Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-04-12 06:26:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Lúc Dung Túc vô cùng phấn khích. Ông dùng lý do hết sức khoa trương để thoái thác, hăng hái kể cho các đồ tình hình “nhi tử” của lúc mới sinh . Ông đặt Diệp Hàn Xuyên, Hàn Sương Tâm vị tu sĩ Nguyên Anh mời mà đến mắt.

Giờ phút , trong lòng Dung Túc chỉ duy nhất một niềm vui chính là “nhi tử” mới đời, tuy còn ngây ngô, thần trí sáng tỏ, nhưng đối với bất kỳ kiếm tu nào mà , đó đều là bảo vật hiếm mà họ suốt đời chỉ thể ngước .

Thực , theo một nghĩa nào đó, việc Dung Túc gọi kiếm linh thành hình trong bản mệnh kiếm của là “nhi tử” cũng sai.

Bất luận là kiếm linh khí linh, quá trình thành hình đều vô cùng gian nan, cực kỳ hiếm .

Không ít tu luyện đến Đại Thừa Độ Kiếp kỳ, thế mà vẫn thể bồi dưỡng nổi một linh thể cho bản mệnh linh khí của .

Bởi , Dung Túc kích động đến như , cũng thể hiểu .

Thậm chí, khi tin tức ông bế quan dưỡng kiếm, thành công dưỡng một kiếm linh truyền , ngay cả các đại năng ẩn tu lưng Thiên Diễn Tông, những bình thường trừ khi chuyện diệt tông mới chịu xuất hiện cũng đều kinh động!

Bởi vì ngay cả những vị đại năng đó, cũng từng ai thể bồi dưỡng thành công kiếm linh hoặc khí linh.

Trong giai đoạn kiếm linh hoặc khí linh bắt đầu thành hình, điều cần thiết nhất chính là linh khí.

Toàn bộ quá trình thể lấy một khắc thiếu hụt linh khí, nếu cơ hội quý giá sẽ tan biến ngay mắt.

Muốn sinh một linh thể, lượng linh khí cần thiết đương nhiên nhỏ.

Dung Túc tuy lợi hại, nhưng trong mắt các đại năng, ông cũng chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh đỉnh phong. Dù vận khí đến mấy, họ cũng tin ông thể chịu đựng nổi mức tiêu hao linh khí để dưỡng thành kiếm linh.

hút cạn linh lực của một tu sĩ Nguyên Anh đỉnh phong nữa, cũng chắc đủ để hình thành kiếm linh!

Mà kiếm linh, chính là thứ mà bất kỳ kiếm tu nào cũng khao khát!

Cùng lúc đó, vị tu sĩ Nguyên Anh của Hàn thị, hôm Dung Túc ném khỏi Dung Húc Phong như ném gà con, vẫn nuốt trôi cơn giận .

Vị đó tên là Hàn Nhậm, trong Hàn gia thuộc loại lên chẳng bằng ai, xuống chẳng thấy ai bằng ”. Thiên phú của quá xuất chúng, nhưng cũng tạm coi là thể. Chỉ tiếc, tâm tính .

Các trưởng lão Hàn gia từng , nếu Hàn Nhậm cứ giữ tâm thái tu luyện như thế, sớm muộn gì cũng sẽ sa tâm ma của chính , một con đường lối thoát.

Trước , Hàn Nhậm vẫn luôn trong tộc giám sát. , mới tấn chức Nguyên Anh kỳ, liền ngoài lịch luyện, thử sức bản . lúc đó, gặp Hàn gia đại tiểu thư Hàn Sương Tâm đang ở Thiên Diễn Tông, thấy nàng đem lòng với một kẻ tư sinh nhà Diệp gia tên Diệp Hàn Xuyên.

Hàn gia gia chủ tất nhiên yên tâm khi gả con gái cưng của cho một kẻ xuất thấp hèn, tư chất tầm thường chỉ Tam linh căn, tương lai mờ mịt. Thế là ông liền phái Hàn Nhậm theo, để bảo vệ, để trông chừng.

Thực lực của Hàn Nhậm quả thật . Trong Thiên Diễn Tông, phần lớn tu sĩ chỉ ở Kim Đan kỳ; Nguyên Anh kỳ ngoài vài vị trưởng lão thì đều ẩn tu núi riêng, chẳng mấy khi để tâm chuyện tông môn. Vì thế, Hàn Nhậm cùng, Hàn Sương Tâm gần như thể tung hoành trong tông môn.

Quan trọng hơn, còn nhiệm vụ chính là trông chừng tên Diệp Hàn Xuyên , xem hành động vượt giới nào với tiểu thư nhà .

Suốt năm năm , sắp xếp làm hộ vệ cao cấp bên cạnh đại tiểu thư. Có danh Hàn gia chống lưng, cũng thuận lợi. 

Tuy đôi khi nhịn mà mỉa mai tiểu thư ánh mắt quá kém, nhưng miễn là thẳng mặt nàng, chuyện vẫn yên . Chỉ là Hàn Sương Tâm thỉnh thoảng cảnh cáo “Hàn Xuyên ca ca” của nàng.

Đôi lúc Hàn Nhậm cũng thấy buồn , hiểu đại tiểu thư nhà che chở quá kỹ thực sự quá ngây ngốc.

tổng thể mà , việc vẫn tiến triển suôn sẻ.

Tuy nhiên, như gia chủ từng cảnh báo, sự suôn sẻ đó chỉ là vì Hàn Nhậm hiếm khi gặp tu sĩ mạnh hơn .

Những ai đạt đến cảnh giới Nguyên Anh trở lên, hoặc nể mặt Hàn gia, hoặc chẳng thèm chấp, nên luôn thuận buồm xuôi gió.

Thời gian dài như , dần sinh ảo giác rằng bản cũng là kẻ đầu trong Thiên Diễn Tông.

Cho đến ngày hôm đó.

Rõ ràng cũng là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, tuy chỉ mới tấn chức lâu, còn đối phương là Nguyên Anh đỉnh phong. Thế nhưng coi như chẳng chút uy hiếp, ném ngoài Dung Húc Phong như ném một con gà con, nỗi nhục đó khiến khó lòng nuốt nổi.

, chênh lệch một đại cảnh giới như , đối xử thế cũng là bình thường.

càng phẫn nộ hơn, bởi uy áp của , t.ử Kim Đan kỳ của Dung Túc vẫn thể chống đỡ, thậm chí còn nghĩ cách bảo vệ sư , để họ áp chế quá nặng. Còn , bất lực!

Không chỉ thế, khi ném , thậm chí thể trở Dung Húc Phong.

Ngay cả Hàn Sương Tâm và Diệp Hàn Xuyên, hai do dẫn theo, cuối cùng cũng t.ử Dung Húc Phong tiễn ngoài.

Nỗi nhục , Hàn Nhậm thật sự nuốt nổi.

Hắn liền tìm đến Hàn Tiêu Tôn Giả, khách khanh trưởng lão của Thiên Diễn Tông, cũng là một trong những lão tổ của Hàn gia: “Xin lão tổ xuất đầu!”

Hàn Tiêu Tôn Giả chẳng như mong đợi, chỉ “tấm tắc” hai tiếng: “Hàn Nhậm, ngươi cũng mấy trăm tuổi , còn như đứa ba tuổi thế ? Còn chạy đến đây nhờ bản tôn mặt cho ngươi? Hàn gia lão tổ, chẳng lẽ Thiên Diễn Tông ? Ngươi ở Đông Cảnh, một nửa tu sĩ Đại Thừa và Độ Kiếp kỳ đều ở Thiên Diễn Phong ? Hàn gia chúng sánh nổi ?”

“Tôn giả…”

“Hơn nữa cho rõ, ngươi tự dưng chạy đến địa bàn , đúng lúc đang bế quan dưỡng kiếm, bắt nạt t.ử , thẳng là ngươi đáng đời. Dung Túc và sư môn mà ngươi cũng dám trêu chọc ? Thôi, , việc nhỏ thế đừng đến tìm nữa. Ta giờ cũng chỉ là kẻ Hàn gia vứt bỏ, ném đến Thiên Diễn Tông làm con tin thôi, Hàn gia mất mặt thì liên quan gì đến !”

Hàn Nhậm xong, tim liền run lên. Hàn Tiêu Tôn Giả… vẻ chán Hàn gia .

Rõ ràng, ông định nhúng tay chuyện . Hàn Nhậm chỉ đành c.ắ.n răng, tạm thời gác .

Thế nhưng, đúng lúc đó, tin từ khác: Dung Túc, vị Nguyên Anh đỉnh phong ném khỏi Dung Húc Phong hôm , trong bế quan dưỡng kiếm thật sự dưỡng thành một kiếm linh!

Nói là khác, thật là chỉ chuyện tranh chấp giữa Diệp Hàn Xuyên và Hàn Sương Tâm.

Nếu thật , mối quan hệ giữa hai vẫn luôn vi diệu. Nếu bảo giữa họ chút ái nào, sáng mắt đều , Hàn Sương Tâm là tâm ý đặt tình cảm lên Diệp Hàn Xuyên. Diệp Hàn Xuyên từng tỏ thái độ gì rõ ràng, thậm chí còn từng qua, bọn họ tuổi vẫn còn nhỏ, hiện tại điều cần làm là tận lực tăng cường thực lực của bản , chứ nên đem tâm tư đặt chuyện phong hoa tuyết nguyệt.

Từ những lời đó mà , kỳ thật Diệp Hàn Xuyên là cự tuyệt Hàn Sương Tâm, chỉ là cự tuyệt việc nàng tiếp cận thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-35.html.]

Gần đây, rõ ràng Diệp Hàn Xuyên tỏ quan tâm tới Dung Nghiên của Dung Húc Phong, chỉ là Dung Nghiên dường như mấy hảo cảm với , thậm chí trong lòng thể còn thấy phiền.

thì sư tôn của Dung Nghiên là Dung Túc, một kiếm tu điển hình hề hiểu chuyện tình cảm nam nữ. Dung Nghiên sư tôn ảnh hưởng ít nhiều, kỳ thật cũng khó hiểu.

Diệp Hàn Xuyên chẳng chút lùi bước, thậm chí còn nghĩ cách lợi dụng đường dây từ phía Hàn Sương Tâm, mới dẫn đến việc hôm đó Hàn Nhậm mang theo bọn họ, chào hỏi lấy một tiếng bước Dung Húc Phong, khiến Hàn Nhậm mất mặt t.h.ả.m hại mặt Dung Túc.

Hàn Nhậm đối với chuyện ngày đó vẫn nhớ mãi quên, âm thầm thề sẽ báo thù.

kịp thực hiện thì gia chủ Hàn gia tìm đến.

Gia chủ đương nhiệm Hàn Thác Hành, tuy rằng trong chuyện của cô con gái cưng hồ đồ, nhưng khi xử lý chính sự thì từng sơ sẩy. Bằng , Hàn gia cũng chẳng thể giữ vững vị thế như hôm nay, còn ông cũng chẳng thể ghế gia chủ.

Còn Hàn Tiêu Tôn Giả, tuy phái đến Thiên Diễn Tông như một “cọc tiêu” tượng trưng cho Hàn gia, cũng thường xuyên tỏ vẻ bất mãn, miệng là con tin Hàn gia vứt bỏ. khi thật sự gặp việc, lão vẫn hướng về phía Hàn gia.

Sau khi xong Hàn Nhậm báo cáo, Hàn Tiêu Tôn Giả trầm ngâm một lúc lâu, cuối cùng vẫn quyết định gửi tin tức về cho Hàn gia chủ.

“Kỳ thật, nếu chỉ đắc tội mấy đỉnh núi khác thì cũng chẳng đáng . Mấu chốt là, sư môn của Dung Túc, ngược dòng mấy đời, chính là nơi xuất của Nhất Dung Kiếm Tiên, chỉ còn cách phi thăng một bước, tiếc nuối lớn nhất ở nhân gian chính là từng dưỡng một kiếm linh.”

Tên tuổi Nhất Dung Kiếm Tiên lớn đến mức, trong bộ tu chân đại lục khó ai . Ở vùng Đông Cảnh , ông tuyệt đối là một trong những đầu.

Ngay trong ngày nhận tin, Hàn gia chủ lập tức dừng việc, tự mang theo tâm phúc cùng Hàn Nhậm đến Dung Húc Phong. Khi đó, tin Dung Túc bế quan dưỡng kiếm thành công, nuôi một kiếm linh truyền , Hàn gia chủ liền chuẩn lễ vật hậu hĩnh, mang theo Hàn Nhậm đến tận nơi để xin .

Không ngờ, bọn họ thật sự gặp truyền thuyết sống, Nhất Dung Kiếm Tiên.

Từ khi tin tức Dung Túc nuôi kiếm linh lan truyền, khách đến Dung Húc Phong đông dứt, phần lớn là tới chúc mừng ngoài mặt, nhưng thật đều thấy dung mạo của kiếm linh.

Chỉ là Dung Túc hiện giờ đang chăm kiếm linh như con ruột, tuyệt cho ai . Đa đều đành thất vọng mà về.

khi Nhất Dung Kiếm Tiên, khai sơn thủy tổ của Dung Húc Phong, xuất hiện, dù Dung Túc giao thì cũng giao.

Danh tiếng của Nhất Dung Kiếm Tiên vang dội vô cùng, chỉ là lâu thấy tung tích. Có lời đồn rằng ông phi thăng, chỉ là Thiên Diễn Tông vì giữ danh tiếng nên mới tuyên bố rằng ông vẫn đang bế quan dưỡng kiếm, đợi khi nào dưỡng kiếm linh mới chịu phi thăng.

Trên thực tế, cách của Thiên Diễn Tông là thật.

Nhất Dung Kiếm Tiên tu luyện đến cực hạn giới , nhưng chẳng hiểu vẫn thể nuôi một kiếm linh, điều đó trở thành chấp niệm của ông .

“Không kiếm linh, kiếm tu thể xem là kiếm tu chỉnh.” Nhất Dung Kiếm Tiên từng như .

Khi Hàn gia chủ mang đến tạ , gặp Nhất Dung Kiếm Tiên đang đùa giỡn với tiểu kiếm linh mới sinh của Dung Túc.

Kiếm linh, dù cũng t.h.a.i sinh linh thể, đều do linh khí hóa thành. Cho nên khi mới hình, dù là kiếm linh khí linh khác, đều ngây ngô chất phác. Chỉ quá trình cùng chủ nhân đồng tiến thoái, hình thành linh đài, chúng mới dần dần thần trí riêng.

Quá trình dài ngắn tùy cơ duyên, dài thì vài trăm năm vẫn còn ngu ngơ, ngắn thì vài tháng thành hình như trẻ nhỏ.

dù thế nào nữa, một món binh khí khi sinh linh thì lực sát thương vượt xa pháp khí tầm thường, bởi tu sĩ ai cũng khát vọng thể nuôi linh khí của riêng .

Dung Túc sinh kiếm linh, dáng vẻ còn ngu ngơ, kỳ thật là bình thường.

Hàn gia chủ là đến xin , nhưng thực cũng nhân cơ hội ngắm kiếm linh, rốt cuộc Hàn gia to như mà vẫn một món binh khí sinh linh.

Không ngờ, chuyến chỉ thấy kiếm linh, mà còn gặp vị đại năng năm xưa bọn họ chỉ dám danh.

Nhất Dung Kiếm Tiên là truyền thuyết trong mắt kiếm tu, dù Hàn Thác Hành kiếm tu thì đối với ông cũng là ngưỡng mộ vô cùng.

Mà lúc thấy bọn họ, vị truyền kỳ còn đang cầm một cây đậu miêu bổng kiếm ở , trêu chọc tiểu kiếm linh của Dung Túc, : “Dung Túc , tiểu kiếm linh của ngươi a, đậu nó ba ngày vẫn ngu như khúc gỗ !”

Dung Túc chỉ im mặt, còn đại t.ử của ông bên cạnh ung dung uống , : “Lão tổ, kiếm linh mới sinh đều như . Nhà khác nuôi ba trăm năm chắc thông minh hơn, huống hồ của nhà mới sáu ngày, bình thường.”

Nhất Dung Kiếm Tiên chơi đùa kiếm linh, tới lui mấy đồ của Dung Túc, tấm tắc khen: “Dung Túc , ngươi thu đồ mặt mà thu hả?”

Một lúc lâu , tầm mắt ông mới rơi xuống nhóm Hàn gia chủ, ánh mắt sắc bén đến mức ngay cả Hàn Thác Hành, tự nhận từng trải sóng gió, cũng suýt vững.

“Dung Túc, ngươi khách tới kìa!”

Dung Túc vẫn giữ nguyên vẻ mặt nhạt: “Hai ngày nay chẳng ngày nào cũng khách ? Nhờ phúc của lão tổ, nhi t.ử hai ngày nay suýt thành linh khí tán .”

“Ha ha, nhỏ mọn gì chứ! Người xem thì cứ cho xem, của Dung Húc Phong chúng ai chẳng rộng lượng!”

Kiếm tiên tuy thoải mái, nhưng uy áp quanh từng buông lơi, áp chế chặt chẽ mà vẫn khiến khác đến mức khó chịu.

“Được , ngươi tiếp khách . Nhi t.ử ngươi giúp ngươi trông, yên tâm!”

“À, mà sư tôn ngươi chắc cũng sắp qua xem tiểu kiếm linh đó, chuẩn tâm lý nhé!”

Bên , mấy tiểu bối để ý đến cuộc đối thoại giữa hai vị đại năng.

Dung Nghiên bên Ninh Tự, nhỏ giọng : “Bọn họ là ai ? Đội hình lớn thế, sư tôn chúng đắc tội với ai ?”

Nhan Hoài liếc sơ qua đoàn , cuối cùng xác định một : “Hình như là của Hàn gia. Ta thấy vị tu sĩ Nguyên Anh tới gây sự hôm sư tôn xuất quan cũng ở đó. Không họ đến tìm chuyện tới xin .”

Ninh Tự hừ lạnh: “Chắc là tới nhận thôi. Ta thấy bọn họ mang theo nhiều đồ, tám phần là nhân dịp sư tôn nuôi kiếm linh mà đến chúc mừng, tiện thể xin . Dù là Hàn gia gây chuyện, nhưng rốt cuộc chúng cũng bình an vô sự, nên chắc bọn họ chỉ tạ lễ cho qua chuyện thôi… nghĩ vẫn thấy tức!”

Thái độ của y cũng chẳng gì lạ.

Hôm đó, Hàn Nhậm tay chút nể tình, uy áp Nguyên Anh khiến khó mà thở nổi. Bọn họ khi chỉ là Trúc Cơ kỳ, nếu nhờ Nhan Hoài liều che chắn, khi còn thê t.h.ả.m hơn. Nhan Hoài cũng chỉ là Kim Đan kỳ, thể cầm cự trong áp lực Nguyên Anh là nhờ mang vài món pháp khí .

Dù thế, y vẫn đ.á.n.h đến vững. Nếu Dung Túc kịp thời xuất quan, chỉ sợ mấy họ chẳng còn hình dạng.

Ngay cả Nhan Hoài, bề ngoài vẻ bình thản, nhưng rõ Hàn gia đến xin , trong lòng cũng chẳng dễ chịu: “Hy vọng sư tôn thể ép bọn họ đưa vài thứ , bằng lục tủ bảo vật của để bớt tức!”

“Chính là !” Dung Nghiên hung hăng gật đầu phụ họa.

Nhất Dung Kiếm Tiên mấy tiểu bối mới gặp đầu mà tràn đầy khí thế như thế, ánh mắt khẽ chuyển, hứng khởi vung cây đậu miêu bổng lên: “Vậy thì, để lão tổ dẫn các ngươi tìm bọn họ tính sổ thế nào?!”

Loading...