Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 58
Cập nhật lúc: 2026-04-17 11:50:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Phòng giam bí mật của Lưu Tiềm Phong hủy, gần như xảy cùng lúc với khi Nhan Hoài độ kiếp.
Tông chủ thấy Nhan Hoài đang độ kiếp, còn cùng Dung Húc Phong, hai thầy trò ở bên cạnh quan sát một hồi, nhắc nhở bọn họ vài câu, đó mới về chủ phong. Chính vì mà bỏ lỡ thời khắc khiến thể tin nổi . Đến lúc trở , cảm giác kinh nghi ban đầu của cũng qua, những thương nặng, bao gồm cả Lưu Kiến đều xử lý thỏa. Ảnh trưởng lão thậm chí còn thời gian đến báo cáo tình hình hiện tại với tông chủ.
Vu Tấn ảnh trưởng lão tường thuật, khẽ “chậc” một tiếng: “Vậy, ai khiến trong phòng giam thành như ? Có thấy gì ?”
Ảnh trưởng lão lắc đầu: “Không thấy. Có lẽ đến chậm một bước. Nhìn tình hình trong phòng giam, cảm thấy nhốt ở đó ban đầu nhập ma, nhưng nhập ma thì thể nào nhanh như khôi phục thần trí. Rất thể là…”
Vu Tấn hiểu : “Có mang . Đợi Lưu Kiến tỉnh , hỏi một chút. Nếu chịu hợp tác, thể dùng vài thủ đoạn đặc biệt.”
Trong giới tu chân, đủ loại biện pháp. Muốn moi tin tức từ một kẻ khống chế, chút lực phản kháng, cũng chẳng việc gì khó.
Vu Tấn khẽ thở dài, ngoài cửa sổ.
Gần đây Thiên Diễn Tông thật nhiều tai ương, dường như từ đại điển thu t.ử năm năm , chuyện liền bắt đầu thuận…
Đang lúc Vu Tấn hồi tưởng, đến bẩm báo: “Tông chủ, của Lâm gia đến.”
Sắc mặt Vu Tấn lập tức trở nên khó coi.
Phải , mà hiện giờ gặp nhất, chính là của Lâm gia.
Lâm gia vốn rối loạn vì lão tổ tông của bọn họ xảy chuyện, mà vẫn còn chen tay việc của Thiên Diễn Tông. Vu Tấn vẫn nhớ năm đó, chính Lâm gia đẩy Lưu Kiến, vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ duy nhất của họ chỗ bằng thủ đoạn quang minh.
Cũng thể Lâm gia bại hoại. Năm đó bọn họ thể trở thành một trong bốn vị khách khanh trưởng lão của Thiên Diễn Tông, đương nhiên như dáng vẻ hỗn loạn bây giờ. Trong tộc vẫn sáng suốt, chỉ là đa phần hậu bối đều ngông cuồng, vô pháp vô thiên. Ngay cả Lâm Nham, kẻ mới nhập môn bao lâu cũng mang dáng vẻ kiêu ngạo, tự cao tự đại.
Vu Tấn từng gặp qua tên tiểu t.ử đó, kiêu ngạo đến mức khiến khác cau mày. Không mấy kẻ trẻ tuổi rốt cuộc là do ai dạy dỗ nữa.
lúc , dù , vẫn nể mặt mà gặp của Lâm gia một chuyến. Dù tám phần cũng là mấy vị trưởng bối mắt cao hơn đầu .
Vu Tấn đoán sai . Người đến quả thật là của Lâm gia, song mấy kẻ giỏi lời to tát mà làm thì chẳng gì, mà là vài tính tình điềm đạm, chỉ chuyên tâm tu luyện, mong tự thoát khỏi cảnh khốn cùng của Lâm gia. Dù bọn họ cũng điều đó chẳng khác nào chuyện hoang đường, nhưng họ vẫn đặc biệt đến tìm tông chủ, vì chuyện linh khí.
Linh khí ở Lâm Phong gần đây vấn đề. Lâm gia đến giờ vẫn tìm nguyên nhân, cũng cách giải quyết, bất đắc dĩ mới đến cầu Thiên Diễn Tông.
Tông chủ lúng túng, vì chuyện , thật sự rõ. Hắn mới từ Dung Húc Phong trở về lâu, mà hai thầy trò của Dung Húc Phong vốn là kiếm tu, làm việc luôn quang minh chính đại. Cho dù khi hành sự chút lén lút, thì khi xong việc, cũng sẽ thẳng thắn .
Khi Vu Tấn chỉ thuận miệng nhắc đến việc gần đây ở Lâm Phong hiện tượng kỳ lạ, ngờ Oanh Hành liền đáp một câu dõng dạc: “Chuyện đó là làm.”
Nói năng đường hoàng, dứt khoát, thậm chí còn mang theo vài phần kiêu ngạo, cứ như thể nàng làm một việc lành .
Theo lời Oanh Hành, trong chuyến đến Lâm Phong, nàng còn mời một vị đại sư trận pháp dẫn đường.
Không cần cũng , đó chính là sư tỷ của nàng – Chúc Đình Tuyên, kẻ giữa chừng chuyển sang tu trận pháp.
Hiện nay, nếu đại trận bảo hộ của Thiên Diễn Tông gặp sự cố, đầu tiên cần đến xem xét cũng là Chúc Đình Tuyên, bởi hiện giờ hiểu rõ trận pháp thật sự quá ít.
Nhìn thái độ của tông chủ, của Lâm gia cũng hiểu, nhất định rõ ngọn nguồn, ít nhất là họ đắc tội với ai, mà tay tàn nhẫn đến mức .
Trong mắt họ, khiến cả Lâm gia thể tu luyện nữa, thật là thủ đoạn quá độc.
Tu luyện vốn dễ. Hiện tại ở Lâm Phong, linh khí loạn, tu luyện chẳng khác nào lãng phí thời gian. Vì thế, những t.ử tiềm năng mà Lâm gia khổ công chiêu mộ cũng lượt rời .
Mấy Lâm gia liếc , với Vu Tấn: “Xin tông chủ cho , rốt cuộc là ai tay ác độc đến như ?”
Vu Tấn chỉ mỉm , đáp thẳng: “So với việc hỏi , chi bằng các ngươi về mà hỏi cho rõ, rốt cuộc của Lâm gia các ngươi đắc tội với ai, và vì họ làm thế. Đây là chuyện giữa hai phong, tiện can dự.”
Nghe , của Lâm gia nhất thời sững sờ.
“Tông chủ, ý ngài là…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-58.html.]
Vu Tấn vẫy tay, xoay : “Còn vì bên các ngươi tay quá tàn nhẫn? Ta , trong Lâm gia kẻ to gan, nhân lúc tông môn đại bỉ mà g.i.ế.c c.h.ế.t t.ử . Thế thì cũng khó trách trưởng bối bên nổi giận.”
Trong của Lâm gia kẻ định mở miệng gì đó, nhưng bên cạnh ngăn : “Đa tạ tông chủ nhắc nhở, chúng trở về nhất định sẽ hỏi cho rõ ràng.”
Dứt lời, họ hành lễ rời .
Vu Tấn tại chỗ, nhướng mày: “Cũng còn coi như hiểu chuyện.”
——
Sau khi Dư Kình tỉnh , đập mắt khuôn mặt tuấn tú của đại sư , mà là bộ trong Dung Húc Phong, trừ vị đại sư .
Dư Kình chớp chớp mắt, trong chốc lát cũng nên gì.
Cuối cùng, vẫn là Oanh Hành lên tiếng : “Tiểu Dư Kình , ngươi cảm thấy chỗ nào ? Ví dụ như… linh căn của ngươi mạnh hơn chút nào ?”
À , mới sét đ.á.n.h trúng, hơn nữa còn gánh giúp đại sư một nửa uy lực lôi kiếp.
Nghĩ , trong lòng Dư Kình chút hân hoan. Hắn đảo mắt quanh phòng, nhưng vẫn thấy Nhan Hoài . Sư tôn dường như nhận tâm tư , khẽ nhướn mí mắt : “Tìm Nhan Hoài ? Hắn cũng sét đ.á.n.h xong, bảo nghỉ ngơi . Nhiều ở đây như , chẳng lẽ còn chăm nổi một ngươi ? Chỉ sét quét qua thôi, đứt tay gãy chân.”
Dư Kình nghĩ , cảm thấy cũng đúng.
Tuy Nhan Hoài chịu một nửa lôi kiếp, nhưng dù đó cũng là lôi kiếp Kim Đan kỳ, uy thế vốn lớn. Hắn sét đ.á.n.h đến ngất , thật cũng chẳng gì mất mặt.
Dù … đó cũng là Kim Đan kỳ lôi kiếp mà!
An ủi xong chính , Dư Kình mới để tâm đến câu hỏi của Oanh Hành.
Hắn dậy, thử cảm nhận biến hóa trong cơ thể, thật lớn lắm, nhưng đúng là khác.
Trước hết, lợi nhiều nhất từ lôi kiếp, tự nhiên chính là lôi linh căn của . Lôi linh căn hấp thu lôi thuộc tính càng nhiều sẽ càng tinh luyện. Với mà , lôi kiếp chính là món đại bổ, nhưng lẽ vì trong lúc đ.á.n.h chịu nổi mà ngất , nên hiệu quả cũng rõ rệt lắm.
Không linh căn của vượt qua hai phần tám đại quan , nếu thể chạm tới ba phần, thì quả thật nên cảm tạ trời đất.
Còn việc sét đánh, đúng là chẳng vui vẻ gì. Đến giờ tay chân vẫn còn tê cứng, thậm chí còn cảm giác trong xương cốt tia điện “bùm bùm” nhảy loạn.
Dư Kình cảm thấy, đời độ Kim Đan kiếp e rằng còn thê t.h.ả.m bằng .
Dù đều là lôi kiếp Kim Đan kỳ, nhưng tu vi khác mà! Hiện tại chỉ là tiểu tu sĩ Trúc Cơ kỳ, nhỏ yếu như chim non thôi.
Nghĩ , Dư Kình chạy đến chỗ đại sư để làm nũng kể khổ. nghĩ đến việc sư ở đây, đành thu hồi ý định, sang đáp lời sư tôn: “Hình như cũng tác dụng, nhưng cảm giác hiệu quả lớn lắm. Có lẽ do thể vẫn còn dư âm sấm sét, nên dễ nhận .”
Oanh Hành “chậc” một tiếng: “Tiểu Dư Kình, linh căn của ngươi đúng là ham ăn. Từ lôi kiếp Kim Đan mà chia một nửa, thế mà còn chẳng thấy khác biệt! Ngươi định bổ linh căn đến bao giờ? Lôi kiếp linh vật lôi thuộc tính đời nhiều, mấy thứ quý giá , nhà nào chẳng giữ chặt lấy?”
Dung Túc mấy bận tâm chuyện đó, ông đang ngắm nghía bình ngọc nhỏ Nhan Hoài tặng: “Không cả, dù Nhan Hoài cũng sẽ tiếp tục luyện đan. Khi luyện càng giỏi, đan kiếp tất nhiên càng nhiều, chẳng lo thiếu sét cho ngươi chia . Nếu đan kiếp của quá dữ dội, còn Ninh Tự đó mà!”
Luyện khí cũng khí kiếp, chỉ là khó gặp hơn đan kiếp nhiều. Chỉ khi luyện khí hòa nhập ý niệm của thiên địa linh khí pháp khí, mới thể dẫn động thiên lôi.
Pháp khí nào đủ khả năng dẫn sét thì xem là “linh”, mà linh vốn do thiên địa linh khí hóa thành. Vì thế, loại pháp khí thể sinh linh cũng dễ sản sinh khí linh, mà khí kiếp của nó vô cùng dữ dội, thậm chí thể sánh ngang lôi kiếp tiến giai, chỉ là ít hơn mà thôi.
Người thể luyện loại pháp khí đều vô tu sĩ ngưỡng mộ. Mà Ninh Tự hiện tại… đương nhiên còn cách trình độ đó xa.
Ninh Tự vội xua tay: “Để luyện pháp khí khí kiếp á? Cái đó còn xa lắm! Tạm thời cứ để Dư Kình tự cố gắng !”
Ngay đó, gáy y liền sư tôn gõ một cái “cốc”: “Không chút tiền đồ nào ?”
Giữa lúc bọn họ còn đùa cợt , ngoài Dung Húc Phong bỗng xuất hiện một nhóm , khí thế hung hăng kéo đến.
Lần , Dung Túc dùng thần thức quét qua, híp mắt : “Tuy đến ít , nhưng xem vài kẻ khôn hơn, tạm thời ẩn . Các ngươi xem, đám đó ngay cả đan d.ư.ợ.c Nhan Hoài luyện để làm gì cũng , mà nhao nhao kéo đến gây chuyện ở Dung Húc Phong gì chứ? Cuối cùng, khí linh bọn họ dưỡng còn hướng về phía đan d.ư.ợ.c của mà tới ?”
Oanh Hành cũng “” một tiếng, lạnh giọng đáp: “Mặc kệ bọn họ! Loại chỉ ỷ mạnh h.i.ế.p yếu, lời thì đ.á.n.h cho một trận! Một trận đủ thì hai trận, chẳng lẽ tưởng Dung Húc Phong của chúng dễ bắt nạt ?”
Đám t.ử trẻ tuổi , đồng loạt lùi một bước.
Bọn họ cảm giác… hai vị đại nhân hình như đang vô cùng hứng khởi, sẵn sàng lao đ.á.n.h bất cứ lúc nào.