Editor: Trang Thảo.
Theo lý, Ôn Lâm Ngọc cũng nên rời . tiếng kêu rên của Tiết Hứa cùng những vết m.á.u loang lổ đầy đất, do dự hồi lâu, vẫn thể bỏ .
Giọng trong đầu vang lên đầy mỉa mai: “Cậu sẽ định cứu nó đấy chứ?”
Ôn Lâm Ngọc lắc đầu. Cậu dù ngốc cũng đến mức cứu kẻ g.i.ế.c . Thế nhưng, chuyện ...
Thấy Ôn Lâm Ngọc chần chừ một lúc lâu, cuối cùng cũng gọi điện báo nguy, nào đó cùng con gà vàng đang bò gần cũng im lặng.
Ôn Lâm Ngọc đến đồn cảnh sát, còn Tiết Hứa thì dẫn , nhưng nhà họ Tiết đưa mà là Trấn Tà Ty bắt giữ. Đây là cơ quan trực thuộc chính phủ, chuyên phụ trách xử lý các vụ án liên quan đến tà tu, tà yêu, tà thuật.
Kim Đan của Tiết Hứa hủy, nhưng dấu hiệu phản phệ vô cùng rõ ràng. Ở đây, luật pháp và nhận thức của Ôn Lâm Ngọc chút khác biệt. Tuy Ôn Lâm Ngọc chủ động khiêu khích , nhưng Tiết Hứa hút hồn đoạt mệnh của Ôn Lâm Ngọc, vì thế phản kích thuộc về tự vệ chính đáng.
Tuy nhiên, vẫn giáo huấn một phen, dù theo dõi khác cũng hành vi đáng khen ngợi.
Ôn Lâm Ngọc thừa nhận sai lầm với thái độ tích cực, thậm chí còn cả bản kiểm điểm. Điều khiến quản gia đến đón ngẩn . Đặc biệt là khi lên xe, còn xin ông: “Phiền chú đến đón .”
Phía , tài xế giọng điệu thì tay run đến mức suýt cầm nổi vô lăng. Qua gương chiếu hậu, quản gia lờ mờ thấy ánh mắt hoảng sợ của tài xế, ông cũng hiểu tâm trạng .
Quản gia mở miệng thôi, trong lòng nghĩ: Ma Vương đại nhân rốt cuộc đang bày trò gì đây, màn diễn ông nên tiếp ?
Trang Thảo
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-6-thay.html.]
Thôi, Ma Vương đại nhân vui vẻ là .
Quản gia mỉm đáp , lát mới đem tình hình nhà họ Tiết báo cáo cho Ôn Lâm Ngọc: “... Nhà họ Tiết chỉ Tiết Hứa tu tà pháp. Theo thuộc hạ quan sát, ba khả năng cũng . Hơn nữa, Tiết Hứa tuổi còn trẻ kết Kim Đan, nhà họ Tiết chắc chắn sẽ dễ dàng bỏ qua. Chuyện , tự tay, để thuộc hạ sắp xếp làm?”
Ôn Lâm Ngọc vẫn tỉnh khỏi sự cố , ngẩn : “Chuyện gì cơ?”
Quản gia đẩy gọng kính, tiếp tục mỉm : “Cậu đùa, dĩ nhiên là chuyện tiêu diệt nhà họ Tiết.”
Mặt Ôn Lâm Ngọc cứng . Cậu liếc thoáng qua cục cảnh sát bên cạnh, lắp bắp: “Không... cần ?”
Đến lượt quản gia hiểu nổi, nghi hoặc hỏi: “Chẳng ghét nhất là tà tu ?”
Là ? Cho nên nhiệm vụ cốt truyện hôm nay kỳ thật Cố Trì thấy Tiết Hứa chướng mắt nên cố ý gây chuyện, mà là Tiết Hứa là tà tu, mới khiêu khích tay?
Ôn Lâm Ngọc . Về chuyện của nguyên chủ Cố Trì, cơ bản chẳng hiểu gì. Tiểu Thống cũng cho , mà cũng dám tự tiện lục lọi đồ của khác.
Quản gia thấy thế, nhắc nữa. Xe chậm rãi lăn bánh, quản gia nhắc đến một việc khác: trướng Cố Trì một kẻ bán tin tức, hiện tại bắt về, chờ Cố Trì tự xử trí.
Xử trí thế nào? Cậu xử trí thế nào đây? Trong đầu Ôn Lâm Ngọc rối như tơ vò. Cuộc sống mười tám năm tăm tối tầm thường , từng trải qua chuyện như . Cậu từng bạn bè thật sự tin tưởng . bán thì , thậm chí là nhiều .
Bọn họ dán ảnh khắp nơi, bàn tán về tất cả những chuyện liên quan đến . Bọn họ hãm hại, đ.á.n.h đập, cướp bóc, moi từ tất cả những gì thể. Họ bằng ánh mắt châm chọc, khinh bỉ và ghét bỏ. Trong mắt bọn họ, chỉ là một kẻ vô dụng, một phế vật.
Cậu xử lý những chuyện đó như thế nào? Không xử lý . Cậu cũng cách nào phản kháng. Chung quanh, ai cũng vươn những bàn tay mạnh mẽ, ấn xuống, đè nặng lên . Cậu chỉ thể lặng lẽ chịu đựng, cầu nguyện rằng ngày mai sẽ đổi thành một thế giới khác, hoặc giả ngày mai sẽ bao giờ mở mắt nữa.