Đại Ma Vương Dạy Tôi Làm Người Xấu - Chương 55: Hóa ra đây chính là tình yêu

Cập nhật lúc: 2026-03-15 12:51:40
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Mẹ Ngô bàng hoàng khiếp sợ. Sau khi chịu đựng bao thống khổ suốt thời gian qua, bà dù ngu ngốc đến cũng hiểu rằng kẻ bản lĩnh làm những chuyện tuyệt đối hạng tầm thường.

 

Thế nhưng Ôn Lâm Ngọc sống sự kìm kẹp của bà suốt mười mấy năm. Cậu lấy cơ hội nhân mạch để học những bản lĩnh tà môn như thế?

 

thể làm gì nào?

 

Mẹ Ngô quả thực chẳng thể làm gì Ôn Lâm Ngọc. Bà từng nghĩ đến việc gào thét cho cả thế giới những chuyện xa làm. ai mà tin cho nổi.

 

Hiện tại tất cả hàng xóm đều tin rằng nhà họ Ngô mắc bệnh di truyền. Con trai phát điên thì ba sớm muộn gì cũng là những kẻ điên tiềm ẩn.

 

Nếu bà gào lên lúc , liệu tống thẳng bệnh viện tâm thần cùng với con trai ?

 

Con trai bà tàn đời , nhưng bà vẫn còn sống.

 

“Yên tâm .” Nụ của Ôn Lâm Ngọc càng lúc càng rộng: “Tôi chắc chắn sẽ khiến điều bà lo sợ nhất trở thành sự thật.”

 

Nụ giống hệt cái cách Ngô từng khi tùy ý nh.ụ.c m.ạ và đ.á.n.h đập suốt mười mấy năm qua.

 

Mỗi khi tay đ.á.n.h mắng, bà luôn đắc ý một câu.

 

“Mày thể làm gì tao nào? Đến ba ruột còn chẳng thèm đoái hoài gì đến mày cơ mà!”

 

Giờ đây, Ôn Lâm Ngọc đem từng lời từng chữ trả cho bà thiếu một li.

 

“Không, ... cần...” Mẹ Ngô hoảng loạn lùi về phía . Đáng tiếc giường bệnh chỉ bấy nhiêu chỗ, phía là bức tường lạnh lẽo, bà lui cũng chẳng còn đường nào.

 

“Kẻ dạy bà cái trò bao lì xì mượn thọ mệnh đó là ai?”

 

Mẹ Ngô tưởng rằng chỉ cần khai thể thoát nạn, bà vội vàng một địa chỉ, còn rõ mồn một rằng đây là do chính ruột của Ôn Lâm Ngọc giới thiệu.

 

Thế nhưng bà dứt lời, Ôn Lâm Ngọc tay.

 

Làm phản diện thì cần giữ lời hứa. Huống hồ cũng từng hứa rằng nếu bà thì sẽ tha cho bà .

 

Ôn Lâm Ngọc chẳng cần tiến gần. Dưới ống kính giám sát trong mắt ngoài, trông giống như chỉ khẽ nhấc tay lên, dừng trong chốc lát để thêm vài câu với Ngô mà thôi.

 

Bên phía ba Ngô, chuyện cũng diễn theo một quy trình tương tự.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-55-hoa-ra-day-chinh-la-tinh-yeu.html.]

Xong xuôi việc, Ôn Lâm Ngọc chuẩn về nhà. Trên đường về, ngang qua một khu chợ dân sinh sầm uất. Cậu bất giác nhớ hình ảnh Cổ Trì lóng ngóng nấu cơm cho hồi sáng.

 

Ôn Lâm Ngọc lặng yên xe lâu. Tài xế bắt đầu mất kiên nhẫn.

 

Trang Thảo

“Này em, rốt cuộc xuống đây ? Tôi đậu xe ở đây lâu là tính thêm phí...”

 

Lời còn dứt, một xấp tiền mặt từ ghế xuất hiện ngay mắt gã tài xế.

 

Tài xế: “... Vâng, mời ngài cứ tự nhiên, bao lâu cũng ạ.”

 

Ôn Lâm Ngọc lục tìm những mảnh ký ức trân quý. Tay vô thức mân mê một nhành hoa giả trang trí xe. Tài xế thấy liền nhanh nhảu tháo bộ hoa trang trí xe đưa hết cho .

 

Năm đầu tiên khi bắt đầu dạy dỗ, thầy hết dạy cách để “cái ” của chính . Khi đó, bắt đầu từ những việc đơn giản nhất: bước một quán ăn, gọi một bàn đồ ăn, tự cảm nhận xem thích nhất món nào, hợp với loại nguyên liệu nào nhất.

 

Cậu lời và nghiêm túc thử nghiệm, để từ đó hình thành nên những sở thích ẩm thực cho riêng .

 

Có lẽ cũng chính từ lúc , bắt đầu để tâm đến thầy. Cậu nhớ rõ mỗi khi ăn một món nào đó, thầy sẽ nhận xét những gì.

 

“Cậu cư nhiên thích ăn nấm hương ? Cậu thấy cái mùi vị đó kỳ quái ?”

 

“Cái thứ rau dấp cá mà cũng gọi là đồ cho ăn ?”

 

“Hành và rau thơm thì gì mà lạ chứ? Sao ăn?”

 

“Cà phê đúng là đắng thật, khó uống c.h.ế.t . Tôi hiểu nổi tại nhiều thích nó đến . Sao bọn họ thích uống t.h.u.ố.c Bắc luôn cho ?”

 

Ôn Lâm Ngọc lúc đó tuy trực tiếp hỏi về sở thích của thầy, nhưng tất cả những lời phàn nàn nhận xét bâng quơ chính là đáp án.

 

, nhớ rõ sót một chữ. Sở dĩ xe lâu đến thế chỉ vì đang do dự nên thử .

 

Thử thì nữa?

 

Nếu thực sự là đó, đối mặt thế nào? Còn nếu , sẽ thất vọng ?

 

Cuối cùng, Ôn Lâm Ngọc hít một thật sâu, dứt khoát bước xuống xe siêu thị. Cậu mua tất cả những thứ thầy thích nhất và cả những thứ thầy ghét nhất.

 

Khi về đến nhà, vợ chồng nhà họ Ôn vẫn giữ nguyên dáng vẻ giả tạo như ngày hôm qua, cứng đờ và đầy kịch tính.

 

Ôn Lâm Ngọc chẳng thèm để mắt tới vợ chồng nhà họ Ôn. Cậu bảo quản gia xách túi đồ bếp, đặc biệt dặn dò các dì giúp việc rằng tất cả nguyên liệu hôm nay đều chế biến hết.

 

Đám giúp việc bây giờ nào còn dám bàn tán làm trái ý . Cậu thì bọn họ làm . Ngay cả chuyện căn bếp ngoài “oanh tạc” hồi sáng nay, bọn họ cũng chỉ ngậm bồ hòn làm ngọt.

Loading...