Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-04-04 07:49:32
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Thiên Diễn Tông một tòa Hướng Kiếm Tháp, xây dựng chuyên dành cho kiếm tu.

Tòa tháp nổi danh khắp đại lục, ngay cả những ở vùng khác cũng từng qua. Hướng Kiếm Tháp là nơi dành cho các kiếm tu từ Hóa Thần kỳ trở lên.

Nghe , tòa tháp do một vị trận tu kiến tạo. Bởi vì đạo lữ của nàng là một kiếm tu, nàng liền nhờ thợ thủ công đúc nên ngọn tháp , bày trận pháp bên trong, khiến những tiến trận thế gây tổn thương, đồng thời thể rèn luyện tâm tính.

Bất luận là tu luyện loại nào, chỉ cần là tu luyện, đều khô khan đến cực điểm, hề lối tắt.

Trên con đường tu đạo, một khi đường tắt, đến cuối cùng đều sẽ Thiên Đạo trừng phạt, ép trở về nguyên hình. Bởi , cùng với việc tăng cao tu vi, việc tu dưỡng tâm tính cũng vô cùng trọng yếu.

Hiện nay trong Tu chân giới, pháp bảo pháp khí thể chủ động rèn luyện tâm tính thực sự nhiều.

Tây Cảnh Huyễn Thành, Bắc Cảnh Quỷ Huyệt, cả hai đều là nơi thiên nhiên hình thành, giúp mài giũa đạo tâm, ai cũng thể đến rèn luyện.

Ngoài hai nơi đó , những chỗ còn đều là do trận tu tự tay bố trí trận pháp mà thành, trong đó nổi tiếng nhất chính là Hướng Kiếm Tháp của Thiên Diễn Tông.

Bất quá, Hướng Kiếm Tháp cũng khuyết điểm, nó chỉ dành cho kiếm tu.

, vị nữ trận tu tạo tháp vì đạo lữ của vốn là kiếm tu, lẽ xem như là một loại “ân ái biểu hiện” !

“Thế cái Hướng Kiếm Tháp cùng làm rơi tay Thiên Diễn Tông ?”

“Cụ thể thì cũng rõ.” Nhan Hoài rót linh cho các sư , “Chỉ sư tôn rằng, về vị trận tu cùng kiếm tu đạo lữ đường ai nấy . Nàng tháp mà chướng mắt, liền tặng cho tông chủ Thiên Diễn Tông lúc bấy giờ, cũng xem như tri giao hảo hữu. Vậy nên tòa tháp mới lưu trong tông. Còn chi tiết thế nào, chờ sư tôn xuất quan các ngươi hỏi , dù chuyện cũng là việc từ lâu .”

“Kia… sư đây còn là kiếm tu, từng Hướng Kiếm Tháp ?”

Nhan Hoài xoa đầu tiểu sư hỏi: “Từng chứ. Không chỉ , mà cả nhị sư , tam sư tỷ của ngươi cũng đều từng . Trận pháp trong Hướng Kiếm Tháp tuy là dành riêng cho kiếm tu, nhưng khi tu vi còn thấp thì thật cũng chẳng phân biệt rõ gì. Khoảng đến Kim Đan kỳ mới xem như hình thành rõ ràng. Ngươi xem đây, đến Kim Đan kỳ còn thể từ kiếm tu chuyển sang đan tu đấy thôi. Nói là tháp dành cho kiếm tu, nhưng thật tu sĩ Kim Đan kỳ đều thể . Chỉ là về , khi tu vi cao hơn, thì sẽ thể tiến thêm, bởi dù tòa tháp vốn tạo vì kiếm tu. là kiếm tu, ngươi vẫn thể thử xem. Dù với tu vi hiện tại, lẽ ngươi sẽ leo quá cao.”

Dư Kình bưng chén , ngẩng đầu Nhan Hoài: “Vậy sư lên đến tầng mấy?”

Nhan Hoài nghĩ ngợi đáp: “Cũng chỉ tầm tầng mười tám thôi. Lên cao hơn nữa thì cần Kim Đan kỳ mới thể tiến . Tuy trong tháp thiết trí chế độ t.ử vong, nhưng nếu thương nặng thì vẫn , cho nên đó mới đặt giới hạn tu vi khi tháp. Mà hiện tại, tiêu chuẩn đó khó hơn nhiều so với .”

“Ngươi định đăng ký lên bảng ?” Nhan Hoài mỉm với Dư Kình, “Muốn vượt qua tầng từng đạt , với tu vi hiện tại của ngươi vẫn khá khó đấy. Bất quá, từ khi chuyển sang đan tu thì từng đến đó nữa. Nếu ngươi lòng, thể thử xem.”

Hướng kiếm tháp nơi , đời Dư Kình cũng từng qua. Còn thể rèn luyện tâm tính thì bàn tới, nhưng với Dư Kình khi , công dụng lớn nhất của Hướng kiếm tháp vẫn là để đổi lấy tài nguyên.

Mỗi khi vượt qua một tầng trong Hướng kiếm tháp, đều thể nhận tài nguyên làm phần thưởng. Ban đầu việc vốn là để khích lệ các tiểu bối của Thiên Diễn Tông leo tháp, mài giũa tâm tính, đồng thời cũng là giúp những tu sĩ tư chất kém, sư môn che chở, tự tu luyện thêm một con đường thu hoạch tài nguyên. 

Tài nguyên từ nơi hẳn là quý báu, nhưng cũng đến mức quá tệ, dù chỉ cầm đổi lấy linh thạch thì ít nhất cũng thể miễn cưỡng duy trì tu luyện một thời gian.

Còn hiện tại, trong mắt Dư Kình, những thứ thật sự chẳng đáng là bao. Dù trong lễ Bái sư đó, tùy tiện lấy một phần quà hạ lễ thôi cũng hơn nhiều so với đống tài nguyên .

đối với Dư Kình đời , áp bức đến tận cùng thì đây là của hiếm, là thứ hiếm hoi thể tự nắm giữ.

Người thiết lập trận pháp trong Hướng kiếm tháp quả thật lợi hại, độ khó điều chỉnh khéo, điểm đời Dư Kình hiểu rõ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-20.html.]

Nói cũng , hình như quả thật từng thấy tên Nhan Hoài xuất hiện bảng xếp hạng của Hướng kiếm tháp. Ban đầu dường như là ở vị trí đầu tiên, đó một khác vượt qua, thế nên tên rơi xuống vị thứ hai.

Khi Dư Kình vội vã xông tháp, cũng chẳng chú ý lắm đến thành tích. Dù biểu hiện sạch sẽ lưu loát đến , phần thưởng cuối cùng cũng là cố định, thể nhiều hơn chút nào. Huống hồ, lúc đó Nhan Hoài ngã xuống, nên dĩ nhiên chẳng 128 viên Trúc Cơ đan, càng thể viên Trúc Cơ đan đặc biệt giấu trong đó.

Còn hiện tại, khi gia nhập Dung Húc Phong, Dư Kình giàu , với loại tài nguyên sớm để mắt. Cũng bởi mới bắt đầu tinh lực suy nghĩ, làm để biểu hiện hơn khi leo tháp.

Hắn xoa tay, hăng hái bảo với Nhan Hoài: “Đại sư , ngươi chờ đó! Tuy rằng hiện tại còn , nhưng thêm vài năm nữa, nhất định sẽ vượt qua ngươi bảng xếp hạng!”

Người thể đè mặt đại sư xuống, chỉ thể là , Dư Kình!

Dư Kình thề thốt cam đoan, còn Nhan Hoài thì đương nhiên đáp với vẻ thản nhiên: “Đây là điều hiển nhiên. Dù ngươi mới là kiếm tu thuần khiết. Hơn nữa, chỉ ngươi , thể chắc chắn với ngươi rằng, hiện tại mấy kiếm tu bên Kiếm phong đều đang liều mạng vượt qua . Dù khi là kiếm tu, xếp hạng đầu tiên là chuyện dễ hiểu, nhưng giờ chuyển sang đan tu .”

“Kiếm tu mà, vốn là một đám hiếu thắng, chuyện gì cũng tranh lấy vị trí đầu. Huống chi Hướng kiếm tháp vốn là sân nhà của kiếm tu, một đan tu như chiếm giữ ngôi đầu, bọn họ hẳn là mất mặt lắm.”

Dư Kình: “……”

Vậy chẳng đến lúc đó sẽ nhiều vượt qua mặt đại sư ?!

Dung Nghiên nâng chén , khẽ nhấp một ngụm: “Bất quá nghĩ, đến lúc đó chắc cũng chẳng nhiều vượt đại sư . Dù thiên phú của ngươi ở đó, nếu thật thể vượt qua, thì sớm làm . Kiếm tu mà, bọn hiếu thắng thật sự đều chiếm ghế đầu tiên từ sớm. thôi, dù trong họ, ngoài đám thật sự tranh tài, cũng ít kẻ chỉ đục nước béo cò. Nên phần lớn chắc vẫn ở đại sư thôi.”

“Ta cũng thấy thế,” Ninh Tự gật đầu, “nhưng Dư Kình giống với những kiếm tu khác. Họ phần lớn đều từ Kiếm phong xuất , dựa chính lĩnh ngộ. Còn Dư Kình và đại sư đều là t.ử của sư tôn, đầu tám đại trưởng lão, là kiếm tu mạnh nhất nội môn.

Hiện tại đại sư chuyển sang đan tu, những kiếm tu khác chắc chắn sẽ kiếm cớ, kiểu như sư tôn của chúng lợi hại hơn, đại sư sư tôn đích chỉ dạy nọ. Dư Kình và đại sư cùng là một thầy mà…”

Nói đến đây, Ninh Tự dừng , khẽ thở dài: “Chắc chắn sẽ lời nhàn. Ngay cả đại sư thường xuyên cũng lưng. Đại sư khi độ Kim Đan xong tĩnh dưỡng hai tháng thôi, cũng mang bàn tán. Luôn những kẻ chẳng chịu cố gắng, chỉ soi mói của khác.”

Dư Kình ngẩn .

Hắn từng còn chuyện như . Những ngày qua ở Dung Húc Phong, hầu như khỏi đại môn, hoặc luyện kiếm trong viện, hoặc chạy sang viện đại sư ăn ké.

Người thấy phần lớn đều vô cùng tôn trọng đại sư , dù cũng là thủ tịch đại t.ử của Dung Húc Phong. Không ngờ bên ngoài mấy lời đồn như thế: “Vậy bọn họ thế nào?”

Ninh Tự nhớ đáp: “Thật cũng quá đáng lắm. Dù đại sư trẻ tuổi xuất sắc nhất Thiên Diễn Tông, mà trong bộ Đông Cảnh, thiên phú của cũng thuộc hàng đỉnh. Cho dù kẻ bất mãn, cũng chẳng dám quá lố, càng dám mặt . Nếu thật lời đồn nào quá đáng, thì chắc là cái chuyện ‘đại sư phụ bạc vị hôn thê thanh mai trúc mã’ gì đó…”

“Phụ bạc vị hôn thê” Nhan Hoài đen mặt: “…… Cái từ ? Lúc sư tôn mang về, cả thôn quê đều cháy rụi, cha cũng còn, làm gì vị hôn thê nào! Nói xem, cái ‘vị hôn thê’ từ ? Hình như cũng thấy lời đồn .”

Ninh Tự nhún vai: “Không nữa. Chỉ là vài năm , quả thực từng tự xưng là vị hôn thê của ngươi xuất hiện. Sau đó thì mất tích, ngươi diệt khẩu. Lúc đó Dung Nghiên mới nhập môn, còn đặc biệt hỏi sư tôn đấy!”

Dư Kình: “……”

Cái … dưa , thật sự khó mà nuốt nổi.

-----

Tác giả lời :

Buổi tối gọi dự hôn lễ của thích nào đó, về muộn nên đăng chậm, xin !

nhất định sẽ đăng nốt chương còn ngày mai!

Ngủ ngon nha, moah moah ~

Loading...