Đại Ma Vương Dạy Tôi Làm Người Xấu - Chương 29: Thầy ơi, em nhớ thầy lắm

Cập nhật lúc: 2026-03-07 13:04:54
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tòa cao ốc bỏ hoang lạnh lẽo, đầy âm khí. Ngô Thư Hào, kẻ dọa đến ngất xỉu, còn mất một hồn một vía, co quắp ở đó đến tận ngày hôm mới mấy vô gia cư quanh khu vực phát hiện.

 

Thế là thêm một nữa tống bệnh viện.

 

Ôn Lâm Ngọc mới trở về đầy ba ngày mà tiễn ba viện, thành tích là cực kỳ ấn tượng.

 

Sáng sớm, Ôn Lâm Ngọc nhàn nhã ở vị trí chủ tọa trong phòng ăn, thong thả thưởng thức bữa sáng. Ngồi cùng bàn với giờ chỉ còn mỗi Ôn Trừng.

 

Cũng thôi, vì vợ chồng Ôn Hồng Bác hiện tại đều đang trong bệnh viện.

 

Đám quản gia và giúp việc trong nhà tuyệt nhiên ai dám hé răng nửa lời. Họ lặng lẽ làm việc của , chẳng ai dám làm điều gì khiến Ôn Lâm Ngọc ý. Dáng vẻ của lúc trông hệt như một kẻ âm trầm biến thái, thể thản nhiên cầm d.a.o đ.â.m mà mặt đổi sắc.

 

Ngay cả ruột mà còn dám kéo xuống tầng hầm nhốt , thì đời còn việc gì dám làm nữa?

 

Thế nhưng, chỉ cần bóng dáng Ôn Lâm Ngọc khuất cánh cửa, đám làm tụm năm tụm ba bàn tán xôn xao. Nếu như đây họ thường mỉa mai vị đại thiếu gia kém cỏi, chẳng làm nên trò trống gì, nơi nào cũng bằng một góc của Trừng thiếu gia, thì giờ đây điều họ tranh luận là những lời bà chủ từng : Ôn Lâm Ngọc thật sự thích chui rúc tầng hầm ? Và rốt cuộc gây tội gì mà ông bà chủ đối xử với như thế?

 

Ôn Lâm Ngọc làm gì ư? Thực chẳng làm gì cả. Chỉ đơn giản là một mệnh cách đặc biệt, giống hệt như Cổ Trì.

 

Đây cũng là điều mới vỡ lẽ khi thầy phân tích và tìm cách dò hỏi từ ông chú quản gia. Hỏi xong, mới kinh ngạc nhận , hóa đời chuyện trùng hợp đến : và Cổ Trì sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng một khung giờ, chỉ khác mỗi năm sinh.

 

Ba Cổ Trì sinh để luyện tà pháp, còn ba của Ôn Lâm Ngọc cũng chẳng t.ử tế gì hơn, cá mè một lứa cả thôi.

 

Năm xưa họ đem vứt cho khác nuôi, nhưng gia đình nhận nuôi cũng chọn bừa cho xong. Đó là một sự sắp đặt cực kỳ tàn nhẫn. Họ Ôn Lâm Ngọc sống trong thống khổ từng giây từng phút. Bởi vì chỉ cần càng đau khổ, họ càng thể giẫm lên nỗi đau đó mà thăng tiến, tài vận kéo đến cuồn cuộn dứt.

 

Việc họ đón trở về vì áy náy bù đắp, mà chỉ vì lòng tham đáy, vắt kiệt chút giá trị cuối cùng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-29-thay-oi-em-nho-thay-lam.html.]

Những sự thật là do Ôn Lâm Ngọc tra hỏi lão râu bạc đêm qua mới câu trả lời chính xác, dù đó cũng đoán tám chín phần.

 

Không vì bạn làm sai điều gì thì mới đối xử ác độc với bạn, mà đơn giản vì bản chất những kẻ đó vốn là ác quỷ.

 

Hôm nay đến trường còn ai quấy rầy, tâm trạng của Ôn Lâm Ngọc vì thế cũng khá thư thái. Trước đây, nguyện vọng lớn nhất của chỉ là một cuộc sống bình yên: làm một học sinh bình thường, học trọn vẹn các tiết trong ngày. Khi về nhà ăn no, ngủ kỹ, chịu đòn roi, mắng nhiếc sự ghẻ lạnh của . Chỉ thế thôi, bao giờ dám mong cầu gì hơn.

 

Giờ đây, cuối cùng thể tự tay thực hiện điều đó.

 

Sau khi tan học, Ôn Lâm Ngọc thong dong đổi vé .

 

Tin trúng thưởng. tin trúng giải đặc biệt, chỉ trúng giải nhì.

 

Mỗi vé giải nhì ba mươi vạn, nhân lên một trăm là ba nghìn vạn, tức ba mươi triệu tệ. So với con năm tỷ, tức năm trăm triệu tệ mà kỳ vọng ban đầu thì còn kém xa. Cậu tự hỏi là do lão râu bạc làm việc tới nơi tới chốn, là thọ mệnh của ba kẻ thực sự chẳng đáng giá bao nhiêu tiền. Biết , lúc ở trường tiện tay túm thêm một nhúm tóc của Ngô Thư Kiệt .

 

Vẫn hài lòng, Ôn Lâm Ngọc rẽ sang phố đồ cổ nổi tiếng ở thành phố A. Cậu ghé những cửa tiệm trông cao cấp, sang trọng, mà sà các sạp hàng vỉa hè, gom một đống đồ cũ nát mang về. Cậu chẳng màng đến chất lượng, chỉ cốt cho lượng thật nhiều, để xem thể vắt thêm chút lợi lộc nào từ ba kẻ nữa .

 

Dạo một vòng xong, Ôn Lâm Ngọc ghé qua khu chợ đêm gần đó, bắt đầu hành trình càn quét phố ẩm thực. Không khí phố thị về đêm ngập tràn khói bếp và , náo nhiệt vô cùng, một cảm giác bình dị mà đây từng nếm trải. Cậu chậm rãi bước , thong thả ngắm , từ tốn thưởng thức từng món ngon, tự lấp đầy những trống và kỳ vọng của năm xưa.

 

Giữa khu chợ đêm đông đúc, nơi chẳng ai quen , đôi mắt nai con của cần giả bộ lạnh lùng gai góc nữa. Cứ ăn món nào ngon thấy thứ gì , đôi mắt híp đầy mãn nguyện, tỏa sáng lấp lánh như chứa cả bầu trời .

 

Trong khi đó, ở một nơi khác, Cổ Trì đang chằm chằm mặt hồ kính, chứng kiến Ôn Lâm Ngọc vui vẻ dạo phố một . Khuôn mặt sa sầm, đôi răng nanh ma quỷ ngứa ngáy, nghiến chặt : “Hay lắm, xem em đang sống nhỉ?”

 

Cái đồ nịnh bợ 998 bắt đầu dùng đôi cánh gà của đ.ấ.m bóp chân cho Đại Ma Vương, hòng lấy lòng: [Ngài xem đấy, ký chủ của ai bắt nạt, là chúng cứ để ...]

 

Đáp nó là một tiếng hừ lạnh lùng và nặng nề của Cổ Trì. Trong tiếng hừ chứa đựng sự bất mãn tột độ cùng nỗi uất ức cam lòng.

 

Sự bất mãn thì 998 thể hiểu . Lúc nó bàn giao cho Ôn Lâm Ngọc nhiệm vụ đóng vai phản diện là ở thế giới của Ôn Lâm Ngọc, bên phía Cổ Trì. Sau đó, cả hai cũng từng nhắc chuyện mặt Cổ Trì, vì Đại Ma Vương việc Ôn Lâm Ngọc sẽ rời .

 

Trang Thảo

Một chuyến lời từ biệt, Đại Ma Vương lường điều . Đối với một kẻ d.ụ.c vọng chiếm hữu và kiểm soát cực mạnh như , việc nảy sinh phẫn nộ và bất mãn là điều hết sức bình thường.

Loading...