Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 51

Cập nhật lúc: 2026-04-17 11:45:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Đệ t.ử của Dung Húc Phong, tuy rằng hiện tại mỗi đều chuyển sang tu hành hướng khác, chỉ còn Dư Kình vẫn đang khổ sở giãy giụa con đường kiếm tu, nhưng rốt cuộc, bọn họ đều khởi đầu từ kiếm tu mà . Huống hồ, sư tôn là một kiếm tu điển hình, vì pháp môn kiếm tu sấm rền gió cuốn học chín phần mười, gần như bàn bạc xong phương án, từng bắt đầu chuẩn hành động.

Ngay cả Dung Túc, khi t.ử nhà đến kế hoạch, cũng bắt đầu xoa tay, khí thế hầm hầm.

Không thể , gần đây hành động của Lâm gia thật sự quá ngang ngược, chẳng coi ai gì. cũng là ân oán giữa lớp hậu bối, dù là Dung Túc Oanh Hành, kỳ thực đều tiện tay. Tuy rằng cả hai đều ngứa răng, Dung Túc thật sự nhịn nổi.

Người của Lâm gia, dám g.i.ế.c t.ử môn hạ của ông.

Đừng là do mấy tiểu bối Lâm gia tự quyết định, dù thế, Dung Túc cũng tuyệt đối tin. Lui một bước mà , cho dù thật sự là bọn tiểu bối tự chủ trương, thì cái Lâm gia thể nuôi loại như , e rằng cũng chẳng gì.

Dung Túc hào phóng mở toang tư khố: “Các ngươi thiếu cái gì thì mau ! Yên tâm, vi sư thiếu tiền!”

Nghe sư tôn như , tuy Ninh Tự ngoài miệng vẫn mạnh miệng rằng “Ta cũng thiếu tiền”, nhưng vẫn thật thà liệt kê một đống tài liệu luyện chế lưu ảnh thạch để xin.

những thứ đó cũng để bán, mà là chuẩn khiến đám Lâm Phong bẽ mặt. Bọn họ chỉ là tranh cơn giận , thể khiến sư tôn đổ m.á.u giúp, đương nhiên càng .

Khi Oanh Hành từ miệng đám đồ tôn chuyện, gương mặt nàng lập tức đen .

“Lâm gia thật đúng là điều. Mấy trăm năm trôi qua liền quên mất chính là ai . Quay , bảo Nhan Hoài luyện thêm mấy lò Tụ Linh Đan, chuyện trận pháp cứ giao cho . Ta hỏi sư nương. À mà… sư tổ thật đúng là, chẳng lẽ tưởng trong Dung Húc Phong , một đám kiếm tu đều là độc hết ? Sư tôn năm đó còn bắt cóc sư tỷ của về làm sư nương đấy!”

Những còn đều bất đắc dĩ nàng, nên gì.

Đây là chuyện đáng tự hào ?

Chỉ Dư Kình là mắt sáng rực lên.

Hiện nay trong giới tu chân, việc nam nhân cùng nam nhân ở bên thật còn quá soi xét, nhưng về mặt luân lý đạo nghĩa thì vẫn coi trọng vô cùng. Hắn còn nhớ năm đó, Diệp Hàn Xuyên cùng biểu của từng vì quan hệ huyết thống mà chịu đủ lời châm chọc và ánh mắt lạnh lùng từ hai gia tộc. Cặp đôi nhỏ suýt nữa tan vỡ, bởi hài t.ử sinh từ huyết thống gần thường xác suất tư chất kém.

Nếu chỉ là cùng trong cùng sư môn thì đỡ hơn, nhưng cũng chẳng dễ gì.

Dư Kình thật quá bận tâm ánh mắt đời. Hắn sớm quen bằng ánh mắt khác thường. Dù kiếp phản sư là chuyện thật, mà cũng nhờ “phản sư” đó, mới thể tu luyện đến Hóa Thần kỳ.

Giới tu chân vốn thực tế đến lạnh lùng, khi ngươi rơi xuống đáy vực, ai nấy đều giẫm thêm một chân; nhưng khi tu vi của ngươi cao đến mức khiến đa sợ hãi, liền chẳng ai dám lời dư thừa, thậm chí ngầm cũng dám đàm tiếu, sợ đương sự thấy.

Cá lớn nuốt cá bé, chính là đạo lý tàn khốc mà đơn giản .

Dư Kình tự nhiên sẽ vì chuyện nhỏ mà lùi bước, chỉ là nếu đến cả Dung sư tôn và Ninh sư cũng mỉa mai và đại sư , thì đúng là khiến đau đầu thật. giờ năm đó ở Dung Húc Phong cũng từng một chuyện như , so với quan hệ giữa và đại sư , rõ ràng đôi thầy trò còn “phản đạo” hơn nhiều.

Dư Kình lập tức yên tâm, thậm chí còn tâm tình rảnh rỗi hỏi sang chuyện khác: “Sư tổ, sư thúc tổ nàng, nghiên cứu trận pháp ?”

Oanh Hành thuận miệng đáp: “À, nàng cũng giống như Dung sư tỷ của ngươi, học kiếm nửa chừng thì sang vẽ bùa, vẽ bùa xong thấy cũng tệ chuyển sang trận pháp. Yên tâm , hiện tại Chúc sư tỷ chính là trận tu lợi hại nhất giới tu chân đấy!”

Người mà Oanh Hành nhắc đến — Chúc sư tỷ cũng chính là sư thúc của Dung Túc. Hai bọn họ tự nhiên quen , nhưng với đám tiểu bối thì cái tên quả thật xa lạ.

Đừng khác, ngay cả đại sư Nhan Hoài cũng từng qua. Lần đầu đến cái tên , còn thấy khá hứng thú.

bất kể là Dung Túc Oanh Hành, cả hai đều chỉ đến đó dừng: “À, sư tổ là ghen, đến cả lên núi còn hiếm khi gặp sư tỷ nữa là!”

Vậy nên, sư tôn đại khái càng gì hơn.

thì, Oanh Hành đến mức , chuyện trận pháp bên Lâm Phong cứ giao cho nàng là .

Những khác lo chuẩn thứ cần chuẩn .

Về phần Nhan Hoài, bất kể là kiếm pháp, pháp kinh nghiệm đối chiến, đều vô cùng phong phú. Tuy rằng đó vốn là của nguyên chủ, nhưng khi kế thừa ký ức, Nhan Hoài dường như cũng đồng thời kế thừa luôn bản năng cơ thể .

Trong đại bỉ của tông môn, Nhan Hoài một thắng hơn sáu mươi trận, thậm chí đ.á.n.h bại ít tu sĩ Kim Đan trung giai, khiến xem vô cùng mãn nhãn.

Tuy nhiên, tu vi của chỉ mới tiến Kim Đan đầy năm năm. Với thường, e là còn kịp củng cố cảnh giới, thể đ.á.n.h bại hàng loạt tu sĩ cùng cấp, thậm chí cao hơn.

Việc vượt tiểu cảnh giới mà vẫn thắng, tuy khiến xem vô cùng kích động, nhưng với bản Nhan Hoài là chuyện hao tổn ít sức lực. Tính cách ôn hòa, phần “Phật hệ” của thậm chí khiến nảy sinh suy nghĩ “mệt quá , thôi thì nhận thua cho xong”.

Phần thưởng tuy phong phú, nhưng chẳng gì khiến đặc biệt hứng thú. Trong đó, thứ khiến động lòng nhất, vẫn là nhóm linh tủy thảo đầu tiên kết từ giống mà từng nộp cho tông môn năm năm .

Nhan Hoài vốn chẳng chút ý định phấn đấu nào cho trận đấu .

Cho đến khi cậuvphát hiện đối thủ của hôm nay là một tu sĩ Kim Đan trung giai tên Lâm Thành Ngộ.

Nhan Hoài nheo mắt, mượn sư tôn một thanh kiếm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-51.html.]

Thanh kiếm mà từng dùng năm đó cùng cậuvvượt qua hai đạo lôi kiếp, hiện giờ sớm hóa thành tro bụi, đến cả tàn tích cũng chẳng còn. Dưới thiên lôi, vốn chẳng thứ gì giữ , càng đừng một thanh kiếm Trúc Cơ kỳ.

Thanh kiếm Viêm Liệt Phong chế tạo, phẩm chất tuy , nhưng vẫn chỉ là loại kiếm dành cho tu sĩ Trúc Cơ.

Tuy Kim Đan kỳ cũng thể miễn cưỡng sử dụng, song đến hiện tại, rõ ràng nó còn thuận tay nữa.

Nguyên chủ lẽ từng định gom đủ tài liệu để chế luyện bản mệnh kiếm, chỉ là ngờ lôi kiếp Kim Đan đến đột ngột như thế, khi còn chuẩn xong vật liệu, chín đạo lôi liên tiếp giáng xuống.

Về , khi Nhan Hoài kế thừa thể và ký ức của nguyên chủ, chuyển sang con đường đan tu, nên pháp khí bản mệnh cũng chẳng cần vội vã.

, bản còn nghĩ luyện chế loại pháp khí nào.

Hiện giờ là đan tu, mà đan tu thường dùng nhiều nhất chính là đan lô. Tuy nhiên, thật bất kỳ loại lò nào cũng thể luyện đan, chỉ cần tu vi đủ mạnh thì đan lô thế nào cũng chẳng quan trọng. Cái đan lô hiện tại đang dùng, là mua ở cửa hàng Duyên Lạc, chỉ tốn hai mươi linh thạch, loại mà ngay cả tân thủ cũng thể dùng.

Thế nhưng, đến tận bây giờ vẫn thấy nó . Ngay cả lò “phá” cũng thể luyện Trúc Cơ đan ẩn chứa linh khí thiên địa mà khen ngợi, thế thì còn chê gì nữa?

Cho nên, dù chuyển sang đan tu, Nhan Hoài vẫn định lấy đan lô làm pháp khí bản mệnh. Còn luyện chế thứ gì, vẫn nghĩ , nên tạm gác .

Cũng vì thế mà đến tận giờ, Nhan Hoài vẫn lấy một thanh kiếm thật thuận tay.

Trước dùng kiếm, chỉ vì Dung Húc Phong quan hệ với Viêm Liệt Phong, nên phép chọn trong kho pháp khí của Viêm trưởng lão. đó cũng là tư khố riêng của trưởng lão, Nhan Hoài dám chọn kiếm quá . Cậu còn định luyện bản mệnh pháp khí riêng, mà kiếm quá quý cũng chẳng dùng lâu.

, hiện giờ trong tay chỉ một thanh kiếm tầm trung, coi như đủ dùng.

đối phó với của Lâm gia — Lâm Thành Ngộ, Nhan Hoài cảm thấy cần “nể mặt” đối phương một chút, nên mới tính mượn riêng sư tôn một thanh kiếm khác.

Dung Túc vốn hào phóng, bản mệnh kiếm của ông sớm luyện xong, thậm chí còn truyền cho t.ử đời . Mà Nhan Hoài là đại t.ử của ông, chọn kiếm trong tư khố thì cứ tự nhiên, thể để đồ chịu thiệt về vũ khí chứ!

Vì thế, khi đối đầu với Lâm Thành Ngộ, trong tay Nhan Hoài đổi sang một thanh trường kiếm sáng rực lấp lánh.

Thanh kiếm dài hơn hẳn bình thường, qua liền thấy khó khống chế, nhưng Nhan Hoài quen dùng loại .

Không giống Dư Kình lên núi năm mười hai tuổi, Nhan Hoài Dung Túc nhặt về Dung Húc Phong từ khi mới năm tuổi. Tuy khi đó chính thức bái sư, nhưng danh nghĩa, hai là thầy trò. Khi , Dung Túc còn mượn danh lễ bái sư mà xin từ Viêm Liệt Phong một thanh kiếm, làm đồ chơi cho Nhan Hoài luyện tập.

Thanh kiếm , trong mắt lớn là kích cỡ bình thường, nhưng với một đứa bé năm tuổi như thì gần như dài bằng cả .

Từ đó đến nay, vẫn quen dùng trường kiếm, thậm chí còn đặc biệt nhờ Viêm trưởng lão chế cho một thanh dài hơn thường lệ. Dù chiều dài khiến khác thấy lạ, nhưng với Nhan Hoài tay nhất.

Khi đối mặt với Lâm Thành Ngộ, cũng trông thấy thanh kiếm khác thường trong tay , nhưng chẳng để tâm, chỉ khinh thường: “Nhan sư , thực lực là do tu luyện mà thành, đổi một thanh kiếm dài là thể mạnh hơn , —”

Lời còn dứt, Nhan Hoài khẽ nghiêng , thanh trường kiếm trong tay vút tới mặt đối phương.

Lâm Thành Ngộ nghiến răng, vội vàng lui vài bước mới miễn cưỡng vững, ánh mắt đầy oán hận chằm chằm Nhan Hoài.

Cao thủ giao đấu, chỉ một chiêu thể sâu cạn.

Nhan Hoài vốn am hiểu nhất là loại trường kiếm dài , chẳng qua chỉ là tạm dùng kiếm ngắn thế.

Lâm Thành Ngộ trong lòng chợt d.a.o động, lẽ, thật sự thể dễ dàng thắng như lời trưởng lão .

Nhan Hoài chẳng buồn để ý đối phương nghĩ gì, chỉ tùy ý xoay kiếm, vẽ một đóa kiếm hoa mắt mặt , nhàn nhạt : “Lâm sư , hạ bàn của ngươi trông vững lắm , luyện thêm .”

Giọng của cậuvkhông lớn, nhưng ở đây ai nấy đều là tu sĩ Kim Đan kỳ, dù cách xa cũng thấy rõ mồn một.

Lập tức, khán đài các nơi vang lên vài tiếng khẽ.

Âm thanh tuy nhẹ, nhưng đủ khiến Lâm Thành Ngộ rõ từng chữ.

“Nhan Hoài!” nghiến răng gào lên, giọng đầy phẫn nộ.

Nhan Hoài chỉ nhướng mày: “Ta đây, Lâm sư chuyện gì ?”

Dĩ nhiên là chuyện.

“Keng!”

Một tiếng vang chói tai, trường kiếm trong tay Nhan Hoài va chạm mạnh với kiếm của Lâm Thành Ngộ.

-----

Tác giả lời :

Từ nay chúng cố định cập nhật 12 giờ trưa nhé, moah moah (づ ̄ 3 ̄)づ

Tiểu khả ái nhóm chúc Tết Nguyên Tiêu vui vẻ nha~ Tuy ngoài chơi , nhưng gửi vài bao lì xì lấy may nào! (づ ̄3 ̄)づ╭❤~

Loading...