Editor: Trang Thảo.
Sau khi “tắt tiếng” gã chuyên gia phiền nhiễu, Cổ Trì bắt đầu hăm hở thu dọn đồ đạc, khóe miệng tài nào giấu nổi vẻ đắc ý. Thực chẳng gì để dọn, nhưng nếu làm gì đó cho bận tay, sợ sẽ nhảy cẫng lên vì sung sướng mất. Đã bao nhiêu ngày mới “dính” lấy tiểu đồ để ngủ chung cơ chứ.
Ôn Lâm Ngọc Cổ Trì hăng hái lôi đủ thứ vật dụng từ trong túi giới t.ử , nhịn mà mỉm , còn cố ý trêu chọc thêm một : “Bây giờ mùa cao điểm, phòng bên cạnh chắc vẫn còn trống, là em gọi điện hỏi xem nhé?”
Trang Thảo
“Không cần!” Cổ Trì đáp ngay lập tức: “Anh ngủ ở đây!” Anh với ánh mắt đầy ẩn ý, như thể đang trách lời giữ lời.
“Được .” Ôn Lâm Ngọc nén . Thấy lôi hai bộ y phục, bèn hỏi: “Anh còn mang theo quần áo ?”
Cổ Trì đưa một bộ cho : “Đây là pháp y, em mặc thử xem.”
Ôn Lâm Ngọc nhận lấy, cảm giác chạm vô cùng mềm mại. Chất liệu sa giống loại bình thường, chạm thấy ấm áp, thanh khiết như ánh trăng và mượt mà như tơ lụa. Quần áo kiểu dáng ôm sát, hoa văn, nhưng bề mặt lấp lánh như sóng nước, ánh đèn hẳn sẽ cực kỳ lộng lẫy.
“Đáng lẽ đưa cho em từ sớm.” Cổ Trì lẩm bẩm. Thực tế, khi thu dọn gia sản thấy bộ pháp y , mơ tưởng đến cảnh chính tay mặc nó cho .
Giao sa nhẹ bẫng, khoác lên cơ thể Ôn Lâm Ngọc nhất định sẽ vô cùng kinh diễm. Giống như đêm đầu tiên , ước gì thể... khụ. giờ mà làm thì quá lưu manh, sợ sẽ giận.
Ôn Lâm Ngọc nghĩ nhiều, cầm bộ đồ phòng . Mặc mới thấy gì đó . Bộ đồ mỏng tang, gần như trong suốt. Ban đầu cầm tay là màu trắng, nhưng khi mặc , nó tự động dán sát da thịt, màu sắc nhạt dần cho đến khi mắt thường thấy . Cậu vẫn cảm nhận nó bao bọc lấy , thoáng khí và thoải mái vô cùng, chỉ là chút nóng mặt.
May mà mặt . Khi bước với lớp áo ngoài bình thường, Cổ Trì hào hứng hỏi: “Thế nào? Em mặc chứ? Có thích ?”
Ôn Lâm Ngọc khẽ đỏ mặt: “Vâng, em mặc . Rất thích.”
Thấy Cổ Trì vui mặt, khoe rằng chính tay ròng rã chỉnh sửa suốt hai đêm, mới ngạc nhiên: “Là chính làm ?”
Cổ Trì hất cằm đắc ý. Luyện chế pháp khí thôi mà, làm khó , huống hồ đây là đồ tặng cho , đương nhiên tự làm. Hơn nữa, cũng một bộ. Đây chính là cái gọi là “đồ đôi” mà cư dân mạng nhắc tới đúng ? Dù cho ngoài chẳng ai thấy lớp y phục bên trong .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-71-thay-anh-khong-dinh-deo-cho-em-sao.html.]
Ôn Lâm Ngọc cảm thấy nóng mặt tăng thêm một bậc, cứ như thứ đang bao bọc chỉ là lớp áo sa mỏng .
Cậu bước ban công để tản bớt nhiệt khí. Căn phòng tầm tuyệt , trực diện biển khơi. Lúc hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm hồng cả đường chân trời. Cậu đưa điện thoại lên chụp tấm hình, định bụng để dành, nhưng tiếng bước chân phía , chợt nhớ chia sẻ nhất đang ở ngay đây.
Cậu xoay điện thoại : “Nhìn xem, ?”
Cổ Trì cúi xuống, tấm hình màn hình ngẩng lên đôi mắt chứa chan ý của , chẳng cần suy nghĩ mà đáp: “Đẹp.”
Anh thử đưa tay ôm lấy Ôn Lâm Ngọc, thấy kháng cự, trong lòng trào dâng một nỗi thỏa mãn tột cùng. Cậu khẽ , chủ động tựa sâu hơn lòng . Ma Vương đại nhân hạnh phúc đến mức siết chặt vòng tay quanh eo , khẽ thở dài đầy mãn nguyện. Cảm giác giống như đang ngâm giữa những tầng mây ấm áp, mềm mại đến tưởng.
Sau khi thưởng ngoạn cảnh biển, hai xuống phố tìm quán ăn. Dù mùa du lịch nhưng vẫn thấp thoáng vài cặp đôi trẻ tuổi ngang qua. Cổ Trì theo họ một lát sang , len lén đưa tay nắm lấy bàn tay .
Ôn Lâm Ngọc khẽ thở dài, chút bất đắc dĩ: “Lão sư, cần dè dặt như .”
Cậu cứ ngỡ cần cẩn trọng là mới đúng. Cậu nâng bàn tay đang nắm lên, chủ động đan mười ngón tay : “Lần , cứ trực tiếp thế nhé.”
Cổ Trì vui sướng đến phát điên, cứ luôn miệng gọi tên , giọng ngọt lịm như mật. Suốt quãng đường đó, hễ cứ gặp ngược chiều là “vô tình” phô diễn hai bàn tay đang đan chặt, cái cằm hất cao đầy vẻ khoe khoang.
Hệ thống 998 liên tục “chậc chậc”: [Cái bộ dạng , mới nắm tay phấn khích thế . Chờ đến khi thấy ký chủ trổ hết "nghề" chắc bay lên trời luôn quá?]
Tiếc là nó sẽ xem cảnh đó, vì chắc chắn sẽ che bởi một màn mosaic kín mít. 998 vỗ vỗ đôi cánh ảo của , lời chia tay với Ôn Lâm Ngọc: [Ký chủ, đến lúc . Xem Ma Vương tấu hài thế là đủ, thấy viên mãn cũng yên tâm. Kỳ nghỉ còn dài, kiếm thế giới khác chơi đây!]
Ôn Lâm Ngọc khựng một chút, đáp trong tâm thức: “Ừ, tạm biệt Tiểu Thống. Và... cảm ơn nhé.”
[Bye!] Chú gà vàng nhỏ tiêu sái vẫy cánh, hóa thành một luồng sáng biến mất hẳn.
Đầu óc tĩnh lặng.
Sau bữa tối và chuyến tản bộ cát, họ trở về phòng. Lúc mới phát hiện món quà cuối cùng mà 998 để . Một đôi nhẫn. Chúng thể tự do đổi hình dáng và tác dụng cảm ứng vị trí của dù ở bất kỳ gian thời gian nào. Một lời hứa vĩnh viễn lạc mất .