Đại Ma Vương Dạy Tôi Làm Người Xấu - Chương 24: Là tôi ném đấy, thì đã sao?

Cập nhật lúc: 2026-03-07 12:53:47
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

lầu, ba tiếng đồng hồ chật vật, cuối cùng còn cách nào khác ngoài việc đập cả tường , Ôn Hồng Bác mới cứu vợ . Thế nhưng dáng vẻ của Lâm Vãn Tú lúc chỉ thể dùng bốn chữ “thảm thương tột độ” để hình dung.

 

Mặt bà đầy những vết cào cấu, m.á.u chảy đầm đìa, quần áo tóc tai rũ rượi, còn hình . Ánh mắt tan rã, vô hồn, miệng ngừng lẩm bẩm cầu xin tha thứ.

 

Ôn Hồng Bác trừng mắt giận dữ mấy tên bảo vệ nhốt chung bên trong: “Lũ khốn các làm cái trò gì thế ? Tôi cho các , dám đối xử với vợ như , tuyệt đối sẽ để yên!”

 

“Ông chủ, oan cho chúng quá! Đâu do chúng làm, là phu nhân tự cào cấu đấy chứ!”

 

! Ngài xem , tay em chúng còn vết cào của phu nhân đây !”

 

“Thưa Ôn tổng, nhất là nên mau chóng đưa phu nhân đến bệnh viện kiểm tra. Có khi phu nhân mắc chứng sợ gian kín. Vừa liên tục tự hành hạ bản , miệng còn gào rằng da sâu.”

 

Những điều bọn họ dám là tầng hầm mang bộ dạng như . Chẳng trách đại thiếu gia phát điên. Người bình thường mà ở trong nơi thì ai mà phát khùng cho ?

 

Nơi đây tối tăm ẩm thấp, lấy một cửa sổ, bí bách vô cùng. Bọn họ tuy đến mức phát tác dữ dội như Lâm Vãn Tú, nhưng nhốt suốt ba tiếng đồng hồ cũng thấy khó thở, nặng trĩu như đeo chì, cứ như thứ gì đó hút cạn sinh khí.

 

Ôn Hồng Bác càng càng thấy sống lưng lạnh toát, mồ hôi túa như tắm. Căn phòng đó , dùng để làm gì, ông rõ hơn ai hết. Không buồn thêm lời nào, ông gọi con trai nuôi đỡ Lâm Vãn Tú dậy vội vã thẳng lên lầu.

 

Cái chốn , dù chỉ một giây ông cũng nán thêm.

 

Vừa lên tới nơi, ông báo rằng đứa nghịch t.ử thong dong ăn xong bữa tối và lên phòng nghỉ ngơi. Ôn Hồng Bác tức đến tím mặt, nhưng trong lòng ngầm nhẹ nhõm. Lúc ông thực sự sinh sợ hãi, đối mặt trực diện với Ôn Lâm Ngọc.

 

Thế nhưng, nếu bảo cứ thế mà bỏ qua thì tuyệt đối chuyện đó.

 

“Cứ đợi đấy cho tao!”

 

Nửa đêm, khi Ôn Lâm Ngọc đang hấp thụ ánh trăng để tu luyện, nhận thấy trong biệt thự động tĩnh. Cậu chẳng buồn mở mắt, chỉ dùng thần thức quét qua một lượt, liền phát hiện mấy gã bảo vệ cao to đang loay hoay cạy khóa cửa phòng .

 

Ba mặt, nhưng chẳng cần đoán cũng đám do bọn họ phái tới. Chắc nghĩ rằng ban đêm sẽ lơ là cảnh giác, bọn họ định bắt tống xuống hầm thêm nữa.

 

Ôn Lâm Ngọc vẫn bất động, tiếp tục tu luyện. Mãi đến gần sáng, mới từ từ mở mắt, thản nhiên mở cánh cửa mà đám bảo vệ loay hoay suốt mấy tiếng đồng hồ vẫn phá nổi.

 

Lúc ngoài cửa chẳng còn bóng , lẽ bọn chúng rút để bàn mưu tính kế khác.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-24-la-toi-nem-day-thi-da-sao.html.]

Ôn Lâm Ngọc chẳng mảy may để tâm. Cậu cầm một xấp tiền giấy khác, lặng lẽ thẳng tới phòng ngủ của vợ chồng Ôn Hồng Bác. Không cần gõ cửa, hiên ngang bước .

 

Lâm Vãn Tú vẫn đang viện, đêm nay trong phòng chỉ Ôn Hồng Bác ngủ say như c.h.ế.t.

 

Ôn Lâm Ngọc nhét xấp tiền tay Ôn Hồng Bác. Sợ ông cũng ném như Lâm Vãn Tú, còn cẩn thận bôi một lớp keo, dính chặt xấp tiền tay ông . Xong xuôi, thẳng về phòng.

 

Mười lăm phút , lão quỷ râu bạc bắt đầu phát những tiếng khành khạch quái dị lẻn phòng Ôn Hồng Bác. Lão xâm nhập giấc ngủ của ông , trong mơ cứ bám riết lấy mà gào thét: “Tôi đôi chân của ông!”, kèm theo đủ thứ lời lẽ kinh quái khác. Còn Ôn Lâm Ngọc thì mặc kệ tất cả.

 

Sáng sớm hôm , Ôn Lâm Ngọc thức dậy từ sớm.

 

Hôm nay là thứ Hai, đến trường.

 

Trong phòng ăn lúc chỉ và Ôn Trừng. Ôn Trừng xuất hiện với hai quầng thâm mắt to tướng. Vừa thấy Ôn Lâm Ngọc, liền nở nụ gượng gạo, lúng túng chào: “Anh... chào buổi sáng.”

 

Ôn Lâm Ngọc liếc một cái cho câu trả lời.

 

Ôn Trừng sờ mũi, tìm đề tài để , đành lặng lẽ xuống ăn sáng. Sau khi dùng bữa xong, hai cùng đến trường.

 

Ôn Lâm Ngọc hiện đang học lớp 12 tại một ngôi trường tư thục dành cho giới quý tộc. Ngôi trường giống với học viện pháp tu mà từng theo học ở thế giới Cổ Trì, ở chỗ kỷ luật lỏng lẻo, quản lý hỗn loạn đến mức đáng sợ.

 

Chẳng xa, ngay ngày khi xuyên đến thế giới Cổ Trì, lúc đám vây đánh, dù chỉ cách đó đầy mười mét giáo viên , nhưng bọn họ vẫn thản nhiên làm ngơ, kẻ giả câm vờ điếc.

 

Hôm nay, Ôn Lâm Ngọc tới trường thì kẻ nhảy chắn đường.

 

Ôn Trừng ngay phía . Vừa bước chân cổng trường chứng kiến cảnh , trong lòng chỉ câm nín. Thật hiểu nổi, sáng sớm tinh mơ mà kẻ vội vàng tìm đường c.h.ế.t như .

Trang Thảo

 

“Ôn Lâm Ngọc đấy ?” Gã hì hì, ánh mắt như đang quan sát một loài sinh vật lạ. “Chà, hôm nay mặt trời mọc đằng Tây mà loại phế vật nghìn năm như mày cũng ăn diện cơ đấy. Ha ha ha ha...”

 

“Cái thứ rác rưởi như mày thì trưng diện làm gì cho mất công?” Gã giơ tay định đ.á.n.h Ôn Lâm Ngọc như khi, trong mắt chẳng hề che giấu vẻ độc ác.

 

tay, Ôn Lâm Ngọc cũng lập tức cử động.

 

“Bầm! Bầm!” Hai tiếng động khô khốc vang lên.

 

Tên thiếu niên với vẻ mặt cợt nhả ban nãy một chưởng đ.á.n.h văng xa ba bốn mét, đập mạnh bức tường phía ngã sụ xuống đất, đau đớn rên rỉ.

 

Ôn Lâm Ngọc thản nhiên bước tới, một chân giẫm lên lưng, tay túm chặt tóc ép gã ngẩng khuôn mặt m.á.u me be bét lên. Cậu gã, nét mặt chút cảm xúc, đúng những lời mà bọn chúng thường dùng để bao biện: “Thành thật xin nhé, cố ý . Cậu thể tha thứ cho ?”

Loading...