Đại Nương Nấu Cơm Đệ Nhất Tiên Tông - Chương 1: Phần 1

Cập nhật lúc: 2025-03-04 10:09:18
Lượt xem: 1,819

[FULL] Đại Nương Nấu Cơm Đệ Nhất Tiên Tông

Tác giả: Tầm Chân Tri

Edit: Hồng Tụ Thiêm Hương

︵‿︵‿୨♡୧‿︵‿︵

Ta là đại nương nấu cơm của Đệ Nhất Tiên Tông. Bởi vì nấu ăn ngon nên lượng bán của nhà ăn vốn luôn không được để ý bỗng chốc tăng vọt.

Nghe nói trước khi ta đến, món mà các tiên nhân thích ăn nhất là “mông đýt”.

Thậm chí có người một ngày ăn đến mười tám cái “mông đýt”.

Ta sợ đến mức phải tìm ngay người huynh đệ làm thợ thủ công đóng cho ta chiếc quần sắt.

Sau này mới biết là hiểu lầm, thứ họ ăn là “Tịch Cốc Đan”.

*mông đýt /pì gǔ/, Tịch Cốc /bì gǔ/

Rồi sau đó, có tông môn khác đến giao lưu học hỏi, sau khi ăn cơm của ta liền bỏ ra một khoản tiền khổng lồ muốn đào ta đi.

Toàn tông môn từ bên trên chín ngàn chín trăm người, đến bên dưới là những người vừa nhập môn, đều ùn ùn kéo đến đến.

"Dám cướp người, các ngươi không biết cái gọi là "Thiên Hạ Đệ Nhất Tông" có ý nghĩa như nào sao!"

1

Công việc nấu cơm trong nhà ăn Tiên Tông là do gia gia của gia gia ta báo mộng bảo ta làm.

Vốn ý định là để ta đến đây kiếm sống qua ngày, mỗi tháng nhận được ba, năm linh thạch, có thể gửi về nhà cho tiểu nha đầu của ta.

Con bé là bảo bối quý hiếm của cả thôn, là người duy nhất có linh căn.

Nhưng mà, nghe nói linh căn của con bé không được tốt lắm, chỉ có thể coi là bình thường.

Cả thôn vì thế mà tế tổ thỉnh linh, mong tổ tiên chỉ đường sáng.

Tổ tiên Tiết gia vội vã bật dậy khỏi mộ ngay trong đêm. Nếu trong tộc có người tu thành tiên nhân, họ sẽ có cơ hội tu luyện thành quỷ tiên, đây là một cơ duyên lớn.

Họ dốc hết những gì học được trong đời để phân tích. Sau khi phân tích đi phân tích lại, cuối cùng xác định được: Tiểu nha đầu này tư chất bình thường, các môn phái lớn sẽ không thu nhận.

Nếu đến các môn phái nhỏ, tỷ lệ thành tiên lại quá thấp. Cả đời chỉ có thể làm trâu ngựa, sống một cuộc đời tầm thường.

May mắn thay, sau núi của thôn Tiết gia, có một vị tiên linh đắc đạo.

Vị tiên linh này ngày xưa vốn là một loài chim hoang, vô tình sa vào bẫy, vì không thể kiếm ăn được nên đã được tổ tiên Tiết gia cứu giúp.

Mối ân tình này lại vừa khéo có thể dùng vào lúc này.

Thế là, ta vội vã nhờ người đi tìm kiếm.

Mãi đến hai tháng sau mới có tin tức.

Thu nhận thì có thể, nhưng tiểu nha đầu phải tự khai mở linh căn, đồng thời phải tự chuẩn bị mọi thứ cần thiết cho việc tu luyện.

Người đưa tin nói: "Tiên linh có dặn, chỉ cần một trăm viên linh thạch là có thể khai mở linh căn, nhưng không được muộn hơn mười sáu tuổi."

Nhưng tiểu nha đầu năm nay đã mười bốn tuổi rồi. Cả thôn không thể bỏ ra nổi một viên linh thạch nào.

02

Tổ tiên Tiết gia than thở: "Linh thạch trân quý, ngàn vàng khó mua. Chỉ trong hai năm phải gom đủ một trăm viên, sao có thể được?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/dai-nuong-nau-com-de-nhat-tien-tong/chuong-1-phan-1.html.]

Người trong thôn thở dài: "Phúc Vận, hãy chấp nhận số phận đi. Thiên mệnh đã như vậy, không phải sức người có thể thay đổi được."

Ngay cả tiểu nha đầu Tiết Nhuỵ của ta cũng kéo tay ta, nói: "Mẫu thân, chuyện tu tiên vẫn là bỏ đi thôi."

Dường như tất cả mọi người đều từ bỏ.

Đúng vậy, còn có cách nào nữa đâu?

Không bỏ ra nổi chính là không bỏ ra nổi, linh thạch không thể từ trên trời rơi xuống.

Nhưng ta không muốn từ bỏ cơ hội để con bé có thể thoát xác hóa bướm này!

Thế là ta trở về nương gia, kể chuyện này với nhị thúc, cầu tổ tiên Lý gia giúp đỡ.

Nhị thúc đã gần đất xa trời, là tộc lão của Lý gia. Ông lo lắng nói: "Phúc Vận à, cô nương đã gả như bát nước hắt đi rồi. Tiểu nha đầu nhà ngươi họ Tiết, chỉ sợ là tổ tiên sẽ không giúp đâu."

Ta quỳ xuống đất, liên tục dập đầu: "Nhị thúc, Phúc Vận chỉ có một hài tử này. Dù phải trả giá lớn đến đâu, Phúc Vận cũng muốn nàng đi trên con đường bằng phẳng."

Ông thở dài một tiếng: "Người làm phụ làm mẫu, tất phải lo xa. Thôi được, con hãy đi chuẩn bị nến và cống phẩm. Ta sẽ giúp ngươi nghĩ cách."

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥

Đêm đó, ông dẫn ta đến trước phần mộ tổ tiên, sắp xếp cho ta làm lễ theo đúng nghi thức để mời các vị tổ tiên đến.

Sau khi các tổ tiên xuất hiện, hỏi han sự tình, ta trả lời từng chuyện một.

Họ lắc đầu: "Người Tiết gia, dù thành tiên cũng không giúp được chúng ta. Chúng ta sẽ không liên lụy vào ân tình của mình."

Nhị thúc trợn mắt: "Tiết Nhuỵ tuy họ Tiết nhưng lại là do Lý Phúc Vận mang thai mười tháng sinh ra, cũng là một nửa người Lý gia của chúng ta. Các cụ đã ăn hương, nhận lễ, không giúp đỡ chính là bất hiếu với tổ tiên! Tổ tiên không giúp đỡ hậu nhân, không cần cũng được! Ngày mai ta sẽ gọi người đào mộ các cụ!"

Lúc này, tổ tiên Lý gia mới vội vàng nói: "Giúp, chúng ta giúp!"

Thế là đêm đó, gia gia của gia gia ta đã báo mộng cho ta, nói ông có quen biết một vị tiên nhân mở nhà ăn ở Đệ Nhất Tiên Tông, ta vừa hay là trù tử, có thể đi thử một chút.

Nhưng ông nói hy vọng ta đừng kỳ vọng quá lớn, người ta chưa chắc đã nhận. Bởi vì tiên phàm khác biệt, mà thời gian quá lâu, có còn nhớ ông hay không cũng là một vấn đề.

Ta vẫn đi.

Để tiểu nha đầu không còn phải như ta, phải đào đất kiếm ăn, chịu gió táp mưa sa, thuế má lao dịch khổ cực.

03

Đường núi gập ghềnh, hiểm trở khó đi.

Người dưới núi nói: "Thường có người tìm kiếm dấu vết tiên nhân, rơi xuống vực mà chết. Người c.h.ế.t không toàn thây nhiều, mà lên được núi thì ít. Khuyên ngươi dừng bước ở đây, trân trọng nhân gian, chớ ao ước thành tiên."

Nhưng ta rất ngưỡng mộ thần tiên, họ bay cao bay xa, không có phiền não phàm tục.

Ta từng thấy quan huyện phô trương lãng phí, ngựa cao to, dù đỏ che nắng, chiêng đồng mở đường, có người cầm gậy xách dây thừng đi theo sau.

Nếu có người chắn đường, liền bị kéo đi tát miệng, đánh đến răng bay ra.

Đánh đến khi quan huyện hài lòng, hắn mới gật đầu, thả người ta đi.

Tự tại, nhàn nhã, uy nghiêm.

Nhưng đại nhân vật như vậy, gặp tiên nhân cũng phải quỳ gối.

Khi quỳ, họ cũng không khác gì chúng ta.

Ta không muốn tiểu nha đầu phải quỳ.

Vì vậy ta phải leo lên ngọn núi này.

Người mẫu thân không có bản lĩnh gì như ta, chỉ có thể dùng mạng đổi lấy cơ hội tươi sáng cho con bé!

Loading...