Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-04-04 07:44:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Nhan Hoài chuẩn một ít điểm tâm để chiêu đãi Mộc trưởng lão và những cùng, còn đặc biệt mang vò rượu mà ủ suốt mấy tháng nay.

Cậu đặt bình rượu lớn lên bàn, : “Thật cũng chắc rượu thể uống . Dù cũng là tự tay làm, tuy cố gắng làm theo phương thuốc, nhưng ai mà .”

Mộc Nhàn chẳng hề để tâm: “Sợ gì chứ. Với mấy thứ ngươi cho đó, chẳng lẽ còn thể làm độc thật ? Đừng lo, sư tôn là thánh thủ giải độc, dù vò rượu độc thật thì cũng chẳng .”

Nhan Hoài nghĩ thấy cũng lý. Cậu vốn hề thêm đó thứ thiên tài địa bảo hiếm nào, dù lỡ thật sự tạo độc d.ư.ợ.c thì cũng chẳng làm khó thánh thủ Mộc trưởng lão của Thiên Diễn Tông. Nghĩ , yên tâm dặn Dư Kình: “Ngươi ở đây tiếp đãi Mộc sư tỷ , trong làm điểm tâm.”

Dư Kình ngoan ngoãn gật đầu.

Thực , Dư Kình hứng thú với câu chuyện mà đại sư và Mộc sư tỷ khi đến.

Lúc còn ngoài cửa, loáng thoáng vài câu, hình như liên quan đến Lưu Kiến ở Lưu Tiềm Phong.

Chỉ là khi bước , hiểu hai chuyển đề tài tự nhiên, khiến nghi ngờ, đại sư thấy chuyện tiện cho một tiểu hài t.ử như ?

Tiếp xúc với Nhan Hoài vài tháng, Dư Kình hiểu rõ là kiểu gì, luôn nghĩ về đại sư theo hướng nhất. Trong lòng , Nhan Hoài chính là đại sư nhất đời!

Chờ Nhan Hoài trong phòng, ánh mắt Dư Kình liền sáng rực, tò mò sang Mộc Nhàn, ngữ khí đầy hiếu kỳ, biểu cảm diễn cực kỳ tự nhiên: “Mộc sư tỷ, ngươi với đại sư chuyện gì thế?”

“Ồ? Ngươi cũng mấy chuyện vụn vặt trong Thiên Diễn Tông ?” Mộc Nhàn mắt lập tức sáng lên, “Ta mới với Nhan Hoài về chuyện của Lưu Kiến. Nhan Hoài xưa nay chẳng hứng thú với mấy chuyện đó, với cũng vô ích. Ngươi phần nào?”

Dư Kình: “……”

“Ta các ngươi nhắc đến Lưu trưởng lão, làm ?”

“À, Lưu Kiến mà. Hôm thu mấy làm đồ , còn phong cho bọn họ danh hiệu ‘ t.ử truyền’. Ta bàn với Nhan Hoài, rằng lão già đó e là đang ý đồ gì khác.” Mộc Nhàn tiện tay xuống ghế đá trong sân: “Nhan Hoài thì Lâm gia lẽ nghi ngờ phản bội, nên mới thu hồi đặc quyền, khiến thiếu dùng. Thế là mới nhận vài đồ để sai khiến. thì luôn thấy chuyện đơn giản như .”

“Lưu Kiến chắc chắn còn tâm tư khác, chỉ là bằng chứng.” Mộc Nhàn kể cho Dư Kình về con Lưu Kiến: “Đừng thấy vẻ ngoài đạo mạo, tu vi cũng tệ, nhưng thực chất là kẻ cực kỳ hèn hạ. Ta sư tôn , đây khi bí cảnh, thường lén theo khác, đợi khi phát hiện bảo vật, mới xuất hiện cướp đoạt. Sư tôn vốn là đan tu, giỏi tranh đấu, từng chiếm ít lợi.”

Mộc Nhàn còn đặc biệt kể thêm mấy ví dụ về việc Lưu Kiến từng hại Mộc trưởng lão, cuối cùng kết luận một câu dứt khoát: “Tóm , là một kẻ cực kỳ đê tiện!”

Dư Kình xong, làm bộ kinh ngạc: “Hắn tệ như ? Sao làm thế? Hắn nghèo lắm ?”

Mộc Nhàn ngẫm nghĩ: “Hắn nghèo thì , nhưng đúng là keo kiệt vô cùng, chẳng giống tu sĩ Nguyên Anh của Thiên Diễn Tông chút nào. Trong Thiên Diễn Tông chúng , dù là kiếm tu thì cũng đều thuộc hàng giàu , nếu nghèo thì chỉ cần vài bí cảnh là thể kiếm một khoản kếch xù .”

Dư Kình: “…… Kiếm tu khác rõ, nhưng từng đại sư nhắc đến, sư tôn của là một trong tám vị trưởng lão nội môn, cũng là giàu nhất trong đó.”

Mộc Nhàn cũng gật đầu phụ họa: “ , vì trưởng lão Dung đ.á.n.h lợi hại đó. Nếu ông bí cảnh thì chẳng ai chiếm món gì cả, bộ đồ bên trong đều ông lấy hết! Đó chính là kiếm tu của Thiên Diễn Tông bọn , chứ kiếm tu của các môn phái khác thì nghèo lắm, nhiều đến tận Kim Đan kỳ mà vẫn gom đủ tài liệu để luyện bản mệnh kiếm !”

Dư Kình: ……

Ta cảm thấy ngươi đang đến kiếp của , nhưng chứng cứ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-15.html.]

“Nói mới nhớ, từng bản mệnh kiếm của Dung trưởng lão cũng đúc thời điểm ông ở Kim Đan trung kỳ. khác với khác, rằng ông chê quặng linh mà bắt là phế vật, nhất định tìm loại nhất, thậm chí còn giá cao để đổi với khác!”

“Cuối cùng vẫn là sư tôn giúp ông tìm đấy!” Mộc Nhàn kiêu hãnh ưỡn ngực.

Với những chuyện cũ của Dung Túc, thật Dư Kình mấy hứng thú, xong liền cho qua. So , vẫn thấy quá khứ của Nhan Hoài thú vị hơn: “Kia, còn đại sư thì ? Mộc sư tỷ, ngươi cùng đại sư tông môn cùng thời ?”

Mộc Nhàn kinh ngạc Dư Kình: “Ngươi chuyện của Nhan Hoài ? Nhan Hoài chính là ‘con nhà ’ trong đồng lứa chúng đó! Suốt ngày các trưởng bối mang so sánh. Trong Thiên Diễn Tông, ngươi cứ tùy tiện kéo một cùng tuổi , thể nào cũng thể tìm lý do để so với ngươi ở Dung Húc Phong, nên cũng dễ hiểu nếu rõ chuyện của Nhan Hoài. Dù bản trầm lặng, chắc cũng chẳng mấy khi chuyện của với các ngươi .”

Nói đến Nhan Hoài, Mộc Nhàn liền hăng hái hẳn lên.

Nhan Hoài cũng là nổi bật nhất trong đồng lứa, tuy các trưởng bối đem so sánh khiến khác chút thoải mái, nhưng khi nhắc đến với ngoài, đa phần t.ử Thiên Diễn Tông vẫn sẽ kiêu ngạo mà ưỡn ngực.

Mà giống như bây giờ, kể cho tiểu sư Dư Kình gì về Nhan Hoài những “chuyện vĩ đại” của , chính là việc Mộc Nhàn thích làm nhất.

Dư Kình nghiêm túc, nhưng càng càng thấy Nhan Hoài trong lời Mộc Nhàn xa vời quá, chẳng chút chân thật nào.

nghĩ , cũng dễ hiểu thôi, dù đó cũng là Nhan Hoài trong lời kể của khác, ai mà truyền miệng bao nhiêu , thêm bao nhiêu lời tô vẽ hoặc xuyên tạc.

Chân thật về Nhan Hoài, vẫn tự mới .

Dư Kình đang nghĩ , bỗng Mộc Nhàn đổi chủ đề: “A, đúng , còn , Nhan Hoài từng vị hôn thê, còn là thanh mai trúc mã nữa. Chuyện lúc đó ngoài chỉ trích, rằng khi Thiên Diễn Tông liền bỏ rơi vị hôn thê sa sút , chê nàng khiến mất mặt gì đó.”

Trong lòng Dư Kình lập tức “lộp bộp” một tiếng.

Vị hôn thê? Thanh mai trúc mã?

“Sao như thế?”

Mộc Nhàn buông tay: “Cụ thể cũng rõ lắm. Dù chuyện đó cũng là khi Thiên Diễn Tông, ngươi hỏi chắc cũng chẳng . Khi tông mới bốn tuổi thôi, gì chứ?”

“Không đại sư năm tuổi mới nhập môn ?”

, khác đều thế. thật Dung trưởng lão mang về núi sớm hơn một năm, giống như ngươi bây giờ . Khi đó lễ thu đồ tổ chức, nên ông nuôi núi một năm. Lúc nhỏ thể yếu, nên vẫn bắt đầu tu luyện. Nghe đến lễ thu đồ mới dẫn khí nhập thể, đó hai năm cũng chỉ dưỡng , nghiêm túc tu luyện !”

“Thế còn vị hôn thê của đại sư …”

Mộc Nhàn híp mắt, ghé sát Dư Kình, duỗi tay nhéo nhéo khuôn mặt tròn trịa của , khuôn mặt nuôi cho đầy đặn hơn mấy tháng ăn ngon ở Dung Húc Phong: “Sao thế, ngươi để ý chuyện vị hôn thê của đại sư ? Lo vị hôn thê sẽ với ngươi ? Yên tâm , Nhan Hoài như . Trước là tiêu chuẩn của một kiếm tu, chú cô sinh chính là kiểu đó đó.”

Đời là kiếm tu, đời vẫn là kiếm tu Dư Kình, tiêu chuẩn kiếm tu thật sự: “Đại sư ?”

“Cũng gì, chỉ là lúc đại sư tỷ của Nguyệt Diên Các ở Bắc Cảnh đến làm khách, chủ động tìm ‘cầm đuốc đêm ’, giao lưu tâm đắc tu luyện. Hắn liền : ‘Tâm pháp của Nguyệt Diên Các các khác với thường, tại hạ cho rằng chẳng gì đáng để giao lưu cả,’ thế là trực tiếp khiến đại sư tỷ tức giận bỏ .”

Dư Kình thả lỏng một nửa, xoa xoa mũi: “Đại sư … cũng sai.”

Mộc Nhàn: “…… Được , ngươi cũng là một kiếm tu tiêu chuẩn.”

Hai chuyện bát quái về Nhan Hoài suốt một lúc lâu, mãi đến khi Mộc trưởng lão cùng tông chủ cuối cùng cũng tới, mà chỉ họ, còn mang theo một ngoài dự liệu.

Loading...