Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 48

Cập nhật lúc: 2026-04-13 00:29:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Lâm Thành Ngộ bề ngoài thoạt ôn hòa khiêm tốn, nhưng thực và Lâm Thành Trách giống , trong xương cốt đều vô cùng bất mãn với .

Còn về nguyên nhân khiến Lâm Thành Trách khinh thường, khinh miệt , Nhan Hoài thật rõ. Lâm Thành Ngộ thì khác, tám phần là bởi vì khiến Lâm Thành Trách phạt, hơn nữa hiện giờ thái độ của như , nên trong lòng Lâm Thành Ngộ khó chịu là .

chứ, Lâm Thành Ngộ vui thì kệ , liên quan gì đến Nhan Hoài?

Nhan Hoài khuyên uống thêm nước ấm.

Có điều, và vị Lâm Thành Ngộ vốn thiết đến mức đó, nên vẫn im lặng, gì. Cậu chỉ yên tĩnh Lâm sư cùng mỗi lúc một xa, đó lười nhác ngáp một cái.

Cũng chẳng là giận dỗi gì, chỉ là thấy chán mà thôi.

Nói cho cùng, vốn mấy để tâm đến Lâm gia. Có thể , trong bốn gia tộc khách khanh trưởng lão của Thiên Diễn Tông, Lâm gia là nhà khiến thấy phiền nhất, nhưng cũng chẳng đáng để trở mặt.

Từ khi xuyên đến thế giới rõ cục diện thế lực của Thiên Diễn Tông, sớm quyết định giữ cách với Lâm gia.

thì, Bát trưởng lão Thiên Diễn Tông – Lưu Kiến chính là do Lâm gia nâng đỡ lên. Mà con Lưu Kiến , Nhan Hoài thấy thuận mắt, huống chi còn ức h.i.ế.p t.ử trướng , khiến càng thêm chán ghét.

Nhan Hoài loại thánh mẫu gì, rảnh để quan tâm đến những t.ử Lưu Kiến áp bức, nhưng đồng thời, cũng chẳng qua với hạng như Lưu Kiến.

Bởi , tách khỏi Lâm gia là lựa chọn khôn ngoan nhất.

Trên chủ đài, Oanh Hành tự nhiên cũng chứng kiến cảnh Lâm Thành Ngộ dẫn Lâm Thành Trách đến xin Nhan Hoài, thấy hai nhà họ Lâm rời với sắc mặt chẳng mấy dễ coi. Nàng hừ lạnh một tiếng: “Vu Tấn, cảnh cáo ngươi. Lần coi như bỏ qua, nhưng nếu Lâm gia dám tìm Dung Húc Phong gây chuyện, hoặc bất kỳ đỉnh núi nào dám động đến tử, đồ tôn của , thì coi chừng xúi giục lão tổ tông lao xuống đấy!”

“Lão tổ tông” trong miệng Oanh Hành tự nhiên chính là đại năng trấn phong của Dung Húc Phong, cũng là trấn tông chi bảo của Thiên Diễn Tông, vị Nhất Dung Kiếm Tiên.

Một nhân vật như Nhất Dung Kiếm Tiên, chỉ cần xuất hiện liền dẫn theo tinh phong huyết vũ, dù bản cố ý, cũng khó tránh khỏi làm rung chuyển trời đất. Lần Nhất Dung Kiếm Tiên “trộm” từ đỉnh Thiên Diễn Phong mang xuống một ng... , “kiếm linh”, Vu Tấn khi toát mồ hôi lạnh cả .

May mà vị kiếm tiên còn chừng mực. Nói là “nhặt kiếm linh” thì quả thực chỉ là nhặt kiếm linh, chứ từng ngoài gây chuyện.

Cảm tạ trời đất!

Vu Tấn Oanh Hành xong, hít sâu một , thở phào nhẹ nhõm.

Theo như lời Oanh Hành, chỉ cần Lâm gia điều, chuyện xem như bỏ qua. đó, vẫn tìm trông chừng Dung Húc Phong cho kỹ, tuyệt đối thể để ai tìm đến gây rắc rối.

Dù Nhất Dung Kiếm Tiên dễ gì thật sự “xúi giục” xuống núi, nhưng , đỉnh Thiên Diễn Phong gần năm mươi vị đại năng Hóa Thần kỳ trở lên, trong đó một phần năm xuất từ Dung Húc Phong. Mà truyền thừa của đỉnh nổi tiếng bao che nhà, kích động trong đó một hai , e là chẳng khó gì.

Huống hồ, bản Oanh Hành cũng chẳng nhân vật đơn giản.

Thật sự mà , chỉ cần hai ba trong xuống núi, e rằng bộ Thiên Diễn Tông cũng sẽ đảo lộn.

Vẫn là... thể, tuyệt đối .

Đừng Dung Húc Phong hiện tại do một Nguyên Anh kỳ đỉnh làm chủ mà tưởng dễ bắt nạt, thật , nếu đến hậu thuẫn, thì phía Dung Húc Phong thể là cả Thiên Diễn Tông, thậm chí là bộ Đông Cảnh đều .

Có lẽ chính vì bọn họ thường ngày quá mức khiêm tốn, nên mới khiến một tưởng rằng của Dung Húc Phong dễ bắt nạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-48.html.]

Vu Tấn theo bóng lưng hai Lâm gia đang rời , khẽ nhíu mày. Phải thật, lúc trong lòng cũng chẳng thoải mái chút nào.

Chuyện Lâm gia, đúng là đủ phiền phức!

Hiện nay, t.ử Dung Húc Phong tham gia đại bỉ của tông môn, ngoài Nhan Hoài thì đều chỉ ở Trúc Cơ kỳ. Vì , khi xử lý xong chuyện của Nhan Hoài, hai vị chủ tọa đài là Oanh Hành và Dung Túc liền chuyển tầm mắt về khu thi đấu của Trúc Cơ kỳ.

Mấy t.ử Trúc Cơ kỳ của Dung Húc Phong, tuy tu vi tính là cao trong đại bỉ, nhưng để đ.á.n.h bại bọn họ tỷ thí tràng thì dễ dàng chút nào.

Nhan Hoài từng ở Kim Đan kiếp mà thể cứng rắn dùng pháp né vài đạo lôi, đủ thấy pháp của lợi hại đến mức nào.

Hiện giờ thêm ký ức và kinh nghiệm của nguyên chủ, quen thuộc với pháp cùng công pháp, Nhan Hoài thậm chí thể chơi trò “mèo vờn chuột” với sư tôn Nguyên Anh kỳ đỉnh của . Cậu thể lén từ sân của sang sân của Dung Nghiên, qua sân của Ninh Tự, đó vòng về sân Dư Kình. Chỉ cần dùng đến uy áp tu vi, Dung Túc căn bản thể bắt , tất nhiên, Nhan Hoài cũng chẳng ném nổi sư tôn cả.

Mà ba tiểu t.ử còn của Dung Húc Phong, pháp của họ gần như đều do Nhan Hoài dạy.

Cho dù kém hơn đôi chút, nhưng so với những cùng cảnh giới khác, vẫn là thừa sức áp đảo.

Trong cùng một đại cảnh giới, dù là Trúc Cơ kỳ đỉnh, thì việc dựa uy áp tu vi để áp chế đối thủ cũng khó. Trong tình huống , pháp trở thành yếu tố cực kỳ hữu dụng. Điều quan trọng nhất là, pháp tiêu hao linh lực ít hơn nhiều so với các chiêu thức khác, cho dù đối phương là Trúc Cơ kỳ đỉnh, chỉ cần thao tác đủ linh hoạt, vẫn thể đ.á.n.h bại.

Tất nhiên, chiến thuật kiểu đối với Dư Kình thì vô dụng. Dù là kiếm tu, ngoài thanh kiếm trong tay , chẳng pháp khí nào khác. Không giống như Ninh Tự thể điều khiển pháp khí tấn công từ xa, Dung Nghiên thể lấy hàng vạn tấm linh phù trong túi trữ vật. Với Dư Kình, pháp chỉ khiến càng dễ dàng đuổi theo đối thủ hơn mà thôi.

Đại khái, đây chính là khác biệt giữa chiến đấu tầm xa và cận chiến.

Khi tu vi còn thấp, kiếm tu thể tu đều nguy hiểm, quan sát bốn phía, lắng tám hướng, hết sức cẩn trọng để tránh đối phương đ.á.n.h trúng.

Dư Kình giơ tay xoa khóe miệng , sờ lên cánh tay đối thủ làm trầy da. Tâm trạng , vui vẻ xuống tỷ thí tràng.

Tuy chỉ là vết trầy nhẹ, nhưng kiếm linh hiện giờ do sư tôn mang theo, thì thể chạy tìm đại sư kể khổ, chắc chắn sẽ vạch trần. Biết đại sư còn đích giúp băng bó nữa thì !

Dư Kình phấn khởi nghĩ .

ngay khi bước xuống tỷ thí tràng, thấy giọng trong trẻo mà vô tội của tam sư tỷ vang lên: “Ai, Dư Kình, ngươi thương ? Sao uống chút đan dược? Hôm qua ngươi chẳng thuận tay lấy mấy viên đan của đại sư từ chỗ ? Có ít , thể quan trọng, mau uống , đừng ngất đấy.”

Dư Kình: ……

Ta thật cảm ơn ngươi đấy!

Kết quả là, nhị sư và tam sư tỷ cùng ép uống đan d.ư.ợ.c do đại sư luyện.

Dung Nghiên uống xong, vô cùng hài lòng, còn xoa đầu : “Tiểu sư ngoan quá nha~”

Dư Kình: …… Ta những ngoan, mà còn phạm thượng” nữa là đằng khác!

Cơ hội bán t.h.ả.m với đại sư mất . Không trận kế tiếp cơ hội thương chút xíu , nặng một chút cũng chẳng , miễn khiến đại sư quan tâm .

thì, da dày thịt béo, đ.á.n.h cũng chẳng .

-----

Tác giả lời :

Cái ... vì đang đuổi kịp bản thảo ngày mai canh ba, nên hôm nay chương siêu ngắn.

Thực xin .jpg

Loading...