Editor: Trang Thảo.
Tiết Hứa vẫn c.h.ế.t, nhưng sự tồn tại của còn đau khổ hơn cái c.h.ế.t nhiều.
Tà tu là con đường tắt phủ đầy m.á.u và mạng , thường sử dụng tà thuật như hiến tế hoặc hút hồn phách kẻ khác. Ưu điểm là tu vi tăng trưởng cực nhanh, nhược điểm là dễ sét đánh. Trước , khi còn tu vi thì thể chống đỡ và áp chế, nhưng hiện tại Kim Đan của Tiết Hứa hủy, linh căn tổn hại, về khó lòng bước lên con đường tu hành. Thứ chờ đợi sẽ là sự phản phệ hồi kết.
Tiết Hứa dĩ nhiên cũng hiểu rõ điều đó. Nhìn Ôn Lâm Ngọc đang run rẩy, khóe mắt như nứt : “Đê tiện! Dám cố ý giả vờ yếu đuối để dễ bắt nạt!”
Ôn Lâm Ngọc liếc một cái vội vàng dời mắt. Máu, nhiều máu, tay cũng là máu. Giọng run rẩy, sợ hãi đến mức như sắp :
“Tôi giả vờ...”
“Nhà họ Tiết sẽ tha cho mày!” Tiết Hứa hung tợn buông lời đe dọa, nhưng ngay lập tức, một tiếng kêu t.h.ả.m thiết tột cùng phát từ cổ họng .
Ôn Lâm Ngọc run dữ dội hơn. Rõ ràng Tiết Hứa, nhưng dáng vẻ phản phệ đáng sợ của hiện rõ trong đầu, dù che mắt thì vẫn thấy.
Dĩ nhiên, thấy, mà là khác.
Thưởng thức sự t.h.ả.m hại của kẻ thù vốn là một trong những sở thích của đó.
Sau khi thưởng thức đủ, đó vui vẻ :
“Được , bây giờ giải quyết nốt mấy cái đuôi phía .”
“Cái đuôi?” Ôn Lâm Ngọc bỏ tay xuống, đôi mắt đỏ ngầu, đầu thì phát hiện đám Tân đang sợ đến mức tè quần.
Anh Tân và những khác thấy run rẩy ngừng. Họ vội vã dậy định chạy, nhưng chân mềm nhũn, ngã mấy . Cuối cùng, bản năng cầu sinh chiếm lấy lý trí, tất cả mới cố gắng dậy chạy thục mạng.
Thế nhưng, họ bước nửa bước, Ôn Lâm Ngọc chặn ngay mặt, chắn mất đường thoát.
Tốc độ nhanh đến dĩ nhiên của Ôn Lâm Ngọc – choáng váng đến mức nôn. Còn đám của Tân thì sợ hãi đến mức nôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-5-thay.html.]
Đầu gối Tân mềm nhũn, quỳ xuống đầu tiên: “Đại... đại ca, ... thấy gì hết, xin đừng... đừng g.i.ế.c !”
Thấy , những khác cũng thi quỳ xuống, lóc t.h.ả.m thiết mà van xin, hối hận vô cùng.
Buổi sáng, khi Ôn Lâm Ngọc ngoan ngoãn nhường chỗ , cùng dáng vẻ lúng túng hổ lớp, khiến bọn họ lầm tưởng dễ bắt nạt. Đến khi thấy cất đồ nhẫn trữ vật, họ mới nổi lòng tham.
Nhẫn trữ vật là thứ vô cùng tiện lợi, bất kể tu sĩ thường đều nhu cầu lớn, thị trường luôn khan hiếm. Hơn nữa, cái nhẫn Ôn Lâm Ngọc đeo còn là kiểu dáng sang quý. Thế là bọn họ chỉ “mượn” một khoản tiền nhỏ, liền lén theo .
Ra khỏi trường, thấy rừng, họ càng cảm thấy cơ hội đến, vội vàng bám theo.
Trang Thảo
Kết quả là hề phòng , trực tiếp chạm mặt cảnh g.i.ế.c .
Ngay cả tu sĩ Kim Đan cũng một kích g.i.ế.c c.h.ế.t, thì kẻ giả vờ yếu đuối vô dụng , g.i.ế.c mấy kẻ Luyện Khí như bọn họ chẳng khác nào nghiền nát một con kiến.
Nhìn thấy Ôn Lâm Ngọc giơ tay lên, vẻ mặt mấy hiện rõ sự tuyệt vọng.
lúc , Ôn Lâm Ngọc bỗng đè c.h.ặ.t t.a.y , với : “Đừng! Bọn họ... bọn họ...”
Cậu g.i.ế.c , huống chi mấy kẻ cũng đến mức đáng c.h.ế.t.
“Lòng vô dụng.” Người nọ lạnh nhạt nhận xét, nhưng cuối cùng vẫn tay.
Với mà , mấy kẻ c.h.ế.t sống cũng chẳng khác biệt gì.
Anh Tân nhắm mắt chờ đợi, nhưng cảm thấy đau đớn. Run rẩy mở mắt , liền thấy Ôn Lâm Ngọc buông tay xuống. Đây là... tha cho bọn họ ?
Anh Tân phản ứng cực nhanh, vội vàng cúi đầu lạy mấy cái, liên tục cảm ơn cắm đầu bỏ chạy. Những kẻ khác ngẩn một lúc, đó cũng vội vàng làm theo.
Bọn họ dốc sức chạy điên cuồng, run sợ trong lòng, lo rằng lưng đột nhiên sẽ một chưởng đ.á.n.h tới, giống như trong phim truyền hình, kẻ phản diện tha cho con tin, chờ con tin tưởng rằng hy vọng chạy thoát thì phóng một mũi tên từ phía .
Cũng may, bọn họ khá may mắn, sống sót thoát khỏi khu rừng. Một nữa thấy ánh mặt trời, vài òa , thề rằng đời sẽ bao giờ làm trộm cắp nữa, ô ô ô!