Editor: Trang Thảo.
“A a a a!” Một tiếng hét chói tai vang lên từ lầu. Ôn Lâm Ngọc đang đả tọa âm thanh quấy nhiễu đến mức mở mắt. Xem phòng của còn cần bố trí thêm một tầng pháp trận cách âm nữa.
Nhìn thời gian, đúng giờ cơm tối. Ôn Lâm Ngọc dậy, mở cửa phòng xuống lầu.
“Mày xem mày làm chuyện gì đây?” Gương mặt Lâm Vãn Tú vặn vẹo, ánh mắt gắt gao dán chặt Ôn Lâm Ngọc đang thong thả bước xuống. Đây là đầu tiên vị quý bà cao ngạo để lộ dáng vẻ mất hết thể diện như .
“Tôi làm gì?” Ôn Lâm Ngọc rũ mắt đối diện, gương mặt chút biểu cảm, tư thế cao xuống đầy vẻ ngạo mạn.
Lâm Vãn Tú thấy thái độ đó liền tức đến bốc hỏa: “Mày còn mặt mũi hỏi ? Đồ đạc trong phòng tao chẳng do mày ném ? Mày đúng là vô kỷ luật đến cực điểm!”
Ôn Trừng cũng đang trong đại sảnh. Khi ngẩng đầu thấy dáng vẻ của Ôn Lâm Ngọc, trong lòng khỏi kinh hãi. Anh trai rốt cuộc làm ? Không chỉ đổi lớn, mà quả thực như biến thành một khác.
“Là ném đấy, thì ?” Ôn Lâm Ngọc hề dừng bước, ánh mắt cũng chẳng buồn liếc lấy một giây. Vừa xuống lầu, liền thẳng phòng ăn.
“Mày dùng thái độ gì thế hả? Cút ngay về cái tầng hầm của mày ! Tao căn phòng của ám bất cứ mùi hôi hám nào từ mày!” Lâm Vãn Tú nổi trận lôi đình, lời lẽ cay nghiệt đến cùng cực.
Nghe thấy hai chữ “tầng hầm”, Ôn Lâm Ngọc khẽ nheo mắt. Cậu dừng bước, đầu Lâm Vãn Tú đang gào thét trong cơn giận dữ, bất chợt nở một nụ nhạt.
Ngay đó, hề báo , Ôn Lâm Ngọc sải bước tiến gần. Chỉ là bước , nhưng tốc độ nhanh đến mức khiến kịp phản ứng. Lâm Vãn Tú kinh hãi, định hét lên thì túm chặt cổ áo, trực tiếp lôi xệch về phía tầng hầm.
Tiếng thét chói tai của Lâm Vãn Tú càng lúc càng t.h.ả.m thiết, đôi mắt tràn ngập nỗi sợ hãi tột cùng.
Ôn Hồng Bác vốn sẵn ở ghế chủ tọa trong phòng ăn vì sợ Ôn Lâm Ngọc chiếm chỗ, lúc cũng thể yên. Ông đập bàn bật dậy: “Thằng , đó cho tao! Mau buông mày ! Đồ súc sinh, mày định làm gì hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-22-la-toi-nem-day-thi-da-sao.html.]
“C.h.ế.t tiệt!” Ôn Trừng dám nữa, vội vàng chạy theo can ngăn: “Anh, gì thì bình tĩnh chuyện, tiên buông !”
Ôn Lâm Ngọc coi như thấy. Cậu vẫn túm chặt cổ áo lưng Lâm Vãn Tú, kéo xệch bà về phía tầng hầm. Cổ họng siết chặt khiến bà thể thét lên thành tiếng, chỉ thể theo bản năng giẫm chân loạn xạ, hai tay bấu chặt cổ áo . Tóc tai, quần áo sớm rối bời, giày dép rơi rớt, chẳng còn chút dáng vẻ quý bà nào nữa.
Bóng lưng Ôn Lâm Ngọc khi tiến về phía tầng hầm trông chẳng khác nào một kẻ sát nhân biến thái.
“Mấy còn ngây đó làm gì? Mau đè cổ thằng nghịch t.ử cho !” Ôn Hồng Bác kinh hãi giận dữ. Nghĩ đến lời căn dặn của vị đại sư, ông dám xông lên, chỉ thể tại chỗ mắng c.h.ử.i ngớt: “Phản , thật sự phản !”
Từ quản gia, hầu cho đến đám bảo vệ gọi tới, tất cả đều vội vã đuổi theo.
Thế nhưng tốc độ của Ôn Lâm Ngọc quá nhanh. Khi bọn họ định ngăn cản thì bước thang máy. Trong gian chật hẹp, Lâm Vãn Tú vẫn ngừng giãy giụa, nhưng cánh tay của Ôn Lâm Ngọc vững như bàn thạch, siết chặt khiến bà thể thoát .
Tầng hầm thứ hai từ tầng một theo lối cầu thang bộ xuống .
Ôn Lâm Ngọc kéo xệch Lâm Vãn Tú . Nghe tiếng kêu la t.h.ả.m thiết của đàn bà , đầu tiên cảm thấy việc tầng thang máy cũng là một điều .
Điều đáng hơn cả là khi tiếng gào đau đớn , trong lòng hề dâng lên dù chỉ một chút c.ắ.n rứt xót thương.
Cậu thầm nghĩ: Thầy ơi, con làm như là đúng , ?
Trang Thảo
Càng đến gần căn phòng , nụ nhạt gương mặt Ôn Lâm Ngọc càng rõ rệt.
Lâm Vãn Tú lúc dọa đến mức hồn bay phách lạc, đau đớn đến tê dại.
Đến cửa, Ôn Lâm Ngọc thuần thục mở khóa quăng mạnh Lâm Vãn Tú trong. Cậu bà , lạnh lùng : “Nếu thấy tầng hầm đến , thì từ nay về bà cứ ở đây .”