Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-04-09 14:42:38
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Nhan Hoài vốn định dẫn theo tiểu sư ngoài ăn một bữa linh thực thật sự, khác hẳn với đồ ăn ở quán trong Thiên Diễn Tông mấy món điểm tâm thường tự làm một cách qua loa. Sau đó ghé nhà đấu giá Duyên Lạc xem d.ư.ợ.c liệu.

Chẳng qua ngờ rằng, ngoài một lát, hứng thú liền tan biến, cuối cùng chỉ mang thẳng đến Duyên Lạc.

Nguyên chủ vốn là khách quen của nhà đấu giá Duyên Lạc. Những bảo vật lấy trong bí cảnh mà bản dùng đến, phần lớn đều bán ở đây. Vì , xuất hiện liền quản sự bước lên đón: “Nhan công tử, ngài gần một tháng đến . Ủa, ngài đây là…”

Chưởng sự biến sắc, đó nhanh chóng mỉm nịnh nọt: “Chúc mừng Nhan công tử, đột phá Kim Đan kỳ! Nghĩ chắc mấy tháng nay là bế quan củng cố tu vi ? Vị phía ngài là…”

Nhan Hoài bình thản đáp: “À, vị là sư . Năm nay sư tôn mới thu môn, mấy tháng nay vẫn từng xuống núi. Vừa khéo mua chút d.ư.ợ.c liệu, tiện thể dẫn ngoài mở rộng tầm mắt.”

“Nhan công t.ử hôm nay là đến chọn mua ? Là giúp Mộc tiểu thư chọn d.ư.ợ.c liệu ?”

, năm nay tròn mười năm chi kỳ, nàng phong vụ bận rộn, liền giúp một tay.” Nhan Hoài thuận theo mạch suy nghĩ của chưởng sự mà dối, “Nghe nhà đấu giá của các ngươi vài món đem ?”

“Ai nha, cũng chỉ là mấy thứ đồ chơi thôi, như kim tuyết ti, bạc lân la, với một ít thủy chì quặng thôi.”

Nhan Hoài khẽ: “Chưởng sự đùa, mấy thứ đó nào đồ chơi nhỏ.”

“Với khác thì là bảo vật, chứ với Nhan công t.ử chẳng cũng chỉ là mấy món vui tay .” Chưởng sự ha hả, “Trong cửa hàng chúng ai mà chẳng , thứ Nhan công t.ử đem đều là bảo vật cả.”

Câu đó cũng sai. Nguyên chủ đúng là mắt cao, mỗi giao dịch đều mang những món mà bản thấy ý, nhưng trong đó ít thứ khiến khác đỏ mắt.

Nhan Hoài suy nghĩ : “Ta thật cũng vài thứ đem bán, chỉ là mấy tháng nay ở núi, dạo mấy bí cảnh. Hơn nữa vượt qua Kim Đan kiếp, trong tay e rằng chẳng thứ gì đáng giá như . Lúc chưởng sự xem thì cứ định giá là . đó trọng điểm, hôm nay chủ yếu là giúp Mộc Nhàn mua chút d.ư.ợ.c liệu. Ta liệt kê danh sách, đều thứ hiếm , làm phiền chưởng sự .”

Chưởng sự nhận tờ đơn trong tay Nhan Hoài, xem qua một lượt, vui vẻ đáp: “Không vấn đề gì, là đồ thông thường, cứ giao cho . Nhan công t.ử cứ yên tâm. Ba ngày nữa là đến ngày tổ chức đấu giá, công t.ử dẫn sư xem ? Tuy vật gì quá quý, nhưng xem qua cũng ích, tiểu sư chắc cũng mới bắt đầu tu luyện lâu?”

Nhan Hoài liếc Dư Kình: “Dư Kình xem thử ?”

Dư Kình gật đầu.

Đời , từng mua gì ở nhà đấu giá. Nếu cần vật gì, thường tự bí cảnh tìm, hoặc đổi đồ với khác. Nhà đấu giá tuy đảm bảo chất lượng, nhưng thu phí cao, mà với phận nghèo khi đó, chẳng phí linh thạch chỗ đó.

hiện giờ, tiền”. Trong túi chỉ cần là linh thạch do sư tôn, sư , sư tỷ cho, cũng đủ khiến sống thoải mái, thậm chí mua những thứ mà đời chỉ dám thèm khát.

, Dư Kình cũng định mua gì, chỉ xem cho .

với tu vi hiện tại của còn thấp, ngoại trừ những thiên tài địa bảo giúp tinh luyện linh căn vốn vô cùng hiếm thì những thứ cần bây giờ, với phận t.ử truyền của Dung Túc, đều dễ dàng . Dù lấy , Nhan Hoài chắc chắn cũng thể chuẩn cho .

Từ khi trọng sinh, Dư Kình từng bận lòng về tài nguyên tu luyện. Hình như bất kể lúc nào cần, đều sẵn vật dùng.

Đời thật sự quá thuận lợi, cuộc sống yên , thứ đều trôi chảy, khác hẳn với kiếp khi Dư Kình đến nghĩ cũng dám nghĩ tới.

Đặc biệt là Nhan Hoài, , trong kiếp thật sự giúp nhiều. Dù là dẫn đường trong lễ bái sư, những Dung Túc ở đó mà dạy luyện kiếm, Nhan Hoài đều làm hết trách nhiệm.

Cậu chỉ xem đó là bổn phận của một đại sư . đối với Dư Kình, tất cả đều khắc sâu trong lòng.

giúp đỡ, nếu ghi nhớ ân tình, đến khi quen với sự chu cấp mà coi như điều hiển nhiên, thì sớm muộn gì cũng sẽ biến thành loại chỉ dựa dẫm kẻ khác như cô gái thấy trong tửu lâu, dựa vai gã công t.ử ăn chơi , làm bông hoa dựa mà sống.

Loại như thế, Dư Kình đời gặp quá nhiều, hơn nữa còn ít. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-26.html.]

Có kẻ sinh trong đại gia tộc, nuông chiều từ bé, gần như sủng đến hư hỏng; mang theo thứ tự tin rõ nguồn cội, luôn cho rằng trong thiên hạ sinh linh đều lấy làm trung tâm.

Với hạng đầu tiên, chỉ cần gia tộc sa sút, họ vẫn thể tiếp tục kiêu ngạo như thế, thậm chí kẻ nịnh bợ xoay quanh bên cạnh. Còn với hạng , Dư Kình từng thấy qua vài vị, cuối cùng đều c.h.ế.t thảm.

Nhan Hoài đương nhiên loại cưng chiều sư như . Khi dạy Dư Kình luyện kiếm, thậm chí thể là nghiêm khắc; nhưng thừa nhận, những lúc khác, đặc biệt là về mặt tài nguyên, cả lẫn Dung Túc đều cực kỳ hào phóng.

Dư Kình theo Nhan Hoài, cùng quản sự nhà đấu giá Duyên Lạc thương lượng, định một căn sân nhỏ để ở.

Dư Kình nghĩ, lẽ nên đối xử với Nhan Hoài hơn một chút.

Tiểu viện mà Nhan Hoài thuê chỉ ở tạm vài ngày, dù họ cũng chỉ đến xem náo nhiệt. Ngay cả quản sự cũng nghĩ rằng Nhan Hoài sẽ thật sự mua gì trong buổi đấu giá, chỉ là thuận tay mời chào sinh ý mà thôi.

Khoảng cách đến ngày đấu giá còn mấy hôm, Nhan Hoài liền nghĩ nhân cơ hội dẫn Dư Kình dạo quanh chợ trong thành.

Thiên Dự Thành tuy là nơi phàm nhân và tu sĩ cùng cư ngụ, tửu lâu và khách điếm đều phân khu rõ ràng, nhưng vẫn chen chúc trong cùng một dãy phố. Chợ thì khác, chợ của tu sĩ và chợ của phàm nhân ở hai hướng đối lập: một ở thành tây, một ở thành đông.

Khu chợ thành tây là nơi dành cho tu sĩ, tấp nập mỗi ngày, nhưng hầu như ngày nào là những gương mặt giống . Chỉ một ít thương nhân là cửa hàng cố định ở đó.

Nhan Hoài mang theo Dư Kình ở cổng chợ: “Chỗ thật cũng ít khi tới. Nếu mắt , thể đào bảo vật ở đây; còn nếu , lừa đến tán gia bại sản cũng chỉ thể tự nhận xui. Chợ tu sĩ của Thiên Dự Thành còn xem như quy củ, thành chủ còn đặc biệt mời trông coi. Nghe ở vài nơi khác, trong chợ còn xảy chuyện g.i.ế.c cướp của. Ngươi bây giờ còn nhỏ, một thì đừng tới mấy chỗ .”

Dư Kình ngoan ngoãn gật đầu: “Ta .”

thực , đối với loại nơi như chợ, Dư Kình quen thuộc hơn Nhan Hoài nhiều.

Ngày thường, nếu Nhan Hoài thiếu vật tư, sẽ tới cửa hàng lớn hoặc dùng điểm cống hiến trong tông môn để đổi, còn Dư Kình đời những con đường đó. Thỉnh thoảng cũng ghé qua mấy cửa hàng, nhưng vì trong túi chẳng bao nhiêu linh thạch, phần lớn thời gian đều lẩn chợ.

Sau nhiều năm lăn lộn, con mắt chọn đồ của luyện đến mức khá.

Dư Kình kéo tay áo Nhan Hoài, chỉ về một sạp hàng nhỏ ven đường: “Sư , chỗ , cái kìa!”

“Hửm? Ngươi thứ gì?”

“Khối đá xám xịt .”

Nhan Hoài cũng thấy tảng đá mà Dư Kình . Cậu cầm lên, cân nhắc trong tay: “Cục đá gì đặc biệt ?”

Chủ quán : “Khách quan , tảng đá chính là Đông Tuyền thạch thượng hạng, là khoáng thạch nhất để rèn kiếm đó!”

Nhan Hoài ông bằng ánh mắt như đang kẻ thiểu năng: “Cái rõ ràng là Hàn Hôi thạch, bề ngoài thôi cũng thấy chất lượng tệ đến mức nào, ngay cả tu sĩ luyện khí tám phần cũng chẳng thèm dùng. Đông Tuyền thạch cái gì? Ngươi định dọa ai thế? Ta trông giống hiểu nổi thứ ?”

Ông chủ sạp: …

Vị khách hiểu rõ quá mức đấy?!

-----

Tác giả lời :

Hoàn thành!

Tuy rằng quá nửa đêm

Kỳ thật một nửa thì điện thoại dụ mất.

Ngủ ngon nhé (づ ̄3 ̄)づ╭♡~

Loading...