Đại Ma Vương Dạy Tôi Làm Người Xấu - Chương 68: Công cụ đổi mệnh

Cập nhật lúc: 2026-03-15 15:44:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Ma quỷ. Tất cả đều là ma quỷ.

 

Đáng tiếc là đến cuối cùng, khi nhét một cái hộp hình chữ nhật, ông cũng thể thốt lấy nửa lời. Rầm một tiếng, vật nặng đổ rạp xuống sàn.

 

Ôn Trừng động liền ló đầu xem, sững sờ khi thấy kẻ cuốn tiền bỏ chạy là Ôn Hồng Bác “tự giác” mò về.

 

Hắn định gọi một tiếng “Ba”, nhưng Cổ Trì thong thả lên tiếng: “Cậu đòi những thứ thuộc về ?”

 

Ôn Lâm Ngọc cũng : “Sao nào? Muốn lấy đức báo oán ?”

 

Chẳng hiểu Ôn Trừng cảm thấy cổ lạnh toát. Hắn vội vàng lắc đầu như trống bỏi, rón rén đến mặt Ôn Hồng Bác, do dự hai “vị sát thần” bên cạnh: “Ông tỉnh táo thế , liệu tác dụng ?”

 

Ôn Lâm Ngọc vân vê một chiếc hộp đá trong tay. Chiếc hộp thon dài, giống hộp đựng trang sức mà mang dáng dấp của một chiếc quan tài đá thu nhỏ, thật là một vật kỳ quái. Ôn Trừng chỉ dám liếc một cái vội vã dời mắt sang Ôn Hồng Bác.

 

Lâm Vãn Tú viện tâm thần. Ôn Khê với tư cách nhà nên việc tìm bà đòi những thứ tráo đổi diễn thuận lợi, hiệu quả cũng thấy rõ ngay lập tức. Sau khi từ bệnh viện về ngày thứ hai, sắc mặt Ôn Khê hồng hào hơn hẳn, tinh thần phấn chấn, ăn uống cũng ngon miệng hơn.

 

Từ khi từ nước ngoài về, Ôn Khê luôn trong tình trạng suy nhược, giờ đây cuối cùng cũng thể ăn một bữa cơm t.ử tế. Thế nhưng cô ăn rơi lệ đầy mặt. Bị chính yêu nhất đ.â.m lưng, coi như công cụ để lợi dụng tùy ý, chuyện dù nghĩ thế nào cũng thật khó lòng nguôi ngoai.

 

Đợi chuyện lắng xuống, cô dự định sẽ rời . Có lẽ cũng bao giờ nơi nữa.

 

Ôn Trừng ngẩn một lát mới rõ lời Ôn Lâm Ngọc : “Không , ông thấy là , tự khắc sẽ hiệu lực.”

 

Ôn Trừng hít sâu một , Ôn Hồng Bác đang đất mà dõng dạc tuyên bố. Hắn đổi mệnh với ông nữa, tất cả những gì ông mượn đây giờ trả bộ.

 

Lời ngắn gọn, súc tích. Sau khi dứt lời, xuất hiện hiệu ứng thần kỳ nào, trông vẫn chẳng khác gì lúc . Ôn Trừng cũng liệu chiêu thực sự hiệu quả .

 

thì ngay khi xong, Ôn Lâm Ngọc chẳng chút chần chừ rút điện thoại , một nữa gọi báo cảnh sát.

 

“...” Cảnh tượng , ai mà chẳng thốt lên một câu: đúng là “đại hiếu tử”.

 

Số tiền Ôn Hồng Bác cuốn gói chạy trốn giờ mang về nguyên vẹn, chỉ hụt một khoản nhỏ chi phí dọc đường. bấy nhiêu đó đối với kho riêng của Ôn Hồng Bác thì chẳng thấm tháp . Công quỹ trả cho tập đoàn, phần còn đương nhiên thuộc về quyền thừa kế của đứa con trai ruột duy nhất là .

 

Tất nhiên, tiền hứa cho Ôn Trừng và Ôn Khê, cũng sòng phẳng chuyển ngay.

 

Giờ đây Ôn Lâm Ngọc thực sự chẳng thiếu tiền tiêu. Quả nhiên, mười năm qua thầy dạy sai chút nào. Muốn tài nguyên gì, dùng cách “đoạt” vẫn là nhanh nhất. Cứ dùng tuổi thọ để đổi chác như thì chậm chạp, chẳng bao nhiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-68-cong-cu-doi-menh.html.]

 

Hiện tại, căn biệt thự thuộc về . Những kẻ đáng ghét và những thứ đồ chướng mắt, cái gì nên vứt thì vứt, cái gì nên bán thì bán. À đúng , còn cả một vài liên quan nữa.

 

Gã quản gia đây từng khinh thường đại thiếu gia, thậm chí còn dám bày vẻ mặt khó coi: “...”

 

Mấy dì giúp việc từng quá quắt đến mức đưa cơm thừa canh cặn cho : “...”

 

Khi đuổi khỏi biệt thự, họ chỉ đưa mắt . Lúc trong lòng họ thậm chí còn nảy sinh cảm giác may mắn. May vì chỉ đuổi và khấu trừ chút tiền lương, chứ rơi kết cục t.h.ả.m hại như Ôn tổng và phu nhân. Trước ngày hôm nay, họ mơ cũng thể ngờ rằng thiếu niên co rúm năm nào đón về từ nhà khác thể “soán ngôi” thành công nhanh đến thế. Mọi chuyện diễn còn nhanh và khó tin hơn cả một giấc mộng.

 

Sau khi những trong biệt thự rời sạch sẽ.

 

Ôn Lâm Ngọc cầm chiếc hộp đá, thang máy xuống tầng hầm một, từ cầu thang bộ xuống hầm hai.

 

Nơi đây để cứu Lâm Vãn Tú nên bức tường phòng đập phá. Lại thêm lâu ai xuống nên bụi phủ dày từng lớp.

 

Cổ Trì lặng lẽ theo Ôn Lâm Ngọc xuống . Khi rõ kiến trúc và bố cục nơi , cơn thịnh nộ trong bùng lên dữ dội: “Trước đây em... chính là sống ở nơi như thế ?”

 

Ôn Lâm Ngọc gật đầu: “Vâng. cũng mà, em ở đây lâu lắm.”

 

“Không lâu là bao lâu?” Anh truy hỏi.

 

Cậu thản nhiên đáp: “Ba năm.”

 

Nghe thấy con , đối với một tu sĩ thì quả thực chẳng thấm tháp gì. Cổ Trì vẫn nhớ rõ lúc đó Ôn Lâm Ngọc còn nhỏ. Ba năm, khi mới chỉ mười mấy tuổi, ném một nơi ẩm thấp, lạnh lẽo và thấy ánh mặt trời như thế .

 

Một cơn đau nhói truyền đến từ trái tim. Giờ đây Cổ Trì cảm giác gọi là đau lòng.

 

Anh chằm chằm chiếc quan tài đá trong tay Ôn Lâm Ngọc, hận thể lôi linh hồn của Ôn Hồng Bác băm thành bùn ném cho trăm quỷ xâu xé. Thật là tức c.h.ế.t mà. Cái hạng rác rưởi đáng c.h.ế.t. Loại xứng đáng làm ba cơ chứ?

 

“Không thầy, giờ đến lượt ông tự trải nghiệm .” Ôn Lâm Ngọc tay phục hồi bức tường đập nát, khiến căn hầm hai trở nguyên trạng như cũ.

 

Cậu đặt chiếc quan tài đá chứa linh hồn thu nhỏ của Ôn Hồng Bác chính giữa căn phòng, đó vĩnh viễn khóa chặt cửa .

 

Lồng giam kép chắc chắn đủ để ông nếm trải mùi vị năm xưa của .

 

Tiền mang về đủ, nhưng trở thành kẻ thực vật. Người đời thấy hẳn cũng chỉ bình phẩm một câu “đáng đời” mà thôi.

 

Trang Thảo

Giống hệt như cái cách mà “ ba từng bình phẩm khi bắt nạt năm nào.

Loading...