Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-04-12 06:28:24
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Dư Kình cẩn thận tuân theo lời sư tổ dạy bảo, dù hiện giờ cũng tra nguyên nhân gì khác, dứt khoát liền dồn hết tinh lực việc theo dõi vị đại sư mà vận mệnh của vẫn còn rõ ràng .
Vì , Nhan Hoài phát hiện, kể từ khi sư tổ từ đỉnh Thiên Diễn Phong xuống núi, tiểu sư nhà liền trở nên là lạ.
Biểu hiện rõ ràng nhất chính là, chẳng việc gì thích dắt tay , tay trái nắm tay .
Thật thì chuyện cũng , chỉ là nó khiến Nhan Hoài cảm thấy… hai sư bọn họ trông vẻ gượng gạo.
Dẫu thì, trong giới tu chân hiện nay, tỷ lệ nam nữ quá mức mất cân bằng. Ngoài trừ mấy vị gia chủ của các đại gia tộc, như Hàn gia Hàn Thác Hành chẳng hạn, hầu như ít còn cố chấp tìm bạn lữ khác phái. Có vài gia chủ thậm chí chẳng thèm để tâm đến chuyện , ví dụ như gia chủ Thư gia, mở miệng liền : “Đều là con cháu Thư gia, quan trọng gì nam nữ? Ai bản lĩnh thì cứ giành lấy vị trí của .” Sau đó liền cùng yêu đồng tính của sánh vai bay .
Tình trạng mất cân bằng nam nữ trong giới tu chân quả thật nghiêm trọng, nhưng khi đạt đến cấp bậc tu sĩ cao tầng thì tỷ lệ nam nữ còn chênh lệch bao nhiêu.
Bản Nhan Hoài cũng quá để tâm chuyện , vốn là thản nhiên trong chuyện tình cảm. Thông thường, sẽ kiểu: “Ngươi thích nam nữ thì liên quan gì đến ? Uống nhiều nước ấm .” hiện giờ, tiểu sư cứ thỉnh thoảng kéo tay , lòng bàn tay còn dán , khiến Nhan Hoài thực sự cảm thấy chút gượng gạo.
Cái kiểu gượng gạo khiến cảm thấy bản kỳ cục, nhưng dù vẫn cứ thấy gượng gạo.
Trong lòng đặt cảm xúc đó ở , Nhan Hoài đành cẩn thận mở miệng hỏi: “Ta , tiểu sư , dạo ngươi làm thế? Không việc gì cứ nắm tay sư , chẳng lẽ ngươi ba tuổi còn ?”
Dư Kình: ……
Kỳ thật, lúc ba tuổi, cũng chẳng từng tùy tiện dắt tay ai.
“Hay là ngươi đột nhiên cảm thấy hứng thú với sợi nhân quả tuyến giữa và ngươi?” Đây là kết luận mà Nhan Hoài rút khi nghĩ tới nghĩ lui.
Nhân quả tuyến vốn là thứ mà bản thể thấy, vì cũng chỉ khác . Trên tay của quấn lấy một sợi tuyến màu lam tím, thỉnh thoảng còn lóe lên ánh sáng, mà đầu của sợi tuyến nối tay trái của Dư Kình.
Sợi tuyến , nhiều từng phỏng đoán nguyên nhân xuất hiện của nó, trong đó cả trưởng lão Dung Túc và tông chủ Thiên Diễn Tông nhưng cuối cùng cũng chỉ là suy đoán, chẳng ai kết quả xác thực.
Bởi vì màu sắc của sợi nhân quả tuyến quá mức chói mắt, nên đều cho rằng nó là do lôi kiếp Kim Đan năm năm của Nhan Hoài mà .
Còn việc Dư Kình khi đó rõ ràng ở Thiên Diễn Tông, nhiều lắm cũng chỉ ở chân núi Thiên Diễn Phong, rốt cuộc làm thế nào để liên hệ với lôi kiếp Kim Đan của Nhan Hoài, đến nay vẫn lời giải thích hợp lý nào.
Khi sợi nhân quả tuyến mới xuất hiện, cả giới tu chân đều bàn tán sôi nổi, chỉ hai trong cuộc là chẳng mấy để tâm.
Trong giới tu chân, nhân quả tuyến đích thực quan trọng. Nếu sợi tuyến nối giữa bản và một xa lạ, thì nhất định tìm nguyên nhân giải trừ nó.
Bởi nếu mặc kệ để sợi nhân quả tồn tại, những yếu tố thể kiểm soát sẽ nhiều, một khi đối phương làm chuyện gì nghịch với thiên đạo, thì bản cũng sẽ chịu liên lụy, thiên phạt giáng xuống.
Đây cũng chính là lý do mà khi Dung Túc phát hiện đầu của sợi nhân quả tuyến Dư Kình là Nhan Hoài, ông vô cùng lo lắng, lập tức đưa đến Thiên Diễn Tông.
thật , nếu hiểu thấu gốc rễ vấn đề, thì sợi nhân quả tuyến cũng chẳng chuyện lớn gì.
Bởi , khi Dư Kình đưa lên Dung Húc Phong, bận rộn ở đó mấy ngày, bất kể là Nhan Hoài Dư Kình đều còn bận tâm đến sợi tuyến nữa.
Đặc biệt là khi Dung Túc chính thức thu Dư Kình làm t.ử truyền, Nhan Hoài càng gác chuyện nhân quả tuyến đầu, bộ sự chú ý đều đặt lên việc dạy dỗ tiểu sư .
Mà Dư Kình khi cũng thật sự để chuyện nhân quả tuyến trong lòng, chỉ nghiêm túc chuyên tâm luyện kiếm. Nhan Hoài thấy thế, liền cho rằng cũng chẳng mấy bận tâm đến việc đó. Khi , Nhan Hoài còn tưởng Dư Kình hiểu tầm quan trọng của nhân quả tuyến, nên đặc biệt giảng giải cho một phen. Khi Dư Kình còn nghiêm túc cam đoan, : “Ta tin sư chắc chắn sẽ làm chuyện .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-38.html.]
Tuy rằng lúc đó Nhan Hoài cảm thấy nội tâm Dư Kình dường như nghĩ như , tuy bộ suy nghĩ của Dư Kình, nhưng với thể chất đặc biệt của , vẫn thể cảm nhận cảm xúc của đối phương.
Khi , chỉ nghĩ tiểu hài t.ử thật khó dạy.
mặc kệ lúc đó Dư Kình nghĩ gì, thì đúng là xem trọng chuyện nhân quả tuyến lắm.
Nhan Hoài thật sự hiểu nổi, khi tất cả đều như lâm đại địch, cũng chẳng để tâm; giờ sự việc qua năm năm, ngay cả Dung Túc cũng cảm thấy chuyện chẳng gì to tát, dù hai tiểu đồ đều ở ngay trong tầm mắt , thể xảy chuyện gì ? Vậy mà Dư Kình đột nhiên bắt đầu để tâm trở .
Sao thế? Bây giờ mới phát hiện ?
Nhan Hoài Dư Kình, nhướng mày.
Dư Kình chỉ lấy lòng, đưa tay trái của dán lòng bàn tay của Nhan Hoài.
Năm năm , khi Dung Túc mang lên núi, gần như chuyện đều là Nhan Hoài kèm cặp chỉ dạy từng chút. Còn Dung Túc khi đưa lên núi thì lập tức bế quan tu luyện. Vì , Dư Kình tự nhiên càng thêm cận với Nhan Hoài.
Tuy rằng năm đó, việc Nhan Hoài “cầm tay dạy dỗ” thật chỉ là mấy điều thường thức cơ bản, nhưng trông thấy một trẻ tuổi nghiêm túc đến thế mà dạy dỗ một đứa nhỏ, Dư Kình làm trong cuộc, trong lòng cũng khỏi mềm .
Nếu khi thật sự chỉ là một đứa bé mười hai tuổi, lẽ bọn họ sẽ trở thành sư thiết. đáng tiếc, Dư Kình chỉ vẻ ngoài là một tiểu hài nhi, bên trong sống mấy trăm năm, mà từng trải, suy nghĩ làm thể đơn thuần như kẻ trẻ tuổi? Hắn khống chế nổi việc trong những cảm xúc hồn nhiên xen lẫn vài phần ảo tưởng của trưởng thành.
Huống hồ, Nhan Hoài bản dung mạo đặc biệt hợp ý , còn đối xử với như . Mấy năm trôi qua trong vô thức, tình sư cảm động đất trời dần dần biến chất…
Mặc kệ Nhan Hoài nghĩ thế nào, thì ở phía Dư Kình, cảm xúc sớm âm thầm đổi khác.
Bởi mới , con nên sống quá yên . Như Dư Kình đời , hơn nửa đời đều khổ sở trốn chạy khỏi sự truy sát của Dung Húc Phong ở Thiên Diễn Tông, đến khi Oanh Hành Kiếm Tôn rốt cuộc chịu buông tha, gần như dành hết thời gian chỉ để mưu cầu tài nguyên tu luyện. Hàng trăm năm trôi qua, từng thì giờ nghĩ đến mấy chuyện phong hoa tuyết nguyệt.
Thế mà hiện tại, mới yên năm năm thôi, Dư Kình bắt đầu ý định đưa tay chạm đến vị đại sư ôn nhu dễ gần của .
Ý định ban đầu của Dư Kình, chẳng khác nào nước ấm nấu ếch xanh.
Sau năm năm chung sống, tự nhiên hiểu rõ tính tình của Nhan Hoài, phần ôn hoà, nhưng nghĩa là dễ dãi ngoan ngoãn lời. Trái , Nhan Hoài cảnh giác, chỉ thường lui tới quanh cũng thể thấy rõ.
Bề ngoài trông dễ gần, là thủ tịch đại t.ử của Dung Húc Phong, thiên phú nổi danh khắp Thiên Diễn Tông. Theo lý mà , với phận , bên thể tìm cách để kết giao?
Thiên Diễn Tông là đại tông môn, những thể đây đều là thiên tư xuất chúng, nhưng trong tông môn, ai cũng hiểu rõ phân chia đẳng cấp. Những kẻ thiên phú vượt trội luôn một nhóm tu sĩ vây quanh làm tùy tùng.
Nhan Hoài dĩ nhiên thuộc nhóm thiên phú cực cao , nhưng lạ là, quanh tới lui cũng chỉ mấy trong sư môn, thỉnh thoảng thêm một Mộc Lăng Phong Mộc Nhàn, ngoài chẳng còn ai khác.
Cậu giống như thể hòa nhã với , nhưng thật sự cận chẳng mấy ai.
Dư Kình nắm c.h.ặ.t t.a.y của Nhan Hoài, lòng bàn tay dán lòng bàn tay, mười ngón tay đan : “Sư , nghiêm túc thỉnh giáo ngươi một vấn đề cá nhân…”
Nhan Hoài tiểu sư đang nắm c.h.ặ.t t.a.y : “…… Không gì đáng thỉnh giáo. Uống nhiều nước ấm .”
Dư Kình: ……
Ý gì chứ?!
-----
Tác giả lời : Đại gia năm mới vui vẻ nha~