Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-04-04 07:48:55
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Phải thật , với địa vị của hai vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ trong Thiên Diễn Tông, nay họ từng để Nhan Hoài mắt.
Tuy sư tôn của Nhan Hoài quả thật lợi hại, đừng là trong Thiên Diễn Tông, mà đặt ở bộ Đông Cảnh, chỉ cần là tu sĩ Nguyên Anh kỳ đều kiêng dè ông, nhưng Nhan Hoài thì . Dù đều thổi phồng rằng thiên phú tuyệt đỉnh, linh căn thuần khiết, tốc độ tiến giai nhanh, thì bọn họ vẫn thể dùng tu vi mà đè ép . Cần gì để tâm đến những lời đồn chứ?
Chẳng lẽ Nhan Hoài còn dám cho bọn họ thể diện?
Trước khi Nhan Hoài câu , trong lòng hai họ đều là tâm trạng như thế.
Tuy viên Trúc Cơ đan hiện vẫn còn trong tay Nhan Hoài, nhưng ai trong bọn họ nghĩ rằng sẽ dám trái ý. Dù cạnh tranh, họ vẫn tự tin rằng, chỉ cần đưa đủ lợi ích, nhất định thể khiến Nhan Hoài đồng ý giao viên đan đó.
Dù , viên đan d.ư.ợ.c chứa thiên địa chi khí cũng chỉ là Trúc Cơ đan, mà Nhan Hoài là tu sĩ Kim Đan kỳ, với mà , thứ chẳng còn tác dụng gì.
Thế nhưng, khi hai họ hùng hổ kéo đến, còn kịp mở miệng, một câu của Nhan Hoài đ.á.n.h bật trở về.
Tu sĩ họ Bạch cau mày, hạ phi kiếm xuống, ánh mắt sắc bén chằm chằm Nhan Hoài: “Nói như , ngươi là định giao Trúc Cơ đan ?”
Tu sĩ họ Tần cũng hạ phi kiếm, ánh mắt lạnh lùng theo.
Nếu tông chủ ở đây, lẽ bọn họ sớm phóng thích uy áp Nguyên Anh kỳ để bức ép Nhan Hoài giao đan dược. ngay cả khi tông chủ mặt, họ vẫn hề ý định nhún nhường.
Đan d.ư.ợ.c mang thiên địa chi khí quá mức hiếm thấy, dù chỉ là Trúc Cơ đan dành cho tu sĩ Luyện Khí kỳ, cũng thể dễ dàng bỏ qua. Dù , nhà nào mà chẳng mấy tiểu bối cần đến nó?
Tông chủ thấy dáng vẻ của hai , liền tình hình chẳng lành. Ông buông chén , định mở miệng gì đó, thì thấy Nhan Hoài dậy, vỗ vỗ vốn chẳng chút bụi nào: “Ta giao . Viên Trúc Cơ đan đó đương nhiên sẽ cho, nhưng các ngươi lấy … thì xem vận khí .”
Nói , Nhan Hoài lấy mấy bình ngọc nhỏ bày lên bàn đá. Bày một cái, hai cái… càng lúc càng nhiều, chẳng mấy chốc đầy kín cả bàn, đến mức chén của tông chủ cũng đẩy sang một bên.
Sau khi dọn xong, Nhan Hoài mỉm với hai vị Nguyên Anh tu sĩ: “Nơi tổng cộng 128 bình ngọc, trong mỗi bình đều một viên Trúc Cơ đan. Trong đó viên mà các ngươi . Mỗi chọn một bình, nếu trúng ngay viên đó thì cứ việc mang , sẽ gì cả, tông chủ thể làm chứng.”
“Bất quá, cơ hội chỉ một , xem như các ngươi tự bỏ công mà tới.” Nhan Hoài nhàn nhã , vẻ mặt vô cùng thản nhiên.
Dư Kình tò mò, tùy tiện cầm lên một bình nhỏ giơ ánh sáng thử: “Trong đều là Trúc Cơ đan ?”
Nhan Hoài gật đầu: “ , đều là Trúc Cơ đan. bọn họ chỉ một viên thôi. Hiện tại tất cả Trúc Cơ đan luyện đều ở đây , lấy , liền xem vận khí của bọn họ.”
Mộc Nhàn thuận tay lấy một bình khác, đưa lên mắt , mở nút ngửi thử: “Quả thật là Trúc Cơ đan. ngươi luyện nhiều như làm gì?”
Nhan Hoài nhún vai: “Luyện thử thôi. Ta cũng nắm rõ thị trường, chỉ Trúc Cơ đan vẫn khá hiếm, nên lấy luyện cho quen tay. Dù phẩm chất cao thì cũng đến mức bán . Ai ngờ luyện đúng một viên Trúc Cơ đan mang thiên địa chi khí, mà chẳng dùng , đúng là chuyện xui xẻo!”
Mộc Nhàn yếu ớt : “Kỳ thật ngươi thể giữ cho Ninh Tự bọn họ mà, mấy sư sư của ngươi còn Trúc Cơ, cũng sẽ cần dùng tới.”
Nhan Hoài liếc sang mấy sư sư bên cạnh.
Ninh Tự và Dung Nghiên lập tức lắc đầu lia lịa: “Không cần ! Thể chất của , cảm thấy cần sợi thiên địa chi khí đó vẫn thể Trúc Cơ mỹ. Cứ để viên đan cho khác !”
“ . Trúc Cơ đan chỉ thể giúp Trúc Cơ mỹ, chứ thể tinh luyện linh căn. Ta thấy cũng cần thiết!” Ngay cả Dư Kình cũng gật đầu theo.
Mộc Nhàn phồng má: “Các ngươi thật quá đáng, kỳ thật thứ với việc tinh luyện lôi linh căn của Dư Kình hẳn vẫn chút tác dụng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-19.html.]
Mộc trưởng lão lắc đầu: “Không . Thiên địa chi khí thể bù đắp cho tu sĩ những khuyết điểm thể, như bệnh tật ốm yếu từ nhỏ, hoặc kinh mạch suy nhược. linh căn trong phạm vi đó. Dư Kình là do độ tinh khiết của linh căn đủ, chứ linh căn tổn hại. Nếu linh căn thật sự thương tổn, thì loại đan d.ư.ợ.c chừng còn thể hỗ trợ chữa trị đôi chút.”
“Người thường dùng, nhiều lắm cũng chỉ khiến thể chất cường kiện hơn một chút. Như mà , vẫn là man tu kiếm tu dùng mới thích hợp.”
Nhan Hoài cũng : “ , vốn dĩ định đưa đan đến Kiếm Tháp để đổi lấy điểm cống hiến, mấy viên đều trong danh sách đó. Bởi , hiện tại cũng chẳng phân biệt mới là viên Trúc Cơ đan chứa thiên địa chi khí nữa.”
Tông chủ mỉm ôn hòa, dáng vẻ tựa hồ ly tinh ranh: “Ta thấy chủ ý của Nhan Hoài tệ. Trong Tu chân giới, vận khí cũng là một phần thực lực. Nếu các ngươi đủ may mắn, viên Trúc Cơ đan tự nhiên thuộc về các ngươi. Huống chi, Nhan Hoài nể mặt các ngươi đích đến đây, cũng chẳng đòi linh thạch. Tính , công một chuyến mà còn đổi một viên Trúc Cơ đan, lỗ.”
Hai vị Nguyên Anh tu sĩ đến tranh đan , sắc mặt càng thêm khó coi.
Bọn họ đường đường là tu sĩ Nguyên Anh, chẳng lẽ đích một chuyến chỉ đáng giá một viên Trúc Cơ đan ?
tông chủ mở miệng, bọn họ cũng dám thêm gì. Huống chi, chính bọn họ tin Nhan Hoài luyện Trúc Cơ đan chứa thiên địa chi khí mới tự tiện đến đây, ai mời.
Thế nhưng, từ trong 128 viên Trúc Cơ đan tìm đúng viên thiên địa chi khí, thật sự khó như lên trời.
Hiện nay, thể giao hòa cùng thiên địa, ai khác ngoài các đại năng Độ Kiếp kỳ trở lên. Chỉ những vị mới thể chính xác nhận viên Trúc Cơ đan đặc biệt . mà……
Nhà ai đại năng Độ Kiếp rảnh đến mức chọn lựa từng viên Trúc Cơ đan trong 128 viên để tìm đúng một viên chứa thiên địa chi khí chứ?
Chỉ là một viên Trúc Cơ đan, chứ Trảm Lôi đan .
Thậm chí, bọn họ còn hoài nghi, ngay cả Nhan Hoài, luyện đan d.ư.ợ.c , cũng chẳng thể phân biệt viên nào mới là viên .
Tu sĩ họ Bạch nghi hoặc Nhan Hoài: “Viên Trúc Cơ đan đó thật sự ở trong hai bình ngọc ?”
Nhan Hoài khẳng định gật đầu: “Đương nhiên. Viên đan đó đối với mấy sư , sư trong sư môn chúng vốn chẳng tác dụng gì, giữ làm gì? Tất cả Trúc Cơ đan tay đều đặt ở đây. Xem vận khí của các ngươi thôi, mời chọn!”
Tu sĩ họ Tần thoáng qua Nhan Hoài, liếc tông chủ cùng Mộc trưởng lão bên cạnh, đó tiến lên một bước, chọn từ trong đống Trúc Cơ đan một bình ngọc chất lượng nhất.
Đan d.ư.ợ.c vốn cần bảo tồn trong bình ngọc, mà càng trân quý thì yêu cầu bình chứa càng cao.
Chọn bình ngọc nhất, đương nhiên sai.
Thấy như , tu sĩ họ Bạch cũng hiểu hôm nay thể uy h.i.ế.p Nhan Hoài giao viên đan , chỉ thể chờ dịp khác, khi tông chủ mặt. Nghĩ , cũng bước lên, chọn một lọ đan dược.
Mộc Nhàn dùng khuỷu tay chọc Nhan Hoài: “Bọn họ lấy, đúng viên đó ?”
“Không .” Nhan Hoài dứt khoát đáp, “Từ khi luyện đan cần cân bằng hai nguyên tố mộc và hỏa, đặc biệt chú ý. Những Trúc Cơ đan luyện , đa phần đều lệch, viên mộc thuộc tính nặng hơn, viên hỏa thuộc tính nhiều hơn. Chỉ viên chứa thiên địa chi khí là tự nhiên thành hình, như thể mộc và hỏa đều khóa . Cho nên, bình đựng đan nghiêng về mộc sẽ xanh lục, nghiêng về hỏa thì ngả đỏ. Chỉ viên Trúc Cơ đan đó, bình ngọc trắng thuần.”
“Ta thể lập tức tìm viên đan đó giữa hai lọ , vì khác biệt thật sự lớn. thể cảm nhận , đan trong tay họ chắc chắn viên .”
Thân là đại lão Mộc Lăng Phong, Mộc trưởng lão lập tức kích động: “Vậy chẳng chỉ cần trong lúc luyện đan khống chế lượng mộc và hỏa bằng là thể luyện đan chứa thiên địa chi khí ?”
Nhan Hoài thở dài, phủ nhận: “Nào dễ . Đừng loại khác, chỉ riêng Trúc Cơ đan thôi, mộc và hỏa khi thành đan vốn khác . Lý thuyết thì cần duy trì chúng khít, nhiều ít, mới khả năng hấp dẫn thiên địa chi khí. đó chỉ là lý thuyết thôi, vẫn chứng thực .”
“Thấy 126 viên Trúc Cơ đan ? Đều là kết quả thực nghiệm của cả, nhưng chẳng viên nào hữu dụng. Đợi lát nữa tông chủ mang !” Nhan Hoài than ngắn thở dài. “Ta vốn còn định luyện một viên để tự dùng cơ mà!”
Ở Dung Húc Phong lâu, Dư Kình tự nhiên hiểu rõ tật của Nhan Hoài, liền kéo tay áo đại sư : “Đại sư , ngươi yên tâm, nhất định sẽ tìm cách giúp ngươi!”
Nhan Hoài , hì hì ôm lấy Dư Kình: “Ai nha, tiểu sư của chúng thật là ấm lòng!”
Thoạt như mới mười hai tuổi, nhưng nội tâm như sống mấy trăm năm, Dư Kình khỏi đỏ mặt.