Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-04-04 07:43:34
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Viêm Liệt Phong dốc lòng luyện khí, từ nơi xuất phẩm, bất kể là kiếm pháp khí phần lớn đều thuộc hàng tinh phẩm. Điểm , chỉ cần thanh kiếm năm đó tặng cho Nhan Hoài, đến tận lúc vượt qua lôi kiếp Kim Đan còn giúp chắn một đạo lôi mới hỏng, đủ thấy rõ. Mà thể mang làm hạ lễ tặng , tự nhiên cũng là tinh phẩm trong tinh phẩm.
Dư Kình đón lấy trường kiếm mà Viêm Liệt Phong đưa tới, lập tức yêu thích rời tay.
Hắn nhớ rõ, kiếp ở thời điểm , đừng là thanh kiếm Viêm Liệt Phong đưa tới, khi còn đang dùng loại kiếm rẻ rúng ngoài chợ, năm khối linh thạch hạ phẩm một thanh, bình quân mỗi tháng gãy hai thanh. Mãi đến khi tu vi đạt Kim Đan kỳ, mới bắt đầu bôn ba khắp nơi tìm tài liệu luyện bản mệnh kiếm. Đến Kim Đan trung kỳ, mới rốt cuộc tìm chịu giúp luyện .
Nhan Hoài thấy dáng vẻ trân quý hiếm lạ , : “Thế nào, chỉ cần kiếm Viêm trưởng lão đưa là đủ ? Vậy hạ lễ của sư sư tỷ nhà ?”
Dư Kình chớp mắt sang Nhan Hoài: “Sư sư tỷ cũng chuẩn hạ lễ ?”
“Đương nhiên. Chỉ là Ninh sư với Dung sư ty của ngươi tu vi cao, nên đồ vật tặng cũng chẳng bằng mấy vị trưởng lão. thì khác, cái chuẩn ngươi nhất định dùng .”
Nghe Nhan Hoài , chỉ Dư Kình chờ mong, mà ngay cả Ninh Tự và Dung Nghiên cũng tò mò qua: “Đại sư chuẩn tặng cái gì thế?”
Nhan Hoài lấy hạ lễ của , : “Ta luyện kiếm mãi đến Kim Đan kỳ mới tính chuyển sang đan tu. Mà khi độ Kim Đan, vẫn luôn cho rằng bản là kiếm tu, nên từ sớm chuẩn nguyên liệu để rèn bản mệnh kiếm. Những nguyên liệu khác thể ngươi dùng , nhưng một khối khoáng, nghĩ sớm muộn gì ngươi cũng cần.
Dù ngươi thể tạm chấp nhận dùng loại khác, sư tôn tuyệt đối sẽ đồng ý. Thế nên đem khối cho ngươi luôn.”
Nhan Hoài lấy một tảng khoáng thạch, quanh tỏa ánh sáng lam nhạt, đó chính là Ngàn Cơ Thạch.
Bất kể là đao kiếm pháp bảo, chỉ cần tài liệu đủ , thêm kỹ nghệ tinh xảo của khí tu, thì pháp bảo luyện khả năng sinh cấm chế.
Cấm chế chính là loại tiểu trận pháp khắc lên linh khí pháp bảo, giúp phát huy tối đa lực lượng ẩn chứa bên trong.
Mà Ngàn Cơ Thạch là khoáng vật thể chịu tải linh lực trong pháp bảo, loại vật liệu hàng đầu. Đặc biệt là Ngàn Cơ Thạch thượng phẩm, thể gánh chịu linh lực lớn, thậm chí tự hấp thu linh khí, giúp chủ nhân tránh khỏi cảnh linh lực cạn kiệt. Có thể thấy tầm quan trọng của nó lớn đến mức nào.
Nói chung, rèn luyện bản mệnh pháp bảo đều sẽ ít nhiều dùng đến một viên Ngàn Cơ Thạch. Có điều, nếu giàu thì dùng thượng phẩm, túng thiếu thì dùng loại thấp hơn. cho dù thế nào, trong luyện chế bản mệnh pháp bảo, một viên Ngàn Cơ Thạch là thứ thể thiếu.
Ngàn Cơ Thạch bình thường khó tìm, song thượng phẩm thì tuyệt đối là vật báu vô giá. Mà viên tay Nhan Hoài lúc , rõ ràng chính là một khối Ngàn Cơ Thạch thượng phẩm.
Kiếp , Dư Kình thuộc loại nghèo túng điển hình. Khi rèn bản mệnh kiếm, khó khăn lắm mới gom góp đủ vài món thiên tài địa bảo thuộc tính phong, còn Ngàn Cơ Thạch thì tìm một viên tạm dùng. đem so với khối trong tay Nhan Hoài hiện tại, quả thật khác một trời một vực.
Dư Kình khối đá trong tay đại sư , chỉ cảm thấy trọng lượng nặng đến mức khiến thở nổi: “Đại sư , thứ … hẳn là quý giá lắm ?”
Nhan Hoài ngạc nhiên liếc : “Ồ? Ngươi nhận ? Ta còn tưởng thứ vượt ngoài nhận thức của ngươi cơ. Ta vốn cũng chỉ sư tôn nhắc nên mới tìm Ngàn Cơ Thạch. Không ngờ ngươi còn nhỏ, mới tu luyện mấy tháng mà đến vật .”
Dư Kình tự nhiên dám thật rằng đó là kiến thức từ kiếp , chỉ đành qua loa cho qua.
Nhan Hoài cũng để tâm, chỉ thuận miệng tiếp: “Thực còn một khối khoáng thuộc tính Lôi Hỏa. Nếu ngươi định nâng cao độ tinh khiết linh căn thuộc tính Lôi, thì tương lai thể dùng. hiện giờ căn Lôi của ngươi vẫn còn yếu, nếu đến lúc đó vẫn nâng nổi độ tinh khiết, còn chẳng bằng tẩy bỏ cho . Vậy nên khối đó tạm thời đưa.”
Sau khi Nhan Hoài tặng lễ, đến lượt Ninh Tự và Dung Nghiên.
Quả nhiên đúng như Nhan Hoài , Ninh Tự và Dung Nghiên rốt cuộc vẫn chỉ là tu sĩ Luyện Khí kỳ, dù ngày thường sư tôn đối đãi hào phóng, hai bọn họ cũng tích góp món gì quý giá. So với các vị trưởng lão, hạ lễ của họ chỉ thể tính là tấm lòng tượng trưng.
Vì Dư Kình hôm nay nhận quá nhiều hạ lễ, Nhan Hoài còn chu đáo tặng một chiếc túi trữ vật từng dùng qua.
Tuy thể so với chiếc nhẫn trữ vật vốn là Kim Đan hạ lễ mà Dung sư tôn ban cho, nhưng với một tu sĩ Luyện Khí kỳ như Dư Kình, quá đủ, chứa hết bộ lễ vật cũng thiếu chỗ.
Sau khi lễ bái sư kết thúc, Dung Húc Phong liền trở yên tĩnh như thường.
Dung Túc vì bế quan dưỡng kiếm, chỉ chỉ đạo Dư Kình một hồi, liền giao cho Nhan Hoài. Đối với đại đồ của , Dung Túc vẫn luôn yên tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-14.html.]
Sau đó, mấy đều chìm tu luyện riêng, chỉ là bao lâu , Nhan Hoài liền một chuyện từ chỗ Mộc Nhàn.
Mộc Nhàn là con gái của Mộc trưởng lão ở Mộc Lăng Phong, cùng với trưởng lão đều là Đơn Mộc linh căn, trong Thiên Diễn Tông cũng thuộc hàng thiên chi kiêu t.ử đầu.
Nàng cùng Nhan Hoài nhập tông cùng đợt trong lễ thu đồ , mà Dung Húc Phong và Mộc Lăng Phong quan hệ thiết, hơn nữa lúc Nhan Hoài đang chuyển sang tu luyện đan đạo, thế nên tự nhiên cũng dần thiết với Mộc Nhàn.
Tuy mấy vị t.ử truyền của Dung Húc Phong gần đây đều chuyên tâm tu luyện, nhưng Mộc Nhàn thường luyện đan, vẫn giao lưu với các đỉnh khác, nhân duyên của nàng cũng khá , vì thế ít tin tức.
“Nghe Lưu Kiến khi xong việc tìm mấy trưởng lão thu nhận trong lễ thu đồ , thu hết về Lưu Tiềm Phong của .”
Nhan Hoài đang sắp xếp linh thảo trong tay, đầu cũng ngẩng lên: “Không gì lạ. Trước đây Lâm gia chống lưng, làm chuyện gì đều giúp đỡ. từ khi xuất hiện ở Dung Húc Phong trong lễ Bái Sư mấy ngày , Lâm gia chắc chắn phần kiêng kỵ, sợ trở mặt. Dù cũng trong tộc chính của Lâm gia, đặc quyền thu hồi thì thiếu nhân thủ là đương nhiên.”
“Tìm vài đồ giúp việc cũng chẳng gì đáng trách.” Nhan Hoài .
“ mà, lập tức ban cho đám đó danh hiệu ‘ t.ử truyền’ đấy.” Mộc Nhàn giúp Nhan Hoài tưới linh thực trong viện bằng linh thủy Mộc nguyên tố, : “Ta luôn cảm thấy Lưu Kiến đang tính toán chuyện gì mờ ám. Tông chủ để một kẻ như làm trưởng lão nội môn chứ, nội môn chúng chẳng khác gì một con chuột phá hỏng hết .”
Động tác tay Nhan Hoài khựng : “Danh hiệu t.ử truyền? Hắn ban cho nhiều như ?”
“ đó, ít nhất cũng bảy tám . Nếu chỉ tìm làm việc, thì nhận mấy t.ử ký danh là , cần gì lập danh t.ử truyền? Một khi cho danh phận đó, tức là chịu trách nhiệm.”
Đã uống kính sư, tuyên thề trong lễ Bái Sư, mối quan hệ thầy trò như chính là Thiên Đạo thừa nhận.
Nhan Hoài nhếch môi lạnh: “Lưu Kiến thật sự coi là t.ử truyền ? Chắc chẳng qua chỉ cho cái danh thôi chứ hề cử hành lễ Bái Sư? Không lễ Bái Sư, kính sư, tự nhiên cũng lời thề thầy trò, đây là trắng tay mà chiếm lợi!”
Mộc Nhàn cũng phản ứng : “ là từng tổ chức lễ Bái Sư thật… trời ạ, Lưu Kiến đúng là tâm cơ thâm sâu!”
“ mà, làm thế rốt cuộc là vì cái gì? So với nhận t.ử ký danh cũng khác biệt gì …”
Lúc , Dư Kình đẩy cửa sân bước : “Đại sư !”
Ngay đó, thấy Mộc Nhàn đến từ Mộc Lăng Phong đang cạnh đại sư , trong lòng lập tức nguội nửa phần, chỉ đành ngoan ngoãn chào: “Mộc sư tỷ.”
Mộc Nhàn cũng thấy gì , chỉ chống cằm cảm khái: “Haizz, quan hệ giữa các ngươi thật , giống đỉnh của bọn , ai nấy đều lạnh nhạt.”
Nhan Hoài : “Cũng thôi. Mộc Lăng Phong của các ngươi đông , hơn nữa ngươi là nhà của Mộc trưởng lão, còn là đại sư tỷ đỉnh, vị đại sư tỷ chắc chắn ý kiến với ngươi. Cảm thấy Mộc trưởng lão thiên vị, dồn tài nguyên cho ngươi nhiều hơn, thế nên những theo nàng cũng tự nhiên sẽ xem ngươi mắt.”
Tiểu đoàn thể ở chẳng .
Mộc Nhàn gật đầu: “ là như thế thật. đỉnh cũng vài dễ thương, mấy tiểu hài t.ử mới nhập môn đều đáng yêu lắm, gì cũng tin. Chỉ tiếc năm nay Mộc Lăng Phong thu tiểu khả ái nào cả.”
Nhan Hoài buông linh thảo trong tay xuống: “Ngươi nhất nên cẩn thận với đại sư tỷ của ngươi. Ta thấy nàng giỏi lôi kéo lòng , cứ cảm giác nàng đang đối phó ngươi.”
Mộc Nhàn khoát tay: “Không , vốn chẳng màng đến chuyện đó. Sư tôn cũng từng , luyện đan cần quan tâm đến mấy trò mưu mô đó, chỉ cần đến nhờ luyện đan trả đủ linh thạch là . Còn về Mộc Lăng Phong, nếu nàng thật sự , tương lai để nàng làm trưởng lão cũng chẳng , chẳng hứng thú gì với việc quản lý đỉnh núi.”
“Nói đến đây, ngươi giao mấy hạt giống trân quý ? Còn giữ trong tay , cho xem thử .”
“Tông chủ hôm nay giờ ngọ sẽ đến lấy. Thật cũng sắp xếp sẵn , lát nữa Mộc trưởng lão cũng sẽ đến. Ngươi nếu rảnh thì ở cùng gặp một chuyến ? Ta chuẩn chút điểm tâm, đến lúc đó chiêu đãi Mộc trưởng lão.”
Mộc Nhàn : “Làm nhiều một chút nhé!”
Dư Kình cảnh hai trò chuyện vui vẻ, trong lòng từng đợt ghen chua sôi ùng ục.
Nhan Hoài thấy Dư Kình hai má phồng lên, khẽ , đặt tay một đĩa điểm tâm làm sẵn: “Ngày hôm qua chỉ còn mỗi đĩa thôi, sắp đến giờ ngọ , đừng ăn nhiều quá.”
Trong lòng Dư Kình, bọt khí chua chát “bùm” một tiếng, nổ tung.