Đại Ma Vương Dạy Tôi Làm Người Xấu - Chương 40: Anh lại muốn làm gì nữa?

Cập nhật lúc: 2026-03-07 13:16:44
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Hiện tại là giờ ăn trưa và nghỉ trưa. Ôn Lâm Ngọc mới coi như chút thời gian để thở và suy ngẫm về những chuyện qua. Ít nhất, khi bước khỏi phòng học, còn Cổ Trì vây khốn trong gian chật hẹp giữa hai dãy bàn.

 

Cái cảm giác khác thấy, còn bản cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của thực sự quá mức hổ.

 

Trường ba nhà ăn. Ôn Lâm Ngọc chọn nhà ăn lớn nhất. Nơi cao ba tầng, mỗi tầng phục vụ những món khác với nhiều quầy để sinh viên và giảng viên tự do lựa chọn. Hai nhà ăn còn tuy nhỏ hơn nhưng dịch vụ gọi món riêng, sang trọng chẳng kém nhà hàng bên ngoài.

 

Ôn Lâm Ngọc chọn nơi náo nhiệt nhất chủ yếu vì ở đây đông .

 

Cổ Trì dù cũng còn chút nhân tính, ít nhất động tay động chân giữa chốn đông , để yên ăn xong bữa trưa.

 

Thế nhưng mới nghĩ , bàn tay Cổ Trì vươn tới, giữ miếng thức ăn mà đang định đưa lên miệng.

 

Ôn Lâm Ngọc rốt cuộc còn nhịn . Cậu đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, phát tiếng cạch nặng nề.

 

“Anh làm gì nữa?”

 

Buổi sáng quấy rối một trận, giờ còn tiếp tục ? Có thể bớt ấu trĩ ?

 

Cổ Trì miếng thức ăn Ôn Lâm Ngọc ném trở bát, sững , hất cằm hiệu cho tự .

 

“Chẳng em ghét nhất là tiêu ?”

 

Ôn Lâm Ngọc cũng khựng . Cậu cúi đầu kỹ, trong miếng thức ăn quả nhiên hai hạt tiêu nhỏ.

 

Cậu dị ứng, chỉ là hồi nhỏ từng Ngô Thư Hào nhét cả một bọc tiêu miệng, còn dùng tay bịt chặt cho nhổ . Cảm giác tê dại, đau rát và nghẹt thở để ký ức kinh hoàng sâu sắc. Từ đó, chỉ cần thấy một hạt tiêu nhỏ thôi cũng khỏi run rẩy.

 

trưởng thành, thầy chỉ dạy suốt mười năm, cảm giác sợ hãi vơi , nhưng sự chán ghét vẫn còn nguyên.

 

Chỉ là làm Cổ Trì ghét thứ ?

 

Ôn Lâm Ngọc rũ mắt, cầm đũa, lặng lẽ gắp hạt tiêu ngoài. Trong lòng , bên cạnh sự nghi hoặc còn mơ hồ dâng lên một cảm giác kỳ quái khó tả.

 

Từ hôm qua đến giờ, một giây phút rảnh rang để suy nghĩ thấu đáo. Giờ ngẫm , cảm giác càng thêm rõ rệt.

 

Cậu ở bên cạnh Cổ Trì suốt mười năm, nhưng từng ai nhắc đến việc sở thích nam sắc. Hơn nữa, ở tất cả những nơi ở của đều hề xuất hiện vật dụng của thứ hai. Anh rõ ràng quen sống độc hành, ý thức lãnh địa cực mạnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-40-anh-lai-muon-lam-gi-nua.html.]

Với phận, địa vị, thực lực và tài lực của Cổ Trì, nếu thực sự trọng dục, bên cạnh thể thiếu .

 

Vậy rốt cuộc nhắm từ khi nào? Hay tất cả chỉ là một màn trả thù vì , một kẻ ngoại lai, chiếm cứ xác suốt mười năm khiến chướng mắt?

 

Ôn Lâm Ngọc khẽ lắc đầu. Nhất thời vẫn thể nghĩ thông, càng thể thấu tâm tư Cổ Trì.

 

Bữa trưa cuối cùng cũng kết thúc, dù Ôn Lâm Ngọc ăn ánh mắt chằm chằm rời của Cổ Trì. Người ngang qua đều tự chủ về phía bàn của hai .

 

Chủ yếu vì ánh mắt Cổ Trì quá lộ liễu, hề thu liễm. Dù cách xa một đoạn, Ôn Lâm Ngọc vẫn thấy tiếng xì xào.

 

“Trời ơi, là giáo viên mới ? Sao giống biến thái si tình ?”

 

“Không giống giáo viên lắm. Hay là ông chủ trang trại ngựa mới mở ở học viện?”

 

“Nói bậy. Ông chủ đó , hơn bốn mươi . Mà dù là ai cũng dám quấy rối học sinh trắng trợn thế .”

 

“Người đang quấy rối quen lắm.”

 

“Là cái vị đ.á.n.h ở cổng trường hôm thứ Hai đó. Gã si tình gan thật, lát nữa chắc đ.á.n.h cho bã.”

 

Ôn Lâm Ngọc mệt mỏi nhắm mắt, buông khay thức ăn xuống rời khỏi nhà ăn. Cậu thực sự đ.á.n.h , chỉ là hiện tại tạm thời đ.á.n.h .

 

Giờ nghỉ trưa diễn ở ký túc xá. Điều kiện ở đây khá , mỗi phòng bốn , điều hòa và vòi tắm. Diện tích lớn nhưng giường, bàn học và tủ quần áo đều làm từ chất liệu , đảm bảo gian riêng tư. So với ký túc xá đại học cũng hề thua kém, thậm chí còn nhỉnh hơn.

 

Ôn Lâm Ngọc gì để với bạn cùng phòng. Trước đây vốn sống bên lề, giờ càng tâm trí trò chuyện.

 

Chỉ vì kẻ nào đó vẫn bám theo như hình với bóng.

 

Cổ Trì ẩn , chỉ Ôn Lâm Ngọc cảm nhận sự hiện diện của .

 

Giường trong phòng đều là giường đơn. Ôn Lâm Ngọc xuống, lưng một cơ thể dán sát. Cậu hít sâu vài để nén giận. May mà Cổ Trì làm gì quá đáng, chỉ ngang nhiên vòng tay qua eo, kéo áp sát lòng một kẽ hở, thỉnh thoảng chạm nhẹ tóc .

Trang Thảo

 

Ôn Lâm Ngọc khẽ thở , nhưng hề rằng bạn cùng phòng đối diện đang chằm chằm giường với vẻ mặt như thấy quỷ.

 

thực sự cảm thấy gặp quỷ.

 

Rõ ràng Ôn Lâm Ngọc phòng một , xuống một , nhưng cái chăn thế nào cũng giống như đang che hai .

 

Chẳng lẽ chuyện ma học đường xuất hiện giữa ban ngày thế ?

Loading...