Đại Ma Vương Dạy Tôi Làm Người Xấu - Chương 20: Cậu nghĩ, mình đúng là biến thái

Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:10:26
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

vội về. Lúc hai chắc chắn ở nhà. Hôm nay kiếm năm mươi vạn, cứ tiêu tính .

 

Ôn Lâm Ngọc đến trung tâm thương mại mua sắm. Còn ở phía bên , Ôn Hồng Bác và Lâm Vãn Tú quả thật ở nhà.

 

Bọn họ đến một khu chung cư xa hoa, đang bái kiến một nhân vật quan trọng. Ngày thường hai vợ chồng kiêu ngạo, lúc thấp thỏm bất an, ngoan ngoãn đệm.

 

“Đại sư , nó lấy tóc của chúng , ?” Ôn Hồng Bác mang theo dự cảm bất an.

 

Lâm Vãn Tú cũng căng thẳng : “ . Hôm nay chẳng hiểu nó khỏe đến đáng sợ. Nó ấn chúng xuống, chúng nhúc nhích .”

 

“Ngài xem, trúng tà ?”

 

“Tôi thấy khả năng. Mỗi ngày ngủ ở cái nơi ...”

 

Người trung niên đang thắp hương khẽ ho một tiếng. Hai lập tức im lặng, chờ ông mở miệng.

 

Ông xuống, nhấp một ngụm chậm rãi : “Các hôm nay nó lấy tiền. Tình huống thể là quỷ đòi nợ tỉnh .”

 

Hai vợ chồng lập tức biến sắc.

 

Người trung niên tiếp tục: “Không cần hoảng. Đây chỉ là hiện tượng hồi quang phản chiếu. Trận pháp vẫn còn tác dụng, điểm chắc các hiểu.”

 

Hai gượng, nhưng vẫn lo lắng hỏi cách ứng phó.

 

Lúc đến thì cau mày, lúc rời mặt mày thư thái. Về đến nhà, bọn họ dán lá bùa do trung niên đưa cho giường của Ôn Lâm Ngọc. Như sẽ sợ phát điên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-20-cau-nghi-minh-dung-la-bien-thai.html.]

Hơn nữa cũng sắp . Chỉ cần thêm một thời gian nữa, bọn họ sẽ thấy gương mặt chán chường đó nữa.

 

Ôn Lâm Ngọc tiêu sạch năm mươi vạn ở trung tâm thương mại. Thấy thích là mua. Tiền vẫn còn thiếu một chút, nhưng , sẽ lo thiếu tiền.

 

Khi xe từ trung tâm thương mại về nhà, Ôn Lâm Ngọc xuống tầng hầm. Cậu bảo nhân viên giao hàng chuyển bộ đồ trong nhà.

 

Dùng thần thức quét một vòng, chọn căn phòng thể hứng nhiều ánh trăng nhất, bảo họ mang bộ đồ mua đó.

 

“Các thể . Đây là phòng của phu nhân.” Quản gia sốt ruột chặn cửa, nhưng Ôn Lâm Ngọc nhẹ nhàng gạt sang.

 

“Giúp một chút. Đem bộ đồ trong đó ném ngoài, chuyển đồ của .” Ôn Lâm Ngọc buồn để ý đến quản gia đang la hét, chỉ với đám nhân viên đang do dự: “Đây là nhà . Tôi quyết định.”

Trang Thảo

 

“Thiếu gia, nếu còn như , sẽ gọi bảo vệ.” Sắc mặt quản gia trầm xuống, ánh mắt đầy vẻ tán thành chằm chằm Ôn Lâm Ngọc, giống hệt ba .

 

Chính vì phản ứng đó, Ôn Lâm Ngọc mới liếc một cái. Cậu suýt nữa thì quên, quản gia nhà giống chú quản gia của Cố Trì. Người mặt luôn tỏ cao cao tại thượng, cứ như chính mới là quyền lệnh trong căn nhà . Còn Ôn Lâm Ngọc, nếu lời thì đến cơm cũng ăn, còn sắc mặt của .

 

Ôn Lâm Ngọc nhạt: “Anh là phận gì mà dám chuyện với như ?”

 

“Tôi…” Sắc mặt quản gia càng đen , câu hỏi chặn họng, căn bản trả lời . Hắn chỉ thể lôi hai mà Ôn Lâm Ngọc vẫn luôn sợ nhất uy hiếp: “Nếu phu nhân chuyện , nhất định sẽ tức giận.”

 

Thật trùng hợp, buổi sáng Ôn Trừng cũng câu tương tự.

 

“Vậy thì ? Bọn họ còn thể g.i.ế.c chắc?” Ôn Lâm Ngọc châm biếm, ánh mắt thẳng quản gia.

 

Bị ánh mắt đó chằm chằm, sống lưng quản gia lạnh một mảng. Lần đầu tiên rơi thế hạ phong mặt Ôn Lâm Ngọc: “Đương nhiên là thể. Thiếu gia, đừng linh tinh.”

 

Nói linh tinh ? Đây chẳng là sự thật ư?

 

Ôn Lâm Ngọc thèm thêm với nữa. Đám giao hàng cũng cuốn mớ chuyện lộn xộn của nhà giàu, từng một đặt đồ xong liền vội vàng rời .

Loading...