Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 49
Cập nhật lúc: 2026-04-13 00:30:21
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Phân tràng Kim Đan kỳ và Trúc Cơ kỳ thoạt vẫn khá hài hòa. Ít nhất thì đỉnh núi hành xử khác như Dung Húc Phong qua vẫn hòa thuận vui vẻ, gây chuyện, cũng chẳng khởi xung đột với ai.
Có thể vì đều chứng kiến chuyện của Nhan Hoài, nghĩ đến kết cục của Lâm Thành Trách, nên ít t.ử âm thầm giữ cách với ba vị t.ử Trúc Cơ kỳ của Dung Húc Phong. phần lớn vẫn nhịn mà lén lút tám chuyện, đại sư của bọn họ rốt cuộc trải qua chuyện gì.
Còn ở phân tràng Kim Đan kỳ, Nhan Hoài vẫn thu trong góc, cố gắng ngăn những luồng thần thức ngừng dò xét tới lui. Chỉ tiếc, dù che chắn, vẫn tránh khỏi quấy nhiễu.
Dù thì, hai phân tràng tuy bên sóng ngầm mãnh liệt, nhưng bề ngoài vẫn yên ả như mặt hồ, chẳng thấy chút gợn sóng nào.
Trái , bên phân tràng Luyện Khí kỳ chuyện đáng chú ý hơn hẳn.
Ai ai cũng , t.ử Lưu Tiềm Phong Bát trưởng lão phạt, rời khỏi Lưu Tiềm Phong – Cố Mẫn còn giam lỏng, cấm cho ngoài. Lúc đầu, khi tin, đều cảm thấy thật thảm, Bát trưởng lão bắt gặp tại trận, trong thời gian giam chắc chắn sẽ chịu ít khổ sở.
Những thường ngày quan hệ với thì thấy thương hại, dù Cố Mẫn qua yếu đuối thư sinh, sợ là chẳng chịu nổi hình phạt. Còn những vốn ưa thì hả hê chờ xem trò .
Thật , Cố Mẫn tuy tự thấy lòng , nhưng những kẻ chướng mắt thì hề ít, đặc biệt là đám kiếm tu, ai nấy đều ghét đến tận xương tủy.
Dù kiếm tu vốn nổi tiếng sát thương mạnh, mà Cố Mẫn mỗi khi tranh đoạt tài nguyên bí cảnh, liền làm bộ yếu đuối, ủy khuất cầu khẩn mấy bọn họ giúp đỡ, bộ dạng cứ như đang bắt nạt.
Thời gian lâu dần, kiếm tu trong tông môn đều tránh xa . Ngay cả khi xa xỉ dùng truyền âm phù liên lạc, họ cũng giả vờ thấy.
Đám kiếm tu tuy bình thường tâm trí chỉ kiếm, khinh thường tay với như , nhưng khi tin Cố Mẫn thật sự giam, trong lòng ít nhiều cũng dấy lên cảm giác sung sướng khi thấy gặp họa.
“Hừ, suốt ngày coi bọn là công cụ, giờ thì gặp báo ứng đó!”
Chỉ là, điều khiến ngờ đến là cả ngày hôm nay, Cố Mẫn vẫn xuất hiện tại phân tràng Luyện Khí kỳ, đối thủ của trực tiếp thăng cấp.
Chuyện khiến đối thủ mừng thắc mắc, mà xem cũng tò mò vô cùng. Rốt cuộc Cố Mẫn làm ? Chẳng lẽ vẫn còn giam? Với tính cách keo kiệt của Bát trưởng lão, chẳng lẽ gã thật sự cam lòng bỏ qua phần thưởng của vòng thi Luyện Khí kỳ ?
Phải , càng đến gần trận chung kết, phần thưởng càng phong phú. chỉ cần thắng ba trận liên tiếp là thể nhận một phần thưởng , tuy nhiều, nhưng vẫn là thứ ai cũng .
Cố Mẫn tuy tu vi chẳng cao, tu luyện suốt năm năm mới chỉ tới Luyện Khí tầng ba, nếu thắng thì chỉ thể trông vận may. Ngày hôm qua quả thật may mắn, đ.á.n.h đến giữa chừng, khi sắp chịu nổi thì đối thủ đột nhiên cảm ngộ cơ duyên, chẳng màng thắng bại, lập tức rời khỏi tỷ thí tràng để tìm chỗ đột phá.
Vận may kiểu đó đúng là hiếm thấy. Dù Cố Mẫn thể nào may mắn đến mức thắng liền ba trận, nhưng lỡ như... thì ?
Theo lẽ thường, Bát trưởng lão chắc chắn sẽ bỏ qua khả năng “vạn nhất” đó.
Khi tin Cố Mẫn thi, những khác đều tò mò hỏi mấy t.ử cùng là của Lưu Tiềm Phong.
Đối mặt với ánh mắt dò hỏi bốn phía, Ngô Phi chỉ nghĩ đến cảnh Cố Mẫn nhốt trong phòng tạm giam, nhớ đến mệnh lệnh mà Lưu Kiến ban đêm giao, cùng tiếng kêu t.h.ả.m thiết mơ hồ truyền đến đêm qua, sắc mặt lập tức trắng bệch: “Cố Mẫn phạm nặng, tạm thời thể khỏi phòng tạm giam.”
Mọi đều hiểu rõ, cái gọi là “phạm nặng” , chắc hẳn chính là tội trốn khỏi Lưu Tiềm Phong.
Thực , trong lòng ai cũng rõ, t.ử của Lưu Tiềm Phong tám phần đều rời khỏi đó. Nếu , Cố Mẫn dẫn theo tìm Dư Kình ở phân tràng Trúc Cơ kỳ?
Dư Kình là tiểu t.ử của Dung Húc Phong, kẻ chỉ tu luyện năm năm Trúc Cơ, gọi là thiên chi kiêu tử. Nếu chịu mở miệng, giúp bọn họ nhập Dung Húc Phong, thì dù Bát trưởng lão chướng mắt thế nào, cũng buộc thả .
Phải , Bát trưởng lão chỉ mới nắm quyền mấy năm, đoạt vị trí từ tay khác mà . Còn Dung Túc thì khác, vị trí Đại trưởng lão của ông là kế thừa từ sư tôn, danh chính ngôn thuận, thêm thực lực cường đại, nên ai dám bất phục.
Nếu lúc đó bọn họ thật sự thể Dung Húc Phong, vận khí còn thể gặp Dung trưởng lão, ông thưởng thức, còn cơ hội trở thành t.ử chính thức.
Chỉ là... bọn họ ngờ, Dư Kình là xa cách đến như .
Kỳ thật cũng hẳn là quá lạnh nhạt vô tình. Đại trưởng lão và bát trưởng lão vốn dĩ quan hệ , đại trưởng lão vẫn luôn chán ghét việc bát trưởng lão leo lên vị trí dựa thế lực chứ thực lực. Đường đường là một tư sĩ Nguyên Anh, mà làm tay sai cho khác, hai phong vốn như nước với lửa. Dư Kình là t.ử của Dung trưởng lão, tự nhiên kế thừa tín niệm của sư tôn , mà Cố Mẫn bọn họ là của bát trưởng lão, vì thái độ của đối với Cố Mẫn tự nhiên cũng chẳng gì.
Chỉ là, thể chịu hai câu, cũng xem như là ôn hòa lắm .
thể , Lưu trưởng lão của Lưu Tiềm Phong đúng là tàn nhẫn thật. Vậy mà khiến Cố Mẫn vắng mặt trong đại hội tông môn.
Những khác chỉ dừng ở mức suy đoán, nhưng đám t.ử của Lưu Tiềm Phong như Ngô Phi thì sắc mặt ai nấy đều khó coi.
Người khác chỉ kể, nhưng bọn họ là tận mắt chứng kiến Cố Mẫn Lưu trưởng lão kéo chút nể tình, quăng một căn phòng tạm giam rõ ở . Đến nửa đêm, tiếng kêu t.h.ả.m thiết như vẫn còn văng vẳng bên tai.
Bọn họ đều , nếu Cố Mẫn thật sự nhốt phòng tạm giam, bọn họ vốn dĩ sẽ thể thấy bất kỳ âm thanh nào phát từ đó, ngay cả nơi giam giữ ở , họ cũng chẳng rõ. Sở dĩ thể tiếng kêu , chỉ là vì Lưu trưởng lão cố tình để bọn họ thấy.
Là để “g.i.ế.c gà dọa khỉ”, để cho họ hiểu rõ kết cục của kẻ phản bội Lưu Tiềm Phong sẽ .
Lưu trưởng lão , quả thật là khiến sợ hãi.
Ngô Phi thậm chí dám nghĩ, nếu thể giành vị trí khôi thủ Luyện Khí kỳ, thì kết cục sẽ .
Không chừng, cũng sẽ ném phòng tạm giam, chịu tra tấn tàn khốc như thế chăng?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-49.html.]
May mà hôm nay đối thủ của quá mạnh, thắng lợi coi như dễ dàng. thứ “dễ dàng” liệu còn kéo dài bao lâu? Huống chi, phía vẫn còn…
Ngô Phi chuyển ánh mắt về sân tỷ thí, nơi một nữ tu tay cầm song kiếm, đối đầu với một thiếu niên tay cầm □□.
Tu vi của hai đài thực ngang , đều là luyện khí đại viên mãn, nhưng nếu so về kỹ xảo, rõ ràng thiếu niên cầm □□ tinh tế hơn. Hơn nữa, cô gái dùng song kiếm dường như giỏi khống chế linh khí hồi phục của bản . Sau vài giao thủ, linh lực nàng gần như cạn kiệt.
Quả nhiên, một nén nhang , vì tránh kịp chiêu của đối thủ, cô gái ngã xuống khỏi đài.
Người thắng là thiếu niên cầm □□ .
Ngô Phi mím môi, ánh mắt vẫn dõi theo đối phương. Thiếu niên đang cúi xuống thu pháp khí rơi vãi đài, đó ôm quyền với trọng tài, thong thả rời sân.
Người , Ngô Phi từng qua, tên là Diệp Hàn Xuyên.
Nghe là con tư sinh đại gia tộc Diệp gia từ bỏ. Vì xuất như thế, các đỉnh núi nhỏ của Thiên Diễn Tông đều thu nhận , sợ rước phiền toái. Còn các đỉnh lớn, chướng mắt phận , dù cho vốn là tu sĩ tam linh căn Thủy, Hỏa, Thổ. Sau , cơ duyên trùng hợp, tẩy bỏ Thủy và Thổ linh căn, trở thành tu sĩ đơn Hỏa linh căn hiếm thấy.
Tuy , khi trở thành đơn linh căn, vẫn nhận bất kỳ đỉnh núi nào, chỉ ở ngoại môn. giờ đây, trở thành nổi bật nhất trong nhóm ngoại môn tử.
Dư Kình tu thành Trúc Cơ trong năm năm, tất nhiên là đáng khâm phục, song đó là nhờ chỉ dạy. Còn Diệp Hàn Xuyên thì dựa bản , chỉ trong năm năm, từ một kẻ thiên phú, gia tộc vứt bỏ, tu luyện đến Luyện Khí đại viên mãn. Giờ chỉ còn một bước nữa là trở thành thiên chi kiêu t.ử Trúc Cơ kỳ.
Cũng chính vì thế, hầu như đều công nhận, khôi thủ Luyện Khí kỳ , ai khác ngoài Diệp Hàn Xuyên.
Ngay cả Ngô Phi đây cũng từng nghĩ như .
Dù , Luyện Khí đại viên mãn là một cảnh giới cực kỳ huyền diệu, xem là “tầng thứ mười một” của Luyện Khí. Phần lớn tu sĩ đều chạm tới .
Có từ tầng mười trực tiếp đột phá Trúc Cơ, kẻ kẹt mãi ở tầng mười, suốt đời tiến thêm . Mà đạt đến đại viên mãn, ai tư chất, thiên phú và nền tảng tu vi vững chắc.
Chỉ là, Thiên Diễn Tông là đại tông môn, thiên tài như mây, tìm vài đạt Luyện Khí đại viên mãn cũng chẳng hiếm. Mà Diệp Hàn Xuyên hiển nhiên là một trong đó.
Người tu vi như trong tông môn vẫn còn nhiều, còn Ngô Phi hiện giờ mới ở tầng mười Luyện Khí, so sánh thì vẫn còn kém xa.
Chỉ riêng về khí thế thôi, Ngô Phi cũng thua.
Có lẽ, ngay từ khi tự an ủi rằng Lưu trưởng lão cho bọn họ cơ hội tiến nội môn là vì “thiện tâm”, thua , bởi ngay cả bản tâm của , cũng giữ nổi.
Ngô Phi hít sâu một , che kín mặt.
“Đấu một trận nữa … chỉ cần thêm một trận nữa!”
Biết , sẽ còn cơ hội nào nữa.
Ngô Phi cũng hiểu tại , ý niệm bỗng dưng nảy lên trong đầu, nhưng một khi xuất hiện, gạt bỏ .
“Thật xui xẻo…”
Ngô Phi khẽ lẩm bẩm.
-----
Tác giả lời :
Lặng lẽ thả một cái dự thu, cho quảng cáo nhỏ một chút nhé~
《 Nghe giả mạo 》
Thiên Đạo giáng xuống điềm báo, đao linh xuất thế, thần tái tạo.
Tu chân giới lập tức chấn động, thi lôi kéo các hài t.ử tư chất xuất sắc, đoán xem ai mới là đao linh chân chính.
Các đại gia tộc cũng cuống cuồng kiểm tra con cháu trong nhà: Liệu đao linh trong bọn họ ?
Mãi đến khi thiên chi kiêu t.ử Đồng gia đời, mới gần như xác định chính là đao linh.
Các đại tông môn tranh đoạt lấy Đồng Lăng, khiến địa vị Đồng gia bỗng chốc nước lên thuyền lên.
Vân · thật là đúc thần đao linh · Tùng: “Đao linh là cái gì mới lạ ? Ta tận 180 đó!”
Trên đường tu luyện, Vân Tùng gặp một đứa trẻ đáng thương đuổi khỏi nhà vì vô tình chạm Đồng Lăng.
Bề ngoài chỉ như thiếu niên hai mươi tuổi, nhưng thật sống mấy nghìn năm, Vân Tùng nắm tay đứa nhỏ, ôn nhu : “Đi nào, ca ca dẫn ngươi ăn cơm nhé.”
Bề ngoài là kẻ yếu đáng thương, nhưng thật chính là một thanh đao thần thành hình. Trong lòng thầm lo, nghĩ cách chuồn ngoài tìm Vân Tùng: Tại càng ngày càng giống tức phụ nhỏ của y thế …?
Sau ôm mỹ nhân, mừng thầm: “Di hì hì, hình như còn chút… lời đó nha~”