Đại Ma Vương Dạy Tôi Làm Người Xấu - Chương 47: Quả nhiên là cực kỳ kỳ quái

Cập nhật lúc: 2026-03-14 14:57:39
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Giờ đây, Cổ Trì với vẻ mặt đắc thắng đang xuống tất cả những cùng leo núi. Cái biểu cảm kiêu ngạo đến tận trời xanh thực sự là kiểu “nhân thần cộng phẫn”. Ôn Lâm Ngọc liên lụy. Dù hiện tại còn tự ti như , nhưng da mặt thì vẫn cần giữ.

 

Thời đại thông tin bùng nổ thế , chỉ cần chụp một tấm ảnh đăng lên mạng là cả thế giới đều .

 

Cậu muối mặt như .

 

Huống chi, quan hệ giữa và Cổ Trì cũng chẳng loại quan hệ như ngoài đang lầm tưởng.

 

Thấy Ôn Lâm Ngọc im lặng, Cổ Trì cũng thèm vênh váo nữa. Thôi , thì là . Anh ném cái đầy coi thường cuối về phía hai cặp tình nhân đang mệt đứt , hất cằm, dắt tay Ôn Lâm Ngọc tiếp tục rảo bước lên.

 

“Không, khoan , cái tên đó đang khoe khoang cái quái gì thế?” Nam sinh thuộc cặp đôi một đang nghỉ bậc thềm đá bỗng suy sụp: “Vợ ơi, em thấy ? Cái thằng cha ngáo ngơ đó cứ hếch mũi lên trời. Có đang mỉa mai chúng yếu sên ?”

 

Cô bạn gái mệt đến mức chẳng buồn mở miệng, đáp một cách qua loa: “Anh nhầm chứ gì? Anh cao xuống thì chẳng cái điệu bộ đó ? Em bảo , xuống ?”

 

“Anh thề là lầm! Anh đắc ý cái quái gì ! Mẹ kiếp, leo ngọn núi thôi mà cũng tay cầm tay, khoe mẽ cái gì chứ! Làm như ai ở đây vợ bằng!” Nam sinh càng nghĩ càng thấy tức. Chỉ leo núi thôi mà cũng gặp loại khó ưa như .

 

Cặp đôi hai ở phía một chút thấy thế cũng nhảy góp chuyện, lửa giận bốc lên đùng đùng: “Chứ còn gì nữa! Tôi cũng phát nôn đây . Gã đó cứ dùng ánh mắt kiểu "đúng là đồ phế vật" để , trong khi quen . Có hả em yêu?”

 

Ai ngờ cô yêu của đầy ghét bỏ: “Đã bảo , bảo rèn luyện nhiều . Nhìn thể hình kìa, leo lâu như thở vẫn bình thản, chút hổn hển. Người khinh thường chẳng quá bình thường ?”

 

Trang Thảo

Nam sinh hai cũng suy sụp, ác độc rủa sả: “Được lắm! Thế thì chúc cho gã đó khoe cho lắm , chia tay cho sớm!”

 

Kẻ nguyền rủa, Cổ Trì, lúc dắt tay Ôn Lâm Ngọc tới khu vực bán vé. Cảnh tượng ở đây còn ngoạn mục hơn. Có mấy cái cáng cứu thương đang đợi sẵn, đó còn chờ cấp cứu. Cổ Trì quanh một vòng, quả nhiên, bảo , chẳng ai bì kịp bọn họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-47-qua-nhien-la-cuc-ky-ky-quai.html.]

 

là một lũ phế vật.

 

Ôn Lâm Ngọc thần kỳ hiểu biểu cảm của , càng thêm cạn lời. Người đều là phàm mắt thịt, còn là đẳng cấp gì , mà vẫn hổ so kè với bình thường.

 

Cậu thực sự thể hiểu nổi . Trước đây khi còn ở thế giới , thấy Cổ Trì là hạng thích so đo tính toán đến mức .

 

Lạ thật. Chẳng lẽ cứ xuyên qua thế giới của trở nên ấu trĩ ?

 

Khu vực bán vé ngay lưng chừng núi. Nơi đây một quảng trường rộng rãi, cảnh sắc bốn bề đều vô cùng mãn nhãn. Những du khách nghỉ ngơi đủ khi lên tới điểm đều đồng loạt rút điện thoại , thi chụp ảnh.

 

Vì hôm nay Cổ Trì chủ yếu tập trung cái m.á.u ăn thua hơn là những ham khác, nên Ôn Lâm Ngọc cũng thời gian và cơ hội thong dong dạo khắp nơi. Trời vẫn còn sớm, sương mù núi tan hết, phóng tầm mắt xa thể thấy những dải mây trắng bồng bềnh vờn quanh sườn núi.

 

Ôn Lâm Ngọc rung động cảnh sắc , liền đưa máy lên chụp . Cậu định sẽ cất giữ bức ảnh trong một gian bí mật mà chỉ riêng mới thể mở , thể xem, để dành chia sẻ với thầy.

 

Ngoài phong cảnh , khu vực bán vé còn bày bán nhiều đồ ăn nhẹ và quà lưu niệm. Ôn Lâm Ngọc chụp ảnh xong, Cổ Trì mang về mấy món ăn vặt cho .

 

Vốn dĩ Ôn Lâm Ngọc định ăn, nhưng kỹ thì những thứ Cổ Trì mua đều là món thích. Từng phần một đều dặn kỹ là ít cay và cho hành, đúng theo khẩu vị quen thuộc của .

 

Ôn Lâm Ngọc chằm chằm những món ăn tay, ngước gương mặt thản nhiên chút gợn sóng của Cổ Trì. Cứ như thể việc mua đồ ăn cho , còn chọn đúng khẩu vị đến từng chi tiết nhỏ nhất, là một chuyện hết sức bình thường, hiển nhiên như thở.

 

Đôi mắt Ôn Lâm Ngọc nheo .

 

Quả nhiên là cực kỳ kỳ quái.

 

Làm Cổ Trì thể thích cái gì và chán ghét cái gì đến thế? Suốt mười năm , chẳng luôn trong trạng thái ngủ say ? Tại thể hiểu rõ một cách tường tận như ?

Loading...