Phong, liền lợi dụng cơ hội để đám ngăn Dung Túc, thừa loạn mà bắt cóc ngươi đó~”

Nghe xong, ngay cả Giang Dạ Phù bên cạnh cũng “tê” một tiếng: “Âm hiểm như ! Nếu Oanh Hành Kiếm Tôn ở đây, dù tay giúp Nhan Hoài, ngăn đám cũng chẳng dễ dàng gì.”

Oanh Hành gật đầu: “Không sai. Chỉ tiếc, kẻ bọn họ sai ở chỗ, ngờ thèm đến Nhan Tiểu Hoài một chút, nên xuống núi.”

Giang Dạ Phù khó hiểu: “Dung Húc Phong các ngươi, tuy đắc tội ít , nhưng kẻ đối đầu với các ngươi cũng hiếm khi dùng loại thủ đoạn hèn hạ . Các ngươi chọc tiểu nhân nào thế?”

“A, đại khái là của Hàn gia . Ừm… cũng hẳn là Hàn gia, chỉ là kẻ nấp trong Hàn gia thôi. Hắn thể đại diện cho Hàn gia , thì cũng chẳng . Dù Hàn gia chủ vốn chẳng ưa , hận thể cắt đứt hết quan hệ với Dung Húc Phong chứ.” Oanh Hành thuận miệng đáp, “Đợi lát nữa thẩm tra .”

Giang Dạ Phù vốn tưởng chuyện chỉ đơn giản, nào ngờ dính tới cả khách khanh trưởng lão của gia tộc. Nàng vốn chẳng thích xen chuyện riêng của kẻ khác, ngẫu nhiên vướng thế , liền hiểu chuyện đó chẳng liên quan đến nữa.

Nàng nhún vai, thu cây trường mộc thương trong tay: “Nhan Hoài, hôm nay tình huống tiện, tạm thời cứ . Đợi đến tìm ngươi. Ngươi vượt qua đan kiếp, tạm thời thích hợp bàn về đề tài Cốt Linh Đan. Lần đến.”

Nói xong, nàng liền rời .

Dung Túc thu xếp xong đám tông chủ uy áp đè đến thể nhúc nhích, về bên , thấy bóng lưng Giang Dạ Phù rời : “Nàng quả thật là làm việc rõ ràng, năng rành mạch.”

Oanh Hành nghiêng mắt đám đ.á.n.h gục, : “Đó chẳng ? Ít nhất chứng minh Thiên Diễn Phong cũng kẻ tiểu nhân.”

Tông chủ khẽ ho hai tiếng: “Thiên Diễn Tông , phần lớn đều là ngay thẳng như thế. Chỉ là đôi khi vài kẻ tiểu nhân trộn thôi. Oanh Hành, tạm thời mang về, lát nữa sẽ cho đến truyền tin cho ngươi.”

“Vậy ngươi nhanh lên nhé, còn đ.á.n.h ghiền, đang tìm cơ hội đấu với Hàn gia một trận đây!”

Ở Hàn gia, trong thư phòng của gia chủ, vị Hóa Thần kỳ tu sĩ đường đường là gia chủ đột nhiên hắt một cái thật mạnh.

“Cảm giác… hình như điềm chẳng lành.”

-----

Tác giả lời :

Ngày sáu thất bại, cố gắng thêm. Đợi chút còn canh một ORZ.

Loading...