Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 21
Cập nhật lúc: 2026-04-09 14:36:39
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Hôm , vì cho rằng Dư Kình căn bản còn từng đến Hướng kiếm tháp bao giờ, Nhan Hoài liền mang theo tiểu sư của một chuyến.
Kết quả, hai chứng kiến một màn vô cùng kịch tính.
Trước Hướng kiếm tháp xưa nay luôn đông, Thiên Diễn Tông mỗi năm thu nhận vô tử, nhưng trong đó, thật sự thể nổi bật lên chẳng bao nhiêu. Dù Thiên Diễn Tông là nơi tụ hội của những thiên tài nổi danh khắp nơi, song thể tu luyện đến Kim Đan kỳ vẫn chỉ là thiểu , đa phần dừng chân ở Trúc Cơ kỳ là điểm kết thúc con đường tu hành.
Nói cách khác, thể bước Kim Đan kỳ khi đến trăm tuổi, gần như đều thể truyền danh thiên hạ.
Tỷ như, Nhan Hoài.
Hai mươi bốn tuổi Kim Đan kỳ, hiện giờ trong Thiên Diễn Tông, chính là tấm biển vàng sống, là niềm tự hào mà tông môn đem để chiêu sinh.
Bởi , tuy Hướng kiếm tháp là một pháp khí cực kỳ lợi hại, thích hợp cho cả kiếm tu cảnh giới Hóa Thần rèn luyện, nhưng những thật sự xuất hiện quảng trường nơi Hướng kiếm tháp phần lớn vẫn chỉ là t.ử Luyện Khí và Trúc Cơ, Kim Đan kỳ thì vô cùng hiếm thấy.
Người tuy đông, nhưng sân rộng, nên cũng chẳng đến mức chen chúc. Huống chi, khi Dư Kình và Nhan Hoài đến nơi, ánh mắt đều đang tập trung về cùng một góc.
Dù chỉ là một góc, nhưng nếu ở đó yên lặng thì cũng chẳng ai chú ý. Đằng , kẻ quá mức phô trương, khiến cho tất cả những tu sĩ đang nghỉ ngơi, chỉnh đốn, hoặc chờ bạn bè, thích từ trong tháp đều hẹn mà cùng về phía bọn họ.
Nhan Hoài kéo Dư Kình cùng sang.
Đứng ở nơi đó là ba , hai nam một nữ.
Sống ở hiện đại hơn hai mươi năm, Nhan Hoài gần như lập tức nghĩ đến mấy kịch bản hai nam tranh một nữ cẩu huyết. khi rõ mặt mũi những , ý nghĩ đó lập tức tan biến.
Ba , chính là nam chính Diệp Hàn Xuyên, nữ chính Hàn Sương Tâm, cùng một thuộc dòng con cháu Hàn thị mà nguyên chủ Nhan Hoài đời chỉ gặp một , nhưng do tính tình quá mức cao ngạo nên khiến nguyên chủ nhớ mãi quên.
Hàn thị, là một trong bốn đại gia tộc khách khanh của Thiên Diễn Tông.
Khác với những gia tộc như Lâm gia, vốn dòm ngó thực quyền trong tông, Hàn thị và Thiên Diễn Tông chỉ duy trì mối quan hệ hợp tác.
Hàn thị dựa con đường “thu đồ ” của Thiên Diễn Tông để lôi kéo nhân tài, họ đưa những coi trọng tông môn bồi dưỡng, hoặc chiêu mộ các t.ử tiềm năng của tông về làm môn hạ của gia tộc. Những danh nghĩa vẫn thuộc về Thiên Diễn Tông, nhưng nếu họ tự tu luyện thành công, đạt đến cấp bậc cao, Hàn thị sẽ đưa họ rời khỏi tông, trở về Hàn gia quy túc.
Nói trắng , Thiên Diễn Tông bồi dưỡng bọn họ sơ sài như bồi dưỡng t.ử ngoại môn, cũng chẳng mất mát gì. Ngược , nếu chuyện xảy , chẳng hạn kẻ đến gây rối, khiêu chiến tông môn thì Hàn thị bắt buộc xuất lực hỗ trợ.
Hơn nữa, Hàn thị còn phái một tu sĩ Hóa Thần kỳ tới Thiên Diễn Tông làm “khách”... , làm con tin.
Hiện tại, t.ử Hàn thị cùng Hàn Sương Tâm ở góc , nghiêm túc thì họ thuộc về của Hàn gia, chứ t.ử chính tông của Thiên Diễn Tông.
Theo lý, những tuy đãi ngộ như nội môn tử, nhưng trong lòng đều hiểu rõ phận của .
Họ bản khác với t.ử chính tông, giá trị quan, mục tiêu, thậm chí cách hành xử đều khác biệt. Nếu va chạm, nhất vẫn nên tránh xa .
Thế nhưng, đặc biệt phô trương, bộ dáng tự cao như thể “Ta sinh trong Hàn thị, các ngươi phàm nhân xứng chuyện với .”
Đừng là t.ử Thiên Diễn Tông, ngay cả một con cháu Hàn thị cũng mắt.
Nhan Hoài một bên nắm chặt Dư Kình, sợ chỉ cần lơ đãng một chút là tiểu sư của sẽ lạc trong biển mênh mông. Khoảng cách từ Hướng kiếm tháp đến Dung Húc Phong còn khá xa, mà phía bên đủ gần để xem náo nhiệt.
Cậu nghĩ nghĩ, : “Nếu tính kỹ, Hàn Giang Dạ và Hàn Sương Tâm chắc là biểu . Vậy thì hiện giờ hẳn là màn ‘hai tiểu hài t.ử tình chớm nở vô tình Hàn gia phá đám’ Tu La tràng ngay giữa thanh thiên bạch nhật, trông quen mắt ghê!”
Dư Kình ngẩng đầu đại sư : “Đại sư , ngươi từng chứng kiến cảnh trưởng bối trong nhà đ.á.n.h gãy đôi uyên ương ?”
Nhan Hoài lập tức lắc đầu lia lịa: “Không , thể là chứ! Ta thích nữ hài tử. Hơn nữa nhớ rõ, hình như là chuyện của Hàn gia với Diệp... A, ngậm miệng đây!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-21.html.]
Dư Kình chớp chớp mắt Nhan Hoài, cảm thấy hình như chuyện gì cho lắm, chẳng hạn như việc đại sư hình như thích nữ hài tử, cảm thấy hình như đại sư còn chuyện quan trọng nào đó : “Thật sự khó mà ?”
Nhan Hoài vẻ mặt khổ sở, “ừm” một tiếng hồi lâu : “Cũng khó , chỉ là dù đó cũng là chuyện bát quái của khách khanh trưởng lão nhà , cứ thấy thẳng thừng như lắm. Hơn nữa, nếu để bọn họ là truyền ngoài, e rằng cũng sẽ thuận mắt. Thà coi như còn hơn. Nếu ngươi tò mò, chờ về Dung Húc Phong lén cho ngươi .”
Lúc đông miệng nhiều, Nhan Hoài thậm chí dám miệng, chỉ len lén dùng truyền âm thuật với Dư Kình.
Dư Kình cũng quá bận tâm về mấy chuyện . Dù đúng như đại sư , đây là bát quái của khách khanh trưởng lão , lòng hiếu kỳ nên quá nặng. Vì thế, chỉ theo phía xa, nơi Hàn Giang Dạ còn đang tranh chấp với Diệp Hàn Xuyên, và Hàn Sương Tâm ở bên cạnh, vẻ mặt mờ mịt, chỉ lặp lặp câu: “Các ngươi đừng cãi mà...”
Không thể , Hàn Sương Tâm quả thật xứng đáng là nữ chính trong bộ tiểu thuyết , ngay cả lời thoại cũng đậm chất nữ chính.
Nhan Hoài vuốt cằm, cũng đang nghĩ như thế.
Dư Kình vốn chỉ theo Nhan Hoài đây để làm quen đường đến kiếm tháp, vì đại sư lo ngoài sẽ tìm đường về Dung Húc Phong nên mới dẫn theo. Bản Dư Kình cũng định hôm nay sẽ hướng tháp, tu vi hiện tại còn quá thấp, ít nhất đạt đến Luyện Khí tầng năm mới thể thử. Thế nên chỉ bên cạnh Nhan Hoài, ở góc khuất xem náo nhiệt.
Giờ phút , khung cảnh mắt rõ ràng chính là điển hình của màn gậy đ.á.n.h uyên ương.
Hàn Giang Dạ đảm nhận vai trò cây gậy, còn Diệp Hàn Xuyên và Hàn Sương Tâm chính là đôi uyên ương .
Dư Kình nhớ rõ, trong đại điển thu đồ của Thiên Diễn Tông, nhất danh Diệp Hàn Xuyên và tam danh Hàn Sương Tâm chút ái rõ ràng. Chỉ là khi , một Hàn gia kéo về tộc, còn vì vấn đề linh căn mà phân đến ngoại môn. Dư Kình vốn nghĩ trong thời gian ngắn, hai chắc sẽ gặp .
Không ngờ, đến một tháng, họ chạm mặt, chỉ chạm mặt mà còn gặp cả trưởng bối.
Mà hiển nhiên, vị trưởng bối đối với tiểu t.ử nghèo mấy lòng.
Dư Kình qua đôi chút, cũng hiểu tranh chấp giữa Hàn Giang Dạ và Diệp Hàn Xuyên chủ yếu xoay quanh việc Hàn Sương Tâm nên về Hàn gia . Tuy hai bên cãi vã kịch liệt, nhưng nội dung cũng chỉ xoay quanh mấy ý đó.
Diệp Hàn Xuyên thì cho rằng Hàn Sương Tâm quyền tự quyết chuyện của bản , chỉ là biểu , tư cách can thiệp.
Còn Hàn Giang Dạ cho rằng, dù Hàn Sương Tâm biểu thật , nàng vẫn mang huyết thống Hàn thị. Nếu cứ dây dưa với của Diệp gia, chẳng khác nào làm ô danh Hàn tộc. Đã là Hàn gia, ai cũng tư cách quan tâm và khuyên răn, hơn nữa, nhất định đưa nàng về.
Dư Kình xem đến cực kỳ hứng thú.
Tu luyện vốn khô khan tẻ nhạt, nay hiếm khi chút bát quái thú vị, còn là bát quái của đại gia tộc, nên bộ quảng trường đều xem say mê.
Cuối cùng, Dư Kình thở dài: “Người trong đại gia tộc thật phiền phức, quy củ cũng nhiều quá. Hàn Giang Dạ tuy khiến ưa, nhưng sai thì cũng hẳn. Hàn gia vốn nghiêm khắc. Có điều, Hàn Sương Tâm và Diệp Hàn Xuyên trông vẻ thật lòng, nếu chia rẽ thế , đúng là khiến cảm khái.”
Nhan Hoài khẽ : “Ngươi mới mười hai tuổi đầu thôi, tiểu hài t.ử gì mà thích với thích.”
Trong lòng ma đầu hơn trăm tuổi phồng má lên: “Ta trưởng thành ! Ta thể một vượt nửa vùng Đông Cảnh để tới Thiên Diễn Tông đó!”
Nhan Hoài đưa tay nhéo nhéo má phúng phính của tiểu sư : “Được , , tiểu Dư Kình của chúng trưởng thành .”
“Thế đại sư ,” Dư Kình nghiêm túc hỏi, “ngươi cảm thấy Diệp Hàn Xuyên và Hàn Sương Tâm cuối cùng thể vượt qua áp lực gia tộc mà ở bên ?”
Nhan Hoài nhún vai: “Ai mà ? Chuyện tình cảm vốn khó lắm. Huống hồ bọn họ mới mười lăm tuổi, dù ở thế gian phàm tục thì cũng chỉ là tiểu hài t.ử thôi. Có khi chỉ là ảo giác của tình đầu mà tưởng là thích, ai cho chắc ? Hơn nữa…”
Nhan Hoài về phía đôi uyên ương , khẽ : “Cái gọi là thích , ngoài thấy chắc thật. Chỉ trong cuộc mới hiểu rõ lòng .”
Dư Kình Nhan Hoài bằng ánh mắt kỳ quái: “Đại sư , lời ngươi như ẩn ý ?”
Nhan Hoài xoa đầu tiểu sư : “Được , đường cũng nhận, bát quái cũng xem . Chúng nên về thôi. Dù cũng là chuyện của khác, kệ bọn họ thế nào thì thế , chúng xem cho vui là . Sao, ngươi thích bọn họ lắm , họ ở bên ?”
Dư Kình trầm mặc hồi lâu, hít sâu một : “Không, chẳng hề thích bọn họ, thậm chí ghét. Dù cũng hiểu vì ghét như .”
-----
Tác giả lời :
(づ ̄3 ̄)づ╭♡~ moah moah