Editor: Trang Thảo.
Bởi vì kẻ mới nhất “dọn ” cơ thể là một con hung quỷ. Nó cầm rìu c.h.é.m thẳng một đôi chân của bố Ngô Thư Hào, còn băm nát khiến bác sĩ phẫu thuật cũng cách nào nối . Không chỉ , nó còn suýt chút nữa thì lấy mạng bà .
Cũng nhờ động tĩnh quá lớn, cảnh sát đến kịp lúc nên nó mới đắc thủ.
Sau chuyện đó, dân xung quanh đều né nhà họ Ngô như né tà. Chỉ cần chạm mặt là đầu thẳng vì sợ dây dưa. Hiện tại Ngô Thư Hào tống bệnh viện tâm thần, hai vợ chồng thì vẫn đang viện. Trong nhà ai, căn phòng cứ thế giữ nguyên vẻ hỗn độn bẩn thỉu như .
Trang Thảo
“ là thất đức vô cùng!” Bà bác hàng xóm vẫn dừng : “Vào tận bệnh viện mà vẫn chịu để yên cho thiên hạ.”
“Vẫn còn chuyện nữa ?” Ôn Lâm Ngọc ngờ rằng còn kịp chính thức tay, nhà họ Ngô tự đẩy con đường tuyệt lộ như .
Đây đúng là một niềm vui ngoài ý .
“Cái mụ vợ nhà đó tâm địa độc ác lắm!” Nhắc đến đây, vẻ mặt bà bác trở nên oán hận tột cùng: “Chẳng học cái chiêu rải bao lì xì khắp tiểu khu, cái loại bao lì xì để mượn thọ .”
“Bọn chúng nhét bao lì xì mười, hai mươi đồng thôi. Chỉ cần ai nhặt tiêu tiền đó, cái mạng sẽ chúng mượn ngay.”
Vợ chồng nhà họ Ngô tính toán tinh vi. Nếu nhét vài trăm đồng, thể vì nhặt của rơi mà báo cảnh sát. mười hai mươi đồng thì thời buổi rơi là mất, chẳng ai thèm tìm chủ nhân làm gì. Cứ thế nhặt đại mua túi bánh ly sữa là xong. Bọn chúng tốn ít tiền đạt mục đích, đúng là một công đôi việc.
“Chưa bàn tới việc thật sự mượn thọ , nhưng riêng cái hành động thôi đủ khiến ghê tởm .” Bà bác thực sự run lên vì giận: “Nhà một đứa cháu trai từng nhặt bao lì xì trong tiểu khu. May mà gia đình dạy dỗ kỹ nên thằng bé đem tiền tiêu. Nếu , sớm liều mạng với cái mụ đàn bà nhà họ Ngô .”
“Tôi cũng thấy động tĩnh nên sợ nhà đó lừa mới mở cửa xem thử. Nếu tìm họ thì cứ đến Bệnh viện 1. Không ở đó thì chắc là về quê .”
Ôn Lâm Ngọc lời cảm ơn rời khỏi tòa nhà.
là cá mè một lứa. Bên nhà họ Ôn thì dùng chiêu “đổi”, bên nhà họ Ngô thì chơi trò “mượn”.
Ôn Lâm Ngọc thẳng tới bệnh viện. Cậu tìm thấy vợ chồng nhà họ Ngô dễ dàng, chẳng cần tốn công sức. Dù tàn ma dại, giọng của bà nuôi vẫn oang oang như cũ. Bà mở miệng là phun những lời uế tạp, rủa sả trời đất, trù ẻo khác c.h.ế.t .
Kẻ mà bà đang thóa mạ chính là những hàng xóm vạch trần chiêu trò bao lì xì trong nhóm cư dân của tiểu khu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-54-hoa-ra-day-chinh-la-tinh-yeu.html.]
Sau những biến cố dồn dập, sức khỏe của vợ chồng bà suy sụp. Tiền bạc tích cóp cũng bay sạch theo sòng bạc của con trai. Chồng thì mất chân, còn bà cũng mang đầy thương tích hung quỷ c.h.é.m hụt.
Bà đang vô cùng sốt ruột. Những ngày gần đây, bà luôn cảm giác sắp c.h.ế.t đến nơi. Bà sợ c.h.ế.t, bà c.h.ế.t. Thế mà đám dám phá hỏng chuyện của bà .
“Ấn chuông bao lâu mà giờ mới chịu vác mặt đến hả!” Nghe thấy tiếng động ở cửa, Ngô chẳng thèm , há miệng là gào lên quát tháo.
Người ở cửa chậm rãi tiến gần. Mẹ Ngô thoáng thấy bóng tới mặc sắc phục trắng của nhân viên y tế nên mới khinh khỉnh liếc xéo qua một cái.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, đôi mắt bà trợn tròn, cứng đờ vì kinh hãi.
“Mày... mày là Ôn Lâm Ngọc?”
Mẹ Ngô chút dám tin mắt . Nếu chính tay bà nuôi nấng suốt mười mấy năm, lẽ bà thật sự dám nhận .
Ôn Lâm Ngọc dừng ở vị trí cách giường bệnh chừng hai mét. Cậu chán ghét dùng tay che mũi lười biếng nhấc mí mắt bà .
“Là .”
“Cái thằng nhãi ranh !” Ngay khi xác định đúng , khuôn mặt Ngô lập tức trở nên dữ tợn.
Đều tại nó. Tất cả đều do nó. Tại đêm đó là Ôn Lâm Ngọc mà là đứa con trai bảo bối của bà ? Tại nó ác quỷ quấn mà là con trai bà chịu khổ?
Ôn Lâm Ngọc dường như thấu tâm tư của bà , khẽ nhạt.
“Có bà đang rủa sả trong lòng, rằng tại gặp họa là ?”
Biểu cảm mặt Ngô bỗng khựng . Bà bắt đầu Ôn Lâm Ngọc từ xuống với vẻ nghi hoặc và bất an tột độ.
Ôn Lâm Ngọc thản nhiên gật đầu, giống như đang kiên nhẫn giải thích một chuyện đơn giản.
“Không sai, chính là . Là làm đấy. Tôi đem một hồn của Ngô Thư Hào ném cho lũ quỷ ăn sạch . Giờ bà thể làm gì nào?”
“Mày... mày... mày...”