Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 34
Cập nhật lúc: 2026-04-12 06:26:25
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Nhan Hoài rốt cuộc vẫn chừng mực, thực sự cầm mấy viên Tụ Linh Đan phẩm cấp thấp so đo với khác, huống hồ trong tay cũng chẳng bao nhiêu loại đan .
Tụ Linh Đan vốn đan d.ư.ợ.c quá khó luyện, bằng cũng chẳng thể chỉ trong vài năm ngắn ngủi luyện một căn phòng đầy.
, thật sự là một căn phòng.
Đừng Mộc Nhàn chỉ thỉnh thoảng đặt chân đến Dung Húc Phong, ngay cả Ninh Tự, Dung Nghiên và Dư Kình, những rõ đại sư mấy năm nay thoạt như ăn , nhưng thực vẫn luôn miệt mài luyện đan, khi thấy căn phòng đầy bình ngọc cũng dọa cho sững .
Giờ đây Dư Kình còn là đứa trẻ cao tới n.g.ự.c Nhan Hoài năm năm nữa. Hắn thể đặt tay lên vai đại sư , nửa đùa nửa thật : “Đại sư , nhiều thế cũng quá ? Dù sư tôn tiến giai cũng cần đến ngần đan dược, huống chi chỉ là luyện kiếm…”
Nhan Hoài giơ tay vỗ vỗ cánh tay đặt vai : “Nếu thật là sư tôn dùng thì chừng tám phần vẫn đủ. sư tôn chắc chắn sẽ cần nhiều như . Hiện tại chỉ là vì dưỡng kiếm cho , vốn sắp tất, chỉ kém đợt xung kích cuối cùng. Chỗ tuy nhiều, nhưng , chúng thể lấy bán. Dù chỉ tính là trung phẩm Tụ Linh Đan thì cũng chẳng lỗ vốn .”
Lời khiến Dư Kình bất giác nhớ tới dáng vẻ khốn quẫn của bản khi trọng sinh, trong lòng khỏi cảm khái và càng thêm thấu hiểu tầm quan trọng của sư tôn.
Nói thật, nếu khi đó Dung Túc nhặt về do nhân quả liên lụy với Nhan Hoài, e giờ chẳng còn ở Thiên Diễn Tông. Dù mang theo ký ức đời , hẳn cũng sẽ đến mức thê thảm, nhưng chắc chắn thể sống thoải mái như bây giờ, càng thể ở Dung Húc Phong để học kiếm đạo, đại sư dạy luyện đan.
Tuy dựa kinh nghiệm kiếp , cảm thấy chỉ điểm của Nhan Hoài phần nông cạn, thậm chí đôi khi giống như mấy tiểu bối năng lăng xăng… nhưng mà, Nhan Hoài quá mà!
Mỹ nhân sư tay kề tay chỉ dạy, thử hỏi ai mà cự tuyệt ?
Cho dù đại sư thể thấu cảm xúc khác, cũng chẳng thể ngăn nổi Dư Kình mỗi ngày đều tìm cớ chạy tới chỗ .
Dưỡng Khí Đan tuy cũng là dị đan, nhưng trong các loại dị đan thuộc hàng dễ luyện nhất, đến mức hầu như dị tượng. Chỉ cần kết giới Dung Húc Phong che chắn là tu vi thấp chẳng thể nhận . Nhan Hoài vẫn thường lén luyện vài lò như thế.
Cũng phát hiện, nhưng rốt cuộc Dưỡng Khí Đan thứ trân quý gì, mà cứ ép tiểu bối mua bán cưỡng ép thì cũng chẳng . Sau khi Nhan Hoài chỉ luyện đan cho sư tôn dưỡng kiếm, ít kẻ vốn nhân cơ hội yên phận trở .
Dưỡng Khí Đan quả thật là loại đan khiêm tốn nhất trong hàng dị đan, nhiều lắm cũng chỉ giúp Dung Túc sớm hơn đôi chút mà thôi. Trừ phi ông xuất quan thể dưỡng kiếm linh, bằng , thứ cũng chẳng đáng đỏ mắt.
Dưỡng Khí Đan quý ? Có chút, nhưng tuyệt đối tới mức “trân quý”. Trên thị trường giao dịch vẫn thường thấy.
Ngày chính thức sử dụng Dưỡng Khí Đan, sáng sớm Nhan Hoài mang Dư Kình đến đỉnh núi nơi Dung Túc bế quan. Ninh Tự và Dung Nghiên cũng sớm mặt. Điều khiến kinh ngạc là bên cạnh Dung Nghiên còn hai khác cùng.
Vì ẩn cư nhiều năm, Nhan Hoài kỹ một lúc mới nhận , theo là một nam một nữ, chính là Diệp Hàn Xuyên và Hàn Sương Tâm.
Nhan Hoài ngoài mặt biểu hiện gì, chỉ nhíu mày, trong lòng thấy mấy dễ chịu.
Tin đồn về Diệp Hàn Xuyên và Dung Nghiên lan khắp nơi, đến cả ở ẩn trong núi ít khi ngoài cũng thấy. Dù chỉ là từ chỗ Mộc Nhàn, nhưng bên ngoài truyền đến mức hai “thừa dịp Dung trưởng lão bế quan, tư định cả đời”, mà giữa hai còn chen thêm một Hàn Sương Tâm. Chuyện khiến cực kỳ mắt với Diệp Hàn Xuyên.
Ninh Tự và Dư Kình đều cau mày, chẳng nể mặt thẳng: “Bọn họ đến làm gì? Chuyện của Dung Húc Phong, liên quan gì tới họ ?”
Hàn Sương Tâm, thiên kim Hàn gia, từ nhỏ cưng chiều, lập tức vui: “Các ngươi cái gì? Ta với Hàn Xuyên ca ca đến đây là nể mặt các ngươi đó! Đừng mặt mà cần!”
Dư Kình đáp trả khách khí: “Chúng thật sự cần các ngươi nể mặt. Đây là đại sự liên quan đến sư tôn, cho các ngươi lỡ mà xảy chuyện thì ai chịu trách nhiệm? Bọn tin nổi các ngươi!”
Nhan Hoài liếc hai , ngẩng đầu quan sát kết giới của Dung Húc Phong: “Bọn họ bằng cách nào? Một Trúc Cơ, một còn đến Trúc Cơ, giống thể dễ dàng vượt qua trận pháp nơi ?”
Dung Nghiên tức giận phồng má: “Ai ! Ta khỏi cửa thấy bọn họ, còn rõ hôm nay Dung Húc Phong tiếp khách lạ mà!”
Nhan Hoài lúc mới thẳng Diệp Hàn Xuyên và Hàn Sương Tâm: “Nói cách khác, cùng các ngươi ít nhất còn một tu vi Nguyên Anh kỳ. Hiện tại thấy , các ngươi sư tôn là thế nào đấy, chẳng hiền hòa gì . Trong tông còn khối kẻ mắt, bọn thật sự yên tâm khi các ngươi ở đây.”
Lời dứt, lưng Nhan Hoài liền yên lặng xuất hiện một . Giọng trầm thấp vang lên: “Không hổ là thủ tịch đại t.ử của Dung Húc Phong…”
Nhan Hoài cũng chẳng hoảng hốt: “Ngươi gì?”
“Ta chỉ tò mò, rõ bản tôn ít nhất tu vi Nguyên Anh, mà ngươi, chỉ là một tiểu bối Kim Đan mới năm năm, dám với như . Lá gan nhỏ!”
Nhan Hoài khẽ : “Tiền bối đùa . Ngài nghĩ ngài đang ở ? Đây là ngoài cửa chỗ sư tôn bế quan dưỡng kiếm. Dù trận pháp do khác bày, nhưng ngài sẽ cho rằng sư tôn gì chứ? Nếu kiếm khí trong đó bỗng phóng đ.á.n.h ngài một trận dưỡng bản mệnh kiếm, e rằng cũng chẳng cần tốn công gì.”
Người nhướng mày: “Ngươi quả thật tin tưởng sư tôn lắm nhỉ.”
Nhan Hoài mỉm : “Tất nhiên . Nếu ngài g.i.ế.c , thì sư tôn ngoài cũng sẽ g.i.ế.c ngài thôi.”
Vừa dứt lời, từ kết giới nơi Dung trưởng lão bế quan chợt dấy lên một trận gió đao, đ.á.n.h thẳng tay áo .
Đừng vị tu sĩ Nguyên Anh , ngay cả Nhan Hoài mặt cũng giật sợ hãi. Đến khi thấy ống tay áo đối phương cắt toạc, mới hồn, hít sâu một : “Sư tôn quả nhiên lợi hại!”
Sắc mặt vị tu sĩ Nguyên Anh lập tức trầm xuống, song dám thêm lời nào.
Đường đường là tu sĩ Nguyên Anh của Hàn gia, mặc pháp y phòng ngự cực , thế mà chỉ một luồng gió đao thoáng qua cắt toang tay áo , trong khi bản nhận Dung trưởng lão tay lúc nào.
Huống hồ, chính là kẻ dắt đến, ỷ Dung Húc Phong ai tu vi cao hơn mà xông thẳng tới.
Giờ phản kích, Dung trưởng lão nổi giận cũng là chuyện đương nhiên.
Để cho một cái bậc thang mà xuống, chỉ trừng Diệp Hàn Xuyên một cái, hừ lạnh.
Nếu vì , đến Dung Húc Phong chịu cảnh mất mặt thế !
Nhan Hoài qua vị tu sĩ Nguyên Anh mặc pháp y Hàn gia, liếc cặp nam nữ , nhướng mày hỏi: “Vậy rốt cuộc các ngươi đến Dung Húc Phong làm gì? Thấy sư tôn mắt, nhân lúc bế quan đến đây giương oai ?”
Tu sĩ Nguyên Anh “sách” một tiếng: “Bản tôn cũng đến mức vô lễ như , chẳng qua là đại tiểu thư cùng vị đạo lữ tương lai của nàng từng tới Dung Húc Phong, nên mở mang kiến thức mà thôi. Có lẽ là vì đều đại tiểu thư là liên hệ với Nhan Hoài, cho nên nàng tận mắt thấy bản tôn !”
Nhan Hoài mặt “囧” : “Ha hả, ngài cũng thật đùa. Đại tiểu thư các ngươi là pháp tu, năm năm là kiếm tu, hiện tại là đan tu, giữa và nàng gì giống ? Nói thẳng thì, nàng năm năm còn ở Luyện Khí tầng bốn, năm năm mới lên tầng năm, cả ngày chỉ lo sợ khác cướp nam nhân, chứ từng lo cho bản tu vi theo kịp. Nàng lấy gì so với ?”
Tu sĩ Nguyên Anh: “……”
Thế nhưng phản bác !
Ninh Tự xoay xoay khí cụ y chế tạo xong để phối hợp với Dưỡng Khí Đan, chậm rãi : “Có lẽ là so với đại sư xem ai nam tu hoan nghênh hơn thôi? Dù cũng là nữ tu, tuy tu vi đủ, nhưng lưng dựa Hàn gia, trong đám nam tu vẫn ưa thích đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-34.html.]
Dung Nghiên chẳng hề quan tâm đến hình tượng: “ thôi , bình thường ai chẳng chọn đại sư của chúng . Dù thì lòng tự trọng chút ai tâng bốc nàng chứ? Cả ngày chỉ nhắc tới Diệp Hàn Xuyên, , thật chẳng ai về công tích vĩ đại của .”
Ngay cả Dư Kình cũng gật đầu phụ họa: “ , bình thường đều trọng thực lực. Bối cảnh mạnh mấy mà bản lĩnh thì cũng vô dụng.”
Lời của Dư Kình quả thật là sự thật, chỉ là Hàn đại tiểu thư thì chẳng dễ chịu gì.
Thân là thiên kim tiểu thư của Hàn gia, từ nhỏ Hàn Sương Tâm luôn nâng niu như bảo bối. Ra ngoài ai cũng chiều chuộng, dù kiêu ngạo thì khác cũng chỉ dám nhẫn nhịn. Dù Thiên Diễn Tông , tuy vẫn xem thường phận nàng, thậm chí thể hiện thái độ khinh miệt mặt, nhưng phần lớn vẫn nịnh bợ để tạo quan hệ.
Nàng còn đang định mở miệng phản bác, thấy thủ tịch đại t.ử của Dung Húc Phong khẽ thở dài, vỗ vai nhị t.ử bên cạnh: “Ninh Tự, đưa đồ cho .”
Ninh Tự liếc một cái, ánh mắt chút cổ quái: “Đại sư , ngươi định dùng luôn bây giờ ?”
Nhan Hoài gật đầu: “ , chẳng đang sẵn đây ?”
Mọi đều mơ hồ chẳng hiểu gì, ngay cả Dư Kình, kẻ dính Nhan Hoài nhất cũng chua chát hỏi: “Đại sư với nhị sư bí mật gì thế?”
Nhan Hoài ngẩn : “A, , chỉ đang với nhị sư về chuyện giúp sư tôn kiếm bổ sung linh khí thôi.”
Dư Kình liếc nghi ngờ: “Nghe giống lắm.”
Nhan Hoài cũng giải thích thêm, chỉ nhún vai, nhận lấy vật nhỏ tinh xảo từ tay Ninh Tự: “Tới đây, giúp cho đan d.ư.ợ.c .”
“Cái là gì ?” Dư Kình cầm lấy một vật tròn do Ninh Tự làm, to hơn viên đan d.ư.ợ.c một chút, tò mò ngắm nghía, “Dùng để làm gì?”
Nhan Hoài chẳng rảnh giải thích, động tác nhanh nhẹn bỏ vài viên Tụ Linh Đan trong khí cụ: “Cái do nhị sư làm, là tiểu pháp khí dẫn linh trận để dùng cho kiếm của sư tôn. Giờ thì thử hiệu quả ngay vị Hàn gia cao quý . Dù cũng xem Dung Húc Phong như chỗ đến thì đến, tưởng là Mộc Nhàn chắc?”
Lời còn dứt, hơn mười viên cầu đen tay liền b.ắ.n thẳng về phía vị tu sĩ Nguyên Anh Hàn thị, khiến đối phương trở tay kịp.
“Các ngươi làm gì ? Các ngươi là ai mà dám tay—”
Nhan Hoài lạnh: “Các ngươi đang ở mà còn dám ngạo mạn như ? Có quên đây là địa bàn của Dung Húc Phong ? Hay tưởng nơi là Hàn phong của các ngươi?”
Tu sĩ Nguyên Anh vốn dĩ chẳng coi mấy Nhan Hoài gì, lúc chọc giận mà lớn: “Thủ tịch đại t.ử của Dung Húc Phong, bản tôn nể mặt sư tôn ngươi mới nhịn, ngươi còn dám quá trớn, xem cho ngươi tay—Các ngươi làm gì đó?!”
Ninh Tự buông tay, thản nhiên: “Cũng chẳng làm gì cả, ngài tự tới mà mời, chẳng lẽ cho phép chúng thu chút ‘lợi ích’ từ ngài ?”
Quả thật, Ninh Tự thiên phú luyện khí hiếm , sở hữu linh căn Đơn hỏa cực thích hợp. Lần y còn đặc biệt sang Viêm Liệt Phong hỏi thỉnh giáo Viêm trưởng lão, nên khí cụ y chế tạo tuyệt đối khiến ai thất vọng.
Y làm một quả “mẫu cầu” và vài “tử cầu”. Mẫu cầu hiện ở tay Nhan Hoài, nạp Dưỡng Khí Đan, dùng để hấp thụ linh khí từ t.ử cầu và dẫn truyền bản mệnh kiếm của Dung Túc trong kết giới. Còn t.ử cầu thì chứa Tụ Linh Đan do Nhan Hoài luyện, giờ đang dính chặt vị Hàn thị Nguyên Anh tu sĩ .
Tụ Linh Đan thể hút linh khí, mà khí cụ Ninh Tự chế tạo tự tìm nơi linh khí sung túc nhất để hấp thu. Mà hiện tại, linh khí sung túc nhất chính là vị Nguyên Anh ?
Tụ Linh Đan ngừng rút linh khí, còn hạt châu nhỏ thì dính chặt, gần như hòa làm một thể với linh khí của . Trong khoảnh khắc, thể phá bỏ .
Dù thi pháp, phần lớn linh lực trong thuật pháp cũng Tụ Linh Đan hút , khiến uy lực suy giảm rõ rệt.
Nhan Hoài thì cầm mẫu cầu, dẫn luồng linh khí truyền ngược kết giới, rót bản mệnh kiếm của Dung túc.
Linh lực rút ngừng, dù quá mạnh nhưng thể ngăn , khiến Hàn thị Nguyên Anh tu sĩ sắc mặt biến đổi: “Các ngươi luyện thứ tà môn gì ? Dám hút cả linh lực của bản tôn! Việc nhất định báo lên tông chủ!”
Nhan Hoài tung tung mẫu cầu trong tay, thuận thế đón : “Chẳng qua là luyện mấy viên Tụ Linh Đan thôi, ngươi tố cáo thì cứ , chẳng ai cản. Nếu ngươi tự tìm tới cửa hôm nay, chúng cũng chẳng động tới ngươi. Mấy viên vốn định dùng ở đỉnh núi khác, ừm... giờ dùng ngươi thể khó chịu, nhưng ngươi yên tâm, đường đường là tu sĩ Nguyên Anh, hẳn đến mức chúng chơi hỏng . Nghỉ ngơi vài ngày là !”
Tu sĩ Nguyên Anh Hàn thị nghiến răng oán hận: “Hôm nay, nhất định khiến các ngươi mặt!”
Dứt lời, linh lực bốc lên, tụ trong tay thành một quả thủy cầu khổng lồ.
Quả nhiên danh bất hư truyền, dù chỉ là thủy cầu, nhưng uy áp Nguyên Anh lan tràn khiến mấy đều cảm thấy nặng nề.
Nhan Hoài híp mắt, chăm chú quả cầu lam sắc trong tay đối phương, nhanh chóng vận chuyển mẫu cầu, cố rút thêm linh lực để giảm uy thế của .
dường như vô ích.
Thế mà, khi chiêu thức còn hình thành, một tiếng “ầm” vang rền từ trong kết giới truyền , làm vỡ nát thủy cầu, nước b.ắ.n tung tóe lên . Không kịp phòng , tóc tai, y phục của vị tu sĩ Nguyên Anh ướt sũng, trông vô cùng chật vật.
Cảnh tượng trong mắt t.ử Dung Húc Phong phần buồn .
“Đã , chỗ là địa bàn của chúng , hơn nữa còn ngay cửa kết giới sư tôn đang bế quan. Chúng , nhưng sư tôn đó!” Dung Nghiên khẽ, giọng mang chút vui sướng khi khác gặp họa.
Nhan Hoài thì còn tâm tình đôi co, khẽ : “Sư tôn sắp xuất quan.”
Lời dứt, một tiếng nổ dữ dội hơn vang lên, kèm theo luồng phong kình mãnh liệt từ trong kết giới tràn , tưởng như thổi bay tất cả.
đó chỉ là cảm giác, Dung Túc vẫn chừng mực. Biết rõ mấy đồ đang ngoài cửa kết giới, tuy linh lực bùng nổ mạnh, nhưng ông vẫn khống chế cẩn thận. Dù , gương mặt vốn lạnh lùng nhiều năm của ông, lúc ẩn ẩn ánh lên sắc hồng kích động.
Dung Túc xách theo bản mệnh kiếm, đường hoàng xông mặt Nhan Hoài, thuận tay túm vị tu sĩ Nguyên Anh Hàn thị ném sang một bên như ném gà con, lớn tiếng gọi: “Đại đồ , Nhan Hoài a, tiểu Nhan Hoài! Ta cho ngươi , phúc của ngươi đến , con trai sinh đó!”
Nhan Hoài: ??!
Ngài cái gì? Xin ngài nữa?!
-----
Tác giả lời :
Ta đến đây! Nói 5000 chữ là 5000 chữ, thêm cho các ngươi lấy một chữ!
Ngày mai chiêu đãi khách, nên đổi mới. Có lẽ mốt sẽ bù thêm nhiều hơn một chút.
Tết xong thăm họ hàng, chắc đổi mới cũng định QAQ.
Thật thích làm khách, nhất là khi làm việc xong.
Ta còn chẳng tiền lì xì để cầm về, chỉ thể lì xì cho khác thôi!