Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-04-04 07:43:07
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Những giống như Lưu Kiến, thật trong Tu chân giới hề ít.
Gã từng nhận ít lợi ích từ Lâm khách khanh, nhưng luôn giữ cách, chịu chính thức làm việc cho Lâm gia. Gã lúc nào cũng cảm thấy làm là thấp một bậc, cho nên mới âm thầm toan tính, đợi thêm vài năm phát triển định, sẽ thể thoát khỏi sự khống chế của Lâm gia. Dù thì Lâm gia cũng chẳng đại gia tộc gì quá mạnh mẽ.
Nếu đổi là Diệp gia, Hàn gia hoặc Thư gia, e rằng Lưu Kiến còn thật sự yên tâm mà dốc lòng làm việc cho họ.
Dù , trong Tu chân giới, tài nguyên mới là thứ chân chính khiến vô tu sĩ tranh đến đỏ mắt. Lâm gia chỉ là một tiểu gia tộc, chẳng thể lấy loại tài nguyên đủ để khiến Lưu Kiến tận tâm tận lực. ba đại gia tộc còn thì khác, tùy tiện chọn một nhà cũng thể cung cấp đủ tài nguyên khiến một tu sĩ Nguyên Anh kỳ vì họ mà liều mạng.
Lưu Kiến nay ghế trưởng lão nội môn, nên càng thoát khỏi sự khống chế của Lâm gia. hiển nhiên, những khác chẳng hề phối hợp.
Trong mắt ngoài, Lưu Kiến sớm buộc chặt với Lâm gia. Bản Lâm gia cũng nghĩ . Chính vì thế, khi gã cần giúp đỡ, Lâm gia, thậm chí cả Lâm khách khanh trưởng lão đều cho phép gã dùng danh hào của . Thế nhưng, hành động của Lưu Kiến hôm nay khiến họ bắt đầu do dự.
Cho dù nắm quyền trong Lâm gia tự phụ đến , nghĩ rằng nắm chắc Lưu Kiến trong tay, thì trong lòng họ vẫn cảm thấy kẻ tâm tư bất chính, “ăn trong chén còn trong nồi”. Tương lai nếu Lưu Kiến chút hành động khác thường, Lâm gia chắc chắn sẽ còn lực ủng hộ như , thậm chí còn tìm cách ngăn cản.
Mà khi Lưu Kiến và Lâm gia trở mặt, ngoài chỉ cần xem kịch là .
Phần lớn tu sĩ ở đây đều nhúng tay vũng nước đục .
Thực , Bái Sư Lễ vốn là một nghi thức đơn giản. Ban đầu, chỉ là dâng sư tôn một chén , đó mời bạn bè thích đến dùng bữa, thuận tiện giới thiệu đồ mới với vòng giao hữu của , để khi gặp mặt còn chiếu cố đôi phần.
chẳng từ khi nào, nghi lễ trở nên ngày càng rườm rà. Ngay cả việc mời khách cũng bắt đầu coi trọng quá mức.
Giống như mấy vị khách khanh trưởng lão của Thiên Diễn Tông, tuy rằng nhận t.ử đều là tiểu bối trong gia tộc , nhưng mỗi cử hành lễ, quy mô chẳng khác nào dọn cả nhà lên Thiên Diễn Phong.
Dung Túc thì khác, ông vốn để tâm những hình thức rườm rà . Tuy nhiên, nghi thức cơ bản vẫn đủ.
Dư Kình bưng một ly . Nước là tự tay pha, dù bộ quá trình đều do Nhan Hoài chỉ dạy, từ lượng nước sôi, nhiệt độ, cho đến lá dùng.
Ban đầu, vốn định để đại sư pha một ly thật ngon, chỉ cần bưng lên dâng sư tôn là xong. Không ngờ, định bước tới thì Nhan Hoài nhéo cổ áo, bắt tự tay làm bộ theo đúng trình tự.
Kết quả, Dư Kình bỏng tay đến đỏ bừng.
da dày thịt béo, mấy vết đỏ chẳng tính là gì. Sau khi cố gắng, cuối cùng cũng bưng chén coi như “tạm ” đến mặt Dung Túc.
Trước khi lễ bắt đầu, Dư Kình còn chẳng thấy hồi hộp gì. Dù đời cũng từng trải qua chuyện , chỉ là khi dâng cho một kẻ xứng làm sư.
đến lúc , khi thật sự tự tay pha , tự tay kính sư, bỗng thấy căng thẳng.
Hắn bắt đầu lo liệu tay nghề của tệ quá ? Sư tôn uống đắng mặt, lỡ để lộ vẻ khó chịu thì ?
Vừa nãy nước còn sôi sùng sục, đến mức làm bỏng tay, nếu dâng lên lúc , chẳng sẽ làm bỏng cả đầu lưỡi sư tôn ?
Nếu thật sự bỏng, sư tôn nhịn , sẽ... nhổ ngay mặt bao ?
Trong đầu lộn xộn vô ý nghĩ. Đến khi hồn , thì Dung Túc ở vị trí thượng thủ, nhận lấy chén , khẽ nhấp một ngụm, đặt xuống bàn: “Xem là ngươi tự pha. Nhan Hoài pha tệ như , nhưng miễn cưỡng vẫn còn uống .”
Mọi điều lo lắng đều hề xảy .
Dư Kình chớp mắt mấy cái, ngoan ngoãn thẳng mặt sư tôn: “Vậy... cố gắng pha ngon hơn một chút?”
Dung Túc lập tức từ chối: “Ngươi là kiếm tu, cần phí thời gian mấy chuyện nhỏ nhặt . Pha uống là , giải khát là đủ. Thời gian đó, nên để dành mà luyện kiếm.”
Dư Kình tươi: “Dạ, sư tôn.”
Thấy đồ ngoan ngoãn như , sắc mặt nghiêm nghị của Dung Túc cũng dịu đôi phần: “Từ giờ, ngươi là truyền t.ử của , thể tiếp tục ở nhờ trong viện của đại sư nữa. ngươi thích ở gần , nên đêm qua bảo quét dọn căn viện bên cạnh Nhan Hoài. Hai ngày nữa, ngươi thể dọn sang đó ở.”
Nụ mặt Dư Kình lập tức cứng : “A... nhưng con ở chỗ đại sư cũng thấy lắm mà...”
Dung Túc nghiêm nghị đáp: “Không . Giờ ngươi còn là đồ danh nghĩa ngoài miệng nữa, mà là truyền t.ử thực thụ của . Đã như , ngươi viện của riêng .”
Dư Kình suy nghĩ một chút hỏi nhỏ: “Vậy... nếu con vẫn giữ sân riêng, thỉnh thoảng qua chỗ đại sư ở vài ngày thì ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-13.html.]
Dung Túc liếc một cái, giọng đầy vẻ bất đắc dĩ: “Ngươi mười hai tuổi , hai tuổi. Chẳng lẽ còn đại sư đút sữa cho ngươi ? Lúc ngươi hai tuổi, còn thể xách ngươi lên bằng một tay, giờ thì ngươi nghĩ xem làm nữa ?”
Dư Kình chút do dự : “Ta cảm thấy, hiện tại ngài vẫn thể xách lên đấy, một tay hai tay đều dư sức.”
Dư Kình từng hoài nghi năng lực chiến đấu của sư tôn , dù Dung Túc cũng là một kiếm tu chính hiệu.
Dung Túc liếc , nheo mắt : “Nói linh tinh! Dạng ngươi như thế, một tay xách năm đứa cũng , ngươi quá coi thường sư tôn !”
Dư Kình: “……”
Ngay lúc hai thầy trò đang giằng co bằng ánh mắt, thì thủ tịch đại t.ử của Dung Húc Phong Nhan Hoài khẽ ho một tiếng: “Khụ khụ, sư tôn, chắc cũng đến lúc giới thiệu tiểu sư với các vị khách .”
Theo lệ, khi đồ dâng cho sư tôn xong, sư tôn sẽ dẫn đồ giới thiệu với bạn bè và hữu của .
Dung Túc gật đầu, vỗ nhẹ một chưởng lên trán Dư Kình: “Đi thôi, vi sư dẫn ngươi làm quen vài . Phần lớn đều là các đỉnh núi quan hệ tồi với Dung Húc Phong chúng .”
Là đại trưởng lão nội môn của Thiên Diễn Tông, Dung Túc chỉ tu vi cao, sức chiến đấu mạnh, mà nhân mạch cũng cực kỳ rộng. Trong tông, mấy đỉnh núi giao tình với Dung Húc Phong cũng ít.
Ví như Mộc Lăng Phong của Mộc trưởng lão, chuyên thu đan tu. Tuy nàng luôn thích đấu võ mồm với Dung Túc, còn một lòng “cướp” Nhan Hoài về núi , nhưng thật quan hệ giữa nàng và Dung Húc Phong . Gần như mỗi tháng đều ghé qua vài , dạo còn đặc biệt thích mấy món điểm tâm thảo d.ư.ợ.c mà Nhan Hoài làm.
Hoặc như Viêm Liệt Phong của Viêm trưởng lão, chuyên thu khí tu. Ông hình như cũng “quyến rũ” Ninh Tự, t.ử thứ hai của Dung Húc Phong, mang về đỉnh núi .
Còn Thủy Minh Phong của Thủy trưởng lão, chuyên thu phù tu. Nữ trưởng lão khi Dung Nghiên, ánh mắt rõ ràng mang chút... quá bình thường.
Dư Kình theo sư tôn một vòng quanh tiệc, cùng chỉ im lặng mà thầm thương cảm cho sư tôn của .
Đáng thương , bao nhiêu đều đang mơ mộng chiếm đoạt t.ử của Dung Túc. Vừa thậm chí còn một vị tiền bối dùng đao, định lừa về luyện đao cùng !
Hắn rõ ràng thấy gương mặt Dung Túc đen từng chút một. Nếu do ở đây đông , e rằng sư tôn xắn tay đ.á.n.h với vị tiền bối .
“Sư tôn, bình tĩnh, bình tĩnh.” Nhan Hoài kịp thời đưa tới một chén , “Ngài uống ngụm cho hạ hỏa.”
Dung Túc nhận lấy, uống một ngụm, phun mạnh một : “Thôi, chấp bọn họ!”
Nói thì thế, nhưng rõ ràng Dung sư tôn vẫn đang tức giận.
Sau khi tiệc kết thúc, náo nhiệt qua , khách khứa cũng dần rời .
Tu luyện vốn là chuyện thể trì hoãn, chỉ cần lơ là một chút, tương lai thể chậm , thậm chí theo kịp tuổi thọ của bản .
Những quen Dung Túc phần lớn đều là thiên chi kiêu tử, nhưng cho dù , ai dám chắc thể đắc đạo phi thăng. Lần đến đây, phần là để xem Dung Túc thu t.ử , phần còn vẫn là vì chính việc tu luyện của .
Người thì , nhưng lễ vật dành cho Dư Kình để .
Dung Túc bảng lễ vật hồi lâu, cuối cùng dừng mắt phần quà của Viêm Liệt Phong, từ trong đống đó rút một chiếc hộp dài, ném cho Dư Kình: “Của ngươi đấy.”
Dư Kình luống cuống tay chân đón lấy, suýt làm rơi.
Nhan Hoài cạnh, thấy hoảng hốt thì đỡ giúp một tay: “Nhìn dáng vẻ thì chắc là một thanh kiếm. Ta nhớ lúc sư tôn thu làm đồ , Viêm Liệt Phong cũng tặng một thanh.”
Ninh Tự chen : “Thu cũng là một thanh kiếm.”
Dung Nghiên cũng gật đầu: “Ta cũng .”
Dung Túc hung hăng : “Đó là vì sư tôn các ngươi là kiếm tu! Ta thu các ngươi là để dạy luyện kiếm, tặng kiếm gì sai? Còn chẳng từng đứa một đều luyện nổi thanh kiếm đến cuối cùng ?!”
Ninh Tự và Dung Nghiên liền giả vờ trời đất, làm bộ như thấy.
Nhan Hoài nghiêm túc đáp: “Thanh kiếm của Viêm Liệt Phong luyện đến cuối cùng . Chỉ là nó sớm c.h.ế.t yểu, c.h.ế.t luôn tại chỗ khi độ Kim Đan.”
Dung Túc xua tay, tiếp chuyện , mà sang dặn Dư Kình: “Kiếm Viêm Liệt Phong tặng ngươi, ít nhất Kim Đan kỳ vẫn dùng . Sau khi Kim Đan, ngươi nên chuẩn luyện bản mạng kiếm. Nguyên liệu luyện kiếm, từ bây giờ để tâm tìm dần . Còn những lễ vật khác, cứ tự nhận lấy. Dù chỉ là lễ bái sư, đồ cũng tệ, phần lớn là vật dụng Trúc Cơ kỳ, với ngươi, là quá đủ .”
Nhìn đống lễ vật thuộc về , Dư Kình vui sướng đến mức ánh mắt đều sáng lên.
Một buổi Bái Sư Lễ thôi, mà lời quá mất!