Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:38:30
Lượt xem: 5
Edit: Wng
-
Nhan Hoài chậm rãi mở mắt.
Ban đầu chỉ miễn cưỡng thấy một mảnh ánh sáng trắng mờ ảo. Phải thật vất vả mới thoát khỏi trạng thái đó, nhưng mắt vẫn mờ mịt, hình ảnh cực kỳ mơ hồ. Qua một lúc lâu, mới dần dần thích ứng với ánh sáng chói mắt, rõ cảnh tượng mặt.
Mà cùng với việc thị giác dần khôi phục, cơn đau nhức cũng theo đó ập đến, rõ ràng đến mức nơi nào cảm nhận .
Nóng rát, giống như bộ da thịt đều thiêu cháy, đau đớn đến tột cùng.
“Ưm…”
Nhan Hoài khẽ phát một tiếng rên. Ngay đó là tiếng bước chân dồn dập từ xa đến gần, giọng nữ vang lên bên tai, lúc cao lúc thấp, kinh hoảng vui mừng: “Sư tôn, sư tôn! Đại sư tỉnh !”
Đáp nàng là một giọng nam trầm, mang theo vẻ nhẹ nhõm: “Ồ, cuối cùng cũng tỉnh. Ta còn tưởng hồn đ.á.n.h tan chứ. Thật vất vả lắm mới tấn cấp Kim Đan, Kim Đan cũng thành, nếu mà hồn đ.á.n.h tan, thì quá đáng tiếc!”
Nhan Hoài tỉnh , đầu óc vẫn còn mơ hồ. Cậu chỉ loáng thoáng thấy một tiểu cô nương “vèo” một tiếng lao , “vèo” một tiếng chạy . Còn một thiếu niên khác thì bên mép giường, cúi đầu lẩm bẩm, chẳng đang gì.
Lúc bất kỳ âm thanh nào khác. Trong tai chỉ tiếng sấm nổ vang dứt, từ khi tỉnh đến giờ vẫn luôn ầm ầm bên tai, từng ngừng . Đôi khi cảm giác như tiếng sấm ở xa, nhưng khi như nổ ngay sát bên tai, vang rền khiến khó chịu.
Trước Nhan Hoài từng học qua một chút ngoại ngữ, chỉ là thiếu niên bên mép giường quá nhanh, mà đang choáng váng, mắt vẫn còn mờ, căn bản theo kịp tốc độ chuyện của đối phương. Nhìn một lúc, dứt khoát từ bỏ, chỉ giơ tay xoa xoa lỗ tai, làm vài động tác hiệu cho thiếu niên rằng rõ.
Ninh Tự mà chẳng hiểu gì, chỉ thấy đại sư xoa tai, chỉ chỉ buông tay, còn ý nghĩa thế nào thì hiểu nổi.
hiểu chính là Dung Túc, đám tiểu bối trong tông bắt đến đây xem bệnh. Lúc , ông ý của Nhan Hoài.
Mọi đến tìm ông giúp đều giống cả, ông quá quen .
Vì thế, Dung Túc tiến gần mép giường, xoa đầu vị nhị đồ đang luyện kiếm giữa chừng gọi đến: “Đừng phí tâm tư, đại sư ngươi bây giờ còn đang chịu di chứng của lôi kiếp. Trong đầu là tiếng sấm, ầm ầm dứt, căn bản thấy ngươi gì .”
“A? Cái gì, đại sư điếc ?!” Dung Nghiên hết câu kinh hoảng kêu lên.
“Ngươi thì chẳng bao giờ nghĩ cái gì !” Dung Túc tức đến hộc máu, gõ nhẹ lên đầu tam đồ một cái: “Đây chỉ là chút di chứng nhỏ khi độ Kim Đan thôi. Nghỉ ngơi vài ngày sẽ , gì nghiêm trọng !”
Dung Nghiên liếc đại sư đang bất động giường, chút phản ứng nào: “Bị lôi kiếp đ.á.n.h thì ai cũng thành như ?”
“ thế. Sau các ngươi sẽ kinh nghiệm. Vượt qua lôi kiếp xong nghỉ dưỡng một thời gian, mới thể xuất quan. Đại sư các ngươi là đầu sét đánh, kinh nghiệm thôi.”
Dung Túc tới bên giường Nhan Hoài, đưa linh lực dò xét qua đại đồ một lượt, nhanh liền yên tâm: “May mà bình thường lười biếng, gì nghiêm trọng. Ta sẽ qua Mộc Lăng Phong tìm Mộc trưởng lão xin ít đan dược. Hai đứa trông chừng đại sư , hai tháng tới chỉ thể giường thôi.”
Ninh Tự và Dung Nghiên liếc , cùng Nhan Hoài đang im lặng, chẳng gì, ánh mắt đầy thương cảm.
Còn lúc , Nhan Hoài bản đang ở trong tình cảnh thế nào. Từ khi tỉnh , cảm giác xung quanh gì đó đúng, chỉ là thể quá yếu, đến dậy cũng nổi. Cậu miễn cưỡng cử động tứ chi, mới hiệu với thiếu niên bên mép giường bằng vài động tác tay.
Chẳng bao lâu , ngất .
Chỉ là khác với đó, hôn mê gì, mà là dù mất tri giác, ý thức của Nhan Hoài vẫn còn tỉnh táo. Cậu mơ hồ cảm nhận một luồng ý thức khác đang kéo trong.
Vì thế, thấy cuộc đời của Nhan Hoài ở thế giới .
Người tên Nhan Hoài là một thiên chi kiêu tử. Tuy cha , nhưng từ nhỏ đại trưởng lão Thiên Diễn Tông Dung Túc nhặt về núi, tận tâm dạy dỗ mà trưởng thành.
Dung trưởng lão tuy rằng từng nuôi trẻ con, lúc đầu mang Nhan Hoài về khiến ít chê , nhưng thực tế ông bao giờ để y thiếu thốn bất cứ thứ gì.
Mà Nhan Hoài cũng vô cùng tranh giành, năm nay mới hai mươi bốn tuổi, thành công đúc kết Kim Đan.
Hai mươi bốn năm đó, y quả thật chính là kiểu “con nhà ”. cuộc đời thuận buồm xuôi gió của y đột ngột dừng năm hai mươi bốn tuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-1.html.]
Tuy Nhan Hoài thiên phú cực cao, nhưng từ nhỏ thần hồn định. Dù là khiếm khuyết gì bên trong cũng đúng, ít nhất Dung trưởng lão cùng các trưởng lão khác trong Thiên Diễn Tông, những quen với ông đều tra nguyên nhân.
Cuối cùng, chỉ thể dựa d.ư.ợ.c tắm và đan d.ư.ợ.c từ nhỏ mà tạm thời định, hy vọng đến một ngày nào đó sẽ thật sự vững vàng.
Thế nhưng, chờ đến khi Nhan Hoài xuyên đến, thần hồn của nguyên chủ và thể chẳng hề chuyển biến . Ngược , trong lúc độ lôi kiếp Kim Đan, y thiên lôi đ.á.n.h tan hồn phách, mà hiện tại, cũng rõ kết cục .
Ký ức của nguyên chủ Nhan Hoài dừng tại đây.
Dù , vài cái tên quen thuộc trong ký ức khiến Nhan Hoài đặc biệt để tâm, nhất là vị sư tôn Dung trưởng lão nghiêm khắc , khiến cảm thấy vô cùng quen thuộc.
Nhan Hoài luôn trí nhớ , chỉ cần hồi tưởng một chút liền nhớ , từng gặp qua cái tên ở .
Là trong một quyển tiểu thuyết.
Cậu từng xong, là nhân viên nghiên cứu của viện, hơn nữa đang trong giai đoạn mấu chốt của đề tài, Nhan Hoài vốn chẳng thời gian tiểu thuyết. Quyển thậm chí nhớ rõ tên, chỉ là do đồng nghiệp trong viện phát hiện nhân vật trong đó trùng tên với nên gửi cho xem, tiện tay lật qua vài trang.
Nếu sớm bản sẽ xuyên cuốn tiểu thuyết đó, nên khống chế cái tay , đừng nhấn mở liên kết !
Quyển tiểu thuyết , Nhan Hoài chỉ lướt, đại khái nhớ nội dung sơ qua. Chi tiết cụ thể thì còn ấn tượng, chỉ nhớ mơ hồ rằng nam chính là con riêng của một đại gia tộc tu tiên.
Từ nhỏ sống trong gia tộc chẳng xem trọng, cũng bất kỳ tài nguyên tu luyện nào. Ngay cả khi bái nhập Thiên Diễn Tông, cũng chẳng thể dựa thế lực nhà , chỉ thể như bao t.ử bình thường gốc gác khác, từ ngoại môn từng bước trèo lên.
Nữ chính cũng là của một đại gia tộc, nhưng khác với nam chính ở chỗ, nàng là “báu vật” của gia tộc, linh căn trời sinh xuất chúng, gần như là thiên tài mấy trăm năm mới xuất hiện một , kỳ vọng cực cao.
Cả quyển tiểu thuyết kể về quá trình nam nữ chính phá bỏ rào cản gia tộc, nắm tay cùng tiến, mở một thế giới riêng trong Tu chân giới. Cuối cùng, dường như cả hai đều thể phi thăng thành tiên.
Khoan …
Nhan Hoài cẩn thận hồi tưởng bộ ký ức của nguyên chủ.
Cậu nhớ rõ, nam chính tên là Diệp Hàn Xuyên, nữ chính tên Hàn Sương Tâm.
Trong ký ức của nguyên chủ thì hề hai , vì thời điểm đó bọn họ vẫn còn nhỏ, lớn lên trong gia tộc. Còn nguyên chủ thì Dung trưởng lão mang lên Dung Húc Phong từ bé, căn bản từng gặp mặt. của Diệp gia và Hàn gia, y từng thấy qua.
Trong nội môn Thiên Diễn Tông, từ tông chủ, bốn vị khách khanh trưởng lão, đến tám vị nội môn trưởng lão là những nắm quyền cao nhất.
Diệp thị và Hàn thị từng xuất hiện thiên chi kiêu t.ử vài trăm năm , hiện giờ đang đảm nhiệm vị trí khách khanh trưởng lão trong tông, khiến địa vị của hai nhà cũng tăng cao theo.
Dung trưởng lão tuy thuộc hàng bốn đại khách khanh trưởng lão, nhưng địa vị trong Thiên Diễn Tông vẫn tuyệt đối thấp.
Huống chi Nhan Hoài bản thực lực mạnh mẽ, là thủ tịch đại t.ử của Dung trưởng lão.
Tuy chỉ mang song linh căn Mộc Hỏa, nhưng độ tinh thuần của linh căn cực cao, tốc độ tu luyện vượt xa nhiều đơn linh căn. Bởi , trong tông, y là nhiều t.ử và trưởng lão kết giao. Ngay cả Diệp gia và Hàn gia, khi gặp Nhan Hoài cũng tạo quan hệ.
Vì thế, mười mấy năm , khi Nhan Hoài mới bắt đầu mắt với đường kiếm của , y tình cờ chứng kiến một chuyện bí mật giữa Diệp gia và Hàn gia.
Tuy , rốt cuộc đó cũng là việc riêng của hai nhà .
Nhan Hoài tuy còn nhỏ, nhưng hiểu rõ “thanh quan khó xử việc nhà khác”. Hơn nữa, đó là hai nhà của tứ đại khách khanh trưởng lão trong tông.
Lúc đó y chỉ là một tiểu t.ử Dung Húc Phong Trúc Cơ, nên càng cẩn trọng, thậm chí nhất đừng để hai nhà từng chứng kiến gì.
Vì , Nhan Hoài giấu kín chuyện suốt nhiều năm, ngay cả Dung trưởng lão cũng .
Bỗng chốc mang trong lòng một bí mật lớn như , Nhan Hoài khỏi cảm thấy chột .
-----
Tác giả lời :
11-11, khai văn đại cát! ✨