Đại Ma Vương Dạy Tôi Làm Người Xấu - Chương 69: Cảm ơn anh đã đến đây

Cập nhật lúc: 2026-03-15 15:55:42
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Ôn Lâm Ngọc một giấc ngủ thật ngon. Quả nhiên, khi còn những kẻ đáng ghét và những thứ chướng mắt, ngay cả khí cũng trở nên trong lành hơn hẳn. Chiếc giường mềm mại khiến luyến tiếc, chẳng thức dậy.

 

Vì thế cứ thế chìm trong mộng mị cho đến tận lúc hoàng hôn. Khi cảm thấy mặt chút ngứa ngáy, mới từ từ mở mắt. Đập mắt là Cổ Trì đang vội vàng rụt tay . Ánh mắt lảng tránh sang chỗ khác mới : “A Ngọc, em ngủ lâu quá đấy.”

 

Ôn Lâm Ngọc dậy, ngáp một cái lười biếng: “Đã bao lâu ?”

 

Cổ Trì đưa ngón tay : “Ba ngày.”

 

Ôn Lâm Ngọc sửng sốt, vội vơ lấy điện thoại kiểm tra. thật, ngờ ngủ quên trời đất như . Cũng may là việc gì gấp cần xử lý. À , hình như vẫn .

 

Cậu Cổ Trì, tinh ý nhận lời than phiền ngủ quá lâu, mà là vì ngủ nên Cổ Trì thấy... quá buồn chán.

 

“Thế nãy đang định làm gì?” Ôn Lâm Ngọc hỏi.

 

Cổ Trì đáp gọn lỏn: “Chẳng làm gì cả!”

 

ngay lúc đó, hai luồng âm thanh khác đồng loạt vang lên trong đầu Ôn Lâm Ngọc và Cổ Trì.

 

[Chậc chậc, cái bộ dạng mà cứ tưởng ghê gớm lắm, hóa đến tay cũng chẳng dám nắm, đúng là phế vật!]

 

"Xì, chẳng chỉ là chạm lông mi thôi ? Làm như hôn trộm bằng!"

 

Thế là Ôn Lâm Ngọc rõ mười mươi, còn Cổ Trì thì bắt đầu nổi khùng. Anh quát mắng gã chuyên gia đang giam lỏng : “Ai cho phép lén!”

 

Gã chuyên gia uất ức đáp trả: “Đại ca , ! Tại tiếng lòng của to quá đấy chứ, thấy cũng khó!”

 

Nào là “lông mi như chiếc quạt nhỏ”, nào là “chạm một cái là run rẩy, đáng yêu quá, mềm quá, ...”. Gã chuyên gia thề là gã chẳng đống tâm tình sến súa chút nào. Đã bắt cóc thì chớ, còn mấy chuyện nữa.

 

“Hơn nữa, sợ cái gì chứ? Gặp thời điểm trực tiếp "A" lên luôn!”

Trang Thảo

 

“A lên là cái gì?” Cổ Trì ngơ ngác.

 

“Xì.” Gã chuyên gia khinh bỉ. là dạy “học sinh tiểu học” khác, khó đào tạo quá: “Thì hôn tới tấp , khen một câu "Bảo bối, em thơm quá!""

 

“Cút!” Cổ Trì mắng: “Đồ hổ!”

 

Dù mắng là thế, nhưng ánh mắt Cổ Trì vẫn tự chủ mà rơi đôi môi của Ôn Lâm Ngọc. Tiếc là thời cơ qua, tìm thật khó. Anh nhớ nụ hôn ở đỉnh núi . Lúc đó còn A Ngọc đẩy , chắc là thích .

 

Cũng thể khi A Ngọc là ai. tóm , Cổ Trì chút... dám. Anh sợ đẩy nữa, càng thấy sự chán ghét hiện lên trong đôi mắt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-69-cam-on-anh-da-den-day.html.]

 

998 cũng bỏ lỡ cơ hội châm chọc: [Phi! Có gan làm loạn mà gan hành động, đúng là rác rưởi!]

 

Ôn Lâm Ngọc vờ như thấy gì, thản nhiên rửa mặt. Sau giấc ngủ dài, cơ thể nhẹ nhõm hẳn. Nhìn hoàng hôn dần buông xuống và những ngôi bắt đầu treo đầy bầu trời đêm, lòng thấy nhẹ nhõm từng .

 

Bên cạnh là quan trọng nhất. Tâm thế khác hẳn, nên giờ mới nhận bầu trời rộng lớn và mỹ lệ bao. Mỗi ngôi đều lung linh và độc nhất. Không giống như đây, trong mắt trời tối chỉ đơn giản là đèn tắt, là bóng tối bao trùm.

 

Cuộc đời giờ đây một khởi đầu mới và một tương lai đầy mong đợi.

 

Thật bao.

 

Ôn Lâm Ngọc mỉm . Cổ Trì chằm chằm khóe miệng cong cong của đến ngẩn . Cậu nghiêng đầu gọi: “Cổ Trì.”

 

“Ơi?” Cổ Trì đáp lời, chợt nhận gọi tên chứ “thầy”. Anh sâu đôi mắt chứa đầy tinh quang của đối phương.

 

Đôi mắt thật , khiến đắm say.

 

Rồi những vì tiến gần hơn. Hơi thở ấm áp phả lên mặt . Cổ Trì thấy khóe môi Ôn Lâm Ngọc nhếch cao hơn, đột ngột, một sự mềm mại chạm nhẹ lên môi .

 

Cậu : “Cảm ơn đến đây. Em hạnh phúc.”

 

Cứng đờ.

 

Cổ Trì một nữa hóa đá. Trái tim đập loạn nhịp, đôi môi tê dại như mất hết cảm giác, và một dòng ngọt ngào khó tin lan tỏa khắp cơ thể. Cảm giác khác với nụ hôn chẳng nếm mùi vị gì ở đỉnh núi .

 

“Mẹ kiếp! Đảo khách thành chủ kìa! Anh làm ăn đấy!” Tiếng gã chuyên gia gào thét trong đầu.

 

[Phục luôn, đúng là dựa ký chủ ! Cái thứ ngây thơ quá mức quy định. Chẳng lẽ chuyện "giường chiếu" cũng để ký chủ dạy ?] Một giọng quen thuộc đang giễu cợt.

 

đó trọng điểm.

 

Trọng điểm là... A Ngọc hôn .

 

Bộ não đang “ lạc” cuối cùng cũng về. Cổ Trì đôi lông mi dài đang run rẩy của Ôn Lâm Ngọc. Trước khi kịp lùi , đôi tay đang cứng đờ của cuối cùng cũng hoạt động, ôm chặt lấy trân trọng hôn sâu hơn. Nụ hôn còn là cái chạm nhẹ vụng về nữa, mà mãnh liệt và sâu đậm hơn nhiều.

 

Cổ Trì chẳng kinh nghiệm gì, làm theo bản năng, hôn quấn quýt rời. Tai Ôn Lâm Ngọc đỏ ửng lên, cuối cùng vẫn dẫn dắt để cả hai cùng tận hưởng sự ngọt ngào .

 

Cổ Trì như nếm vị ngọt, mãi một lúc lâu mới chịu buông . Khi tách , mặt Ôn Lâm Ngọc đỏ bừng, mắt phủ sương vì thiếu oxy. Cũng may giờ tu vi nên thể chất .

 

Cổ Trì cuối cùng cũng thốt câu mà gã chuyên gia dạy: “Thơm lắm, còn ngọt.”

 

“Khụ.” Ôn Lâm Ngọc đẩy , nhưng kiểu cường ngạnh mà chỉ mang chút hờn dỗi nhẹ nhàng. Trông lúc chẳng khác gì một chú mèo nhỏ đáng yêu, khiến Cổ Trì chỉ xông tới hôn thêm vài cái nữa.

Loading...