Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 42

Cập nhật lúc: 2026-04-12 06:30:41
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Không chỉ những ở Trúc Cơ kỳ, mà ngay cả mấy ở Luyện Khí kỳ, khi Dung Nghiên tuyên truyền, cũng bắt đầu chút ngứa ngáy thử.

Chừng năm năm , đại sư của Dung Nghiên, cũng chính là Nhan Hoài sư , vượt qua Kim Đan kiếp ngoài ý luyện một viên Trúc Cơ đan chứa thiên địa chi khí. Khi , việc khiến vô tranh giành, tuy cuối cùng chẳng ai giành , nhưng viên Trúc Cơ đan vẫn đưa Kiếm Tháp. Cùng với nó, còn hơn một trăm hai mươi viên Trúc Cơ đan khác mà Nhan sư luyện để “luyện tay”.

Cũng chẳng ai viên Trúc Cơ đan cuối cùng rơi tay ai, chừng hiện tại vẫn trong phần thưởng thông quan của Kiếm Tháp chứ!

Những chuyện là bí mật gì, mà cũng chính vì , cái tên “Nhan Hoài” chỉ tượng trưng cho đại sư của Dung Húc Phong, mà còn đại diện cho một đan tu đầu, ít nhất là thể luyện đan d.ư.ợ.c chứa thiên địa chi khí. Cho dù chỉ là đan d.ư.ợ.c luyện tập, phẩm chất cũng thể tầm thường.

Tuy rằng đó còn thêm tin tức gì, nhưng mà… lỡ như Nhan sư thực vẫn lén luyện đan d.ư.ợ.c chứa thiên địa chi khí, chỉ là cho khác thì ?

Chuyện cũng thể. Dù làm ầm lên cũng khá lớn, mà Nhan sư thế nào cũng giống thích gây chú ý.

Hơn nữa, cho dù những đan d.ư.ợ.c chứa thiên địa chi khí, thì cũng chẳng thiệt. Đan d.ư.ợ.c vốn là thứ thể thiếu con đường tu tiên, cho dù hiện tại dùng tới, tích trữ cũng chẳng sai.

Huống chi, theo lời sư đồng môn của Nhan sư , chẳng còn giảm giá hai mươi phần trăm ?

Tuy mức giảm lớn, nhưng linh thạch là thứ quý giá, tiết kiệm bao nhiêu bấy nhiêu.

Thế nhưng, khi kéo đến chỗ Dung Nghiên và Ninh Tự định tranh mua ít đan dược, báo rằng đan d.ư.ợ.c của Nhan sư Dư Kình, tiểu sư mới nhập môn của Dung Húc Phong năm năm , lấy mất .

“Không chứ, Dư sư còn thiếu đan d.ư.ợ.c ? Chẳng lẽ Nhan sư nợ ?”

Mọi nghĩ mãi vẫn hiểu nổi, ngay cả Dung Nghiên và Ninh Tự cũng : “ đó, tiểu sư lúc nào cũng bám lấy đại sư , còn tưởng đại sư là cha , thể thiếu đan d.ư.ợ.c chứ?”

Bất quá, khi Dư Kình đến lúc nãy, bọn họ cũng suy nghĩ nhiều. Dư Kình thì liền cho, chừng dùng hết thật. Dù đây cũng là lúc diễn đại bỉ của tông môn, hơn nữa bắt đầu thi đấu , dự trữ thêm chút đan d.ư.ợ.c cũng chẳng gì lạ.

Dung Nghiên tự tìm cho Dư Kình một cái cớ, lướt qua luôn. Dù việc vốn là do nàng tự bịa để tuyên truyền, vì chút ngượng ngùng, bèn dứt khoát giảm giá từ hai mươi phần trăm xuống còn ba mươi phần trăm.

Phân tràng Trúc Cơ kỳ vì hai vạn hai ngàn tấm phù của Dung Nghiên mà trở nên đặc biệt sôi nổi. Dù đây cũng là đại bỉ tông môn, tài nguyên bày ngay mặt, hơn nữa giá còn rẻ hơn ngày thường, đương nhiên ai cũng bỏ lỡ.

Cũng nhờ mà Dung Nghiên thu linh thạch nhiều đến mức vui mừng khôn xiết.

Trái , ở phân tràng Kim Đan kỳ, Nhan Hoài chẳng thoải mái như thế.

Từ khi xuyên tới nơi , Nhan Hoài trở nên vô cùng ẩn dật. Ban đầu là vì khi lôi kiếp đ.á.n.h trúng, thể tự lo cho sinh hoạt của , về là do thể chất đặc biệt c.h.ế.t tiệt của nguyên chủ gây nên.

Thể chất chủ nhân khống chế, thường xuyên truyền bộ các loại cảm xúc tạp loạn Nhan Hoài, khiến đau đầu vô cùng, giống như đến một trăm tám mươi con muỗi đang “vo ve vo ve” bên tai.

Ồn ào đến mức khiến đầu như nổ tung.

Cũng vì , dù xuyên tới đây năm năm, Nhan Hoài vẫn hiếm khi xuất hiện ở những nơi đông . Không chỉ , mà ngay cả nguyên chủ đây cũng luôn là cực kỳ kín tiếng trong Thiên Diễn Tông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-42.html.]

Có lẽ, tất cả là do thể chất gây !

Nhan Hoài tự tìm cho một chỗ tương đối yên tĩnh khán đài, khẽ thở dài, xoa thái dương xuống.

Thật , nếu chỉ một hai chuyện, thì với Nhan Hoài, cũng ảnh hưởng gì mấy. Bình thường ở Dung Húc Phong, sư cùng sư tôn thường qua sân để luận đạo. Tu vi của Dung sư tôn quá cao, ý nghĩ của sư tôn, nhưng mấy cảm xúc của đám sư thì thường xuyên len lỏi đầu .

Loại trạng thái , quen, nên cũng chẳng thấy khó chịu bao nhiêu.

hiện tại là đại bỉ tông môn, mà ở phân tràng Kim Đan kỳ, nơi sân quá lớn, cũng quá đông. Thi thoảng còn những luồng ý niệm lạ lẫm đột nhiên chen đầu, khiến Nhan Hoài đau đầu đến mức chỉ vung tay áo bỏ chạy khỏi đó.

mà… . Dù cũng là tông môn đại bỉ.

Nhan Hoài khán đài, cố gắng thả lỏng, điều chỉnh thần thức.

Cũng may là phân tràng Kim Đan kỳ tách biệt với Luyện Khí và Trúc Cơ kỳ, bằng thì e rằng đối mặt chỉ với một trăm tám mươi con “muỗi”, mà là tám trăm con “vịt” kêu vang bên tai.

Chỉ là, trong mắt khác, dáng vẻ của Nhan Hoài lúc phần cô độc, thậm chí là lập dị.

Một vị thủ tịch đại t.ử của Dung Húc Phong, khó gần lãnh đạm khiến ai làm quen cũng ngại ngùng, nhưng với vài khác, họ ước gì thiên chi kiêu t.ử của Thiên Diễn Tông đều là kiểu như thế .

Bởi vì “quái gở” nghĩa là khó tiếp cận, nhưng một khi tiếp cận , thì dễ khống chế.

Mà với những kẻ dã tâm, họ đặc biệt ưa thích loại như Nhan Hoài.

Lâm Thành Trách chính là một trong đó.

Hắn mỉm , giọng điệu nhẹ nhàng tiến gần Nhan Hoài: “Nhan , lâu gặp. Gần đây chẳng thấy ngươi ngoài, ngươi chuyển sang chuyên về đan tu. Nếu cần giúp đỡ gì, Nhan cứ việc , —”

Nhan Hoài lười biếng nhấc mí mắt: “Ngươi là ai?”

Nét mặt Lâm Thành Trách cứng .

Hắn , Lâm Thành Trách — t.ử trướng khách khanh trưởng lão, còn quan hệ huyết thống với vị trưởng lão . Dù thiên phú hàng đầu Thiên Diễn Tông, nhưng cũng coi như tệ: trong vòng trăm năm kết thành Kim Đan. Ở tông môn , ai thấy mà chẳng khen là “thiên chi kiêu tử”?

Vậy mà Nhan Hoài ! Chẳng qua chỉ sớm hơn hai năm kết đan thôi mà. À đúng , khi kết đan còn liệt giường hai tháng, rõ ràng là chỉ cái vẻ ngoài, bản chất chẳng khác gì phế vật. Không hiểu sư tôn coi trọng ở điểm nào, lẽ chỉ vì thiên phú luyện đan tạm thôi...

cũng , gương mặt thật sự tệ.

Những suy nghĩ chỉ thoáng qua trong đầu, ngoài mặt Lâm Thành Trách vẫn giữ vẻ hòa nhã: “Nhan , là Lâm Thành Trách, t.ử môn khách khanh trưởng lão. Nói thật hổ, khổ tu hơn chín mươi năm, cuối cùng cũng kết đan trăm tuổi. Con đường tu luyện thật chẳng dễ dàng, nên cùng Nhan kết giao, làm bạn đồng tu.”

“Tạ ý , nhưng hứng làm bạn với ngươi.” Nhan Hoài lười biếng đáp, giọng điệu thong thả: “Nói thẳng , ngươi là nhận lệnh đến moi từ Dung Húc Phong chứ gì? Ta luôn cho rõ, ở Dung Húc Phong . Sư tôn , sư chăm chỉ, sư cũng đáng yêu. Ta hứng chen chân đám núi lớn các ngươi mà tranh giành lẫn . Với cả, gan ngươi cũng to thật, dám tới đây lôi kéo , chẳng lẽ ngươi thấy đài chủ quan, Oanh Hành Kiếm Tôn của Dung Húc Phong đang đó ?”

Lâm Thành Trách sững sờ, đầu về phía chủ quan đài.

Bên cạnh tông chủ là một nữ t.ử đang ôm một bé gái tầm ba bốn tuổi. Lúc , nữ t.ử khẽ híp mắt về phía , khóe môi cong lên một nụ mơ hồ, như trào phúng, như chẳng gì cả.

Loading...