Đại Ma Vương Dạy Tôi Làm Người Xấu - Chương 72: Thầy, anh không định đeo cho em sao?

Cập nhật lúc: 2026-03-15 16:09:32
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Cậu thầm trách sơ suất khi từng tặng quà cho . Nhớ vẻ mặt hờn dỗi của khi làm chim lá tặng cho Ôn Khê, lòng thấy hối . Để bù đắp, Cổ Trì nhận thêm hai nụ hôn nồng cháy, khiến sướng đến mức tâm hồn treo ngược cành cây.

 

Ma Vương đại nhân vẫn rằng, màn đêm mới chỉ thực sự bắt đầu.

 

Khi nụ hôn dứt, nhiệt độ trong phòng tăng vọt, thở của Cổ Trì trở nên dồn dập và nóng rực. Anh định lùi một chút vì bối rối, nhưng đột nhiên Ôn Lâm Ngọc đưa tay giữ chặt lấy . Đôi lông mi khẽ rung, ngước , thì thầm: “Thầy... làm ?”

 

lúc , Cổ Trì bỗng “thông minh” đột xuất. Anh buông tay, chỉ nới lỏng lực để dẫn dắt, giọng khàn đặc: “Anh . Hình như A Ngọc rành? Vậy... em dạy .”

 

“Được.”

 

Đêm đen đặc quánh, thời gian như ngừng trôi. Tiếng sóng biển ngoài cửa sổ khi dồn dập khi dịu dàng, từng đợt vỗ bờ cát.

 

Sau đêm đó, Ôn Lâm Ngọc suốt mấy ngày liền chẳng thể bước chân khỏi phòng khách sạn. Cậu bắt đầu thấy hối hận vì trêu chọc một vị Ma Vương vốn chỉ tu luyện và đ.á.n.h đ.ấ.m suốt ngàn năm. Một khi “hổ xổng chuồng”, hậu quả thật khó kiểm soát. Thể chất của Cổ Trì đúng là mạnh mẽ đến mức đáng sợ.

 

Cậu chống đỡ nổi, nhưng may mắn , những “bí kíp” đổi từ hệ thống 998 vô cùng hữu hiệu. Càng dùng càng thuần thục, thậm chí tu vi của còn tinh tiến thêm một bậc.

 

Quả nhiên hổ danh là món hàng bán chạy nhất của hệ thống.

 

Sau vài ngày “vùi ” trong phòng, khi Ôn Lâm Ngọc nữa tắm ánh mặt trời, chợt cảm giác hoảng hốt như thể quên mất cả thời gian. Đạp chân lên bờ cát mịn, mới vài bước thấy lười, chẳng động đậy thêm chút nào nữa.

 

Ngay khi ý nghĩ đó xẹt qua đầu, kẻ đang bám sát phía nhanh chóng bế bổng lên. Anh chọn một vị trí ánh nắng ấm áp nhất, trải lên đó tấm đệm mềm mại nhất nhẹ nhàng đặt xuống. Thế nhưng chỉ một giây , lưng cảm nhận lồng n.g.ự.c rắn chắc và ấm áp của ai đó áp sát .

 

Sự săn sóc quá mức chu đáo khiến Ôn Lâm Ngọc nhịn mà hỏi: “Lại ai dạy chiêu nữa ?”

 

Cổ Trì lập tức “đá văng” gã chuyên gia đang lãng quên ở xó xỉnh nào đó khỏi tâm trí, khẳng định chắc nịch: “Không !” Việc chiều chuộng vợ là do tự học thành tài, chuyện tuyệt đối cần khác dạy.

 

Trong khi đó, gã chuyên gia đột nhiên tự do một cách bất ngờ. Gã ngơ ngác tỉnh dậy chính chiếc giường của , ngày tháng trôi qua mới nhận tất cả những gì trải qua đều là một giấc mơ.

 

Ôn Lâm Ngọc cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi. Cậu lười biếng phơi nắng, đại dương bao la mới chợt nhớ mục đích ban đầu đến đây là để bắt hải sản. Vậy mà trôi qua bao nhiêu ngày , vẫn một thực sự chạm chân xuống nước biển.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-72-thay-anh-khong-dinh-deo-cho-em-sao.html.]

thôi, chuyện bắt hải sản cũng chẳng còn quan trọng nữa.

 

Bàn tay nắm lấy, từng ngón tay một nâng niu, mân mê như món đồ chơi quý giá nhất. Điều khiến Ôn Lâm Ngọc nhớ đầu tiên tìm đến , cũng từng chơi đùa với đôi tay như thế.

 

Anh yêu thích buông tay, dường như vuốt ve bao nhiêu cũng là đủ. Mà thật tình cờ, đối với cũng mang tâm tư y hệt như .

 

Ôn Lâm Ngọc thẳng dậy, phản công bằng cách nắm ngược tay Cổ Trì. Trước ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc của đối phương, lấy đôi nhẫn mà tranh thủ từng chút thời gian nghỉ ngơi để mài dũa cho thiện, lời nào mà lồng ngay ngón áp út bàn tay trái của .

 

Cổ Trì trợn tròn mắt kinh ngạc.

 

Ôn Lâm Ngọc khẽ lật bàn tay , đặt chiếc nhẫn còn lòng bàn tay , khẽ thúc giục: “Thầy, định đeo cho em ?”

 

Lúc Cổ Trì mới cuống quýt cầm lấy chiếc nhẫn nhỏ xinh . Đôi tay vị Ma Vương vốn bình tĩnh vạn quân nay chút hoảng loạn. Anh cẩn thận tìm đến ngón tay của Ôn Lâm Ngọc, chậm rãi lồng nhẫn thật khít. Sau đó, kìm mà đặt hai bàn tay cạnh từ từ đan chặt các ngón tay .

 

“Em làm từ lúc nào thế?”

 

Hai chiếc nhẫn màu đen tuyền, ở giữa khảm tinh thạch cùng màu, trông giống nhẫn cưới thông thường. ngay khi đeo , Cổ Trì cảm nhận công dụng thực sự của chúng.

 

“Mấy ngày nay thôi.” Ôn Lâm Ngọc đầu , ánh mắt bình lặng mà kiên định: “Như , bất kể em ở , chúng đều sẽ lạc mất .”

Trang Thảo

 

Lồng n.g.ự.c Cổ Trì như lấp đầy bởi một cảm xúc ngọt ngào đến nghẹn . Anh khẽ đặt một nụ hôn lên đôi mắt : “Đó là điều đương nhiên.”

 

Anh sẽ bao giờ để Ôn Lâm Ngọc rời khỏi tầm mắt thêm nào nữa, dù đôi nhẫn . Thế nhưng món quà mà tiểu đồ tặng khiến yêu thích đến phát điên. Cổ Trì cảm thấy cả như đang tỏa những bong bóng màu hồng ngọt lịm. Anh ngắm nghía hai bàn tay đeo nhẫn suốt nửa ngày trời, mới sực nhớ chuyện hệ trọng, bắt đầu lải nhải bên tai : “Vậy chúng nên bổ sung một hôn lễ chính thức nhỉ?”

 

“Cũng mời vài chứ, cho cả hai đứa em của em danh sách .”

 

“Tổ chức ở bây giờ? Hay về bên thế giới của nhé? Quản gia chắc chắn sẽ vui lắm, ông ...”

 

“Quay về ? À, đương nhiên là thành vấn đề .”

 

“Em còn gì nữa ? Bao trọn một hòn đảo nhé? Một chiếc bánh kem thật lớn? Hay hoa tươi và châu báu? Không cần ? Không . Người khác cái gì, chúng nhất định cũng cái đó.”

 

...

Loading...