Editor: Trang Thảo.
Trận lôi đài là đấu võ. Lư Phong lôi linh căn, tu vi Trúc Cơ kỳ đỉnh phong. Còn Ôn Lâm Ngọc tuy tiến bộ thần tốc, nhưng vẫn là từng bước từ Luyện Khí Kỳ lên. Theo tiến độ thì hiện tại còn đến Trúc Cơ.
Thời gian học của ngắn, luôn tự luyện tập, từng giao đấu với ai. Vừa mở màn rơi xuống hạ phong. Lư Phong đ.á.n.h đánh thì lòng tự tin tăng lên, bắt đầu phóng lôi điện khắp sân. Tia sét lập loè liên tục giáng xuống, bổ về phía Ôn Lâm Ngọc. Cậu chỉ thể né tránh liên tục, còn Lư Phong thì cợt nhả hỏi xin tha .
Đám Tân như vai hề. Cười , mày cứ . Bọn họ vị đại lão thích nhất chính là giả vờ yếu, cực kỳ biến thái.
Quả nhiên, ngay khoảnh khắc , bọn họ thấy Lư Phong đang cợt nhả thì lập tức đ.á.n.h bay khỏi lôi đài. Hắn thậm chí còn hiểu tại bay ngoài.
Ôn Lâm Ngọc dậy. Lòng bàn tay run. Đây là đầu thật sự ý nghĩa đ.á.n.h , hơn nữa còn tay nặng như . Hình như thấy Lư Phong hộc máu.
Trong đầu truyền đến tiếng nhẹ: “Làm lắm.”
Tim Ôn Lâm Ngọc đập nhanh. Một nửa vì adrenalin tăng vọt do đ.á.n.h , một nửa là vì nguyên nhân khác.
Dựa theo tốc độ tu luyện và thực lực của , đ.á.n.h Lư Phong. Cổ Trì thì tu vi cao. Cậu giỏi tác chiến linh hoạt, nhưng điều động tu vi để nghiền áp thì làm . Điều giống gian lận. Khi dùng đến cũng lo, nhưng theo lời thầy dạy, trong tay tài nguyên thì cứ dùng, dùng mới là lãng phí.
Sự thật chứng minh làm đúng. Thầy còn khen .
Hơn nữa, thì phản kích cảm giác như . Như một luồng khí đè nén trong n.g.ự.c trút theo một chưởng, chỉ còn đầy ắp vui sướng.
Sảng khoái.
Còn về phần Lư Phong, gãy ba chiếc xương sườn, tu vi phế sạch. Nếu kỳ tích, đời xem như xong.
Đám Tân đến híp cả mắt. Đương nhiên là lén lưng Ôn Lâm Ngọc. Hiện tại trong trường ai dám lớn mặt , sợ khiến liên tưởng đến Lư Phong, ngứa tay đ.á.n.h .
Nhờ chuyện , trong thời gian dài đó ai dám quấy rầy việc học của Ôn Lâm Ngọc. Còn thì đến các khu nơi quái vật. Thầy , tăng nhanh sức chiến đấu thì thực chiến là con đường hiệu quả nhất.
Trang Thảo
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-14-tam-biet-thay.html.]
Đến giờ học thì học. Không giờ thì đ.á.n.h quái. Trạng thái Ôn Lâm Ngọc duy trì suốt ba năm. Tốc độ trưởng thành khiến Cổ Trì vô cùng hài lòng. Không gì khác, chỉ riêng chuyện lời. Cậu gì đó. Bảo làm gì làm đó. Không bất mãn cũng mất kiên nhẫn.
Ngoan đến mức khiến tay Cổ Trì ngứa ngáy. Đáng tiếc, trong tầm tay chỉ con gà để bóp.
Bị xoa đến loạn cả , 998 kêu: [Tôi cái gì?]
học tập quá mức cũng . Một bí cảnh, Ôn Lâm Ngọc gặp Lư Phong. Hắn là nam chính, bàn tay vàng dày thật sự. là phế nhân, mà mới ba năm gặp, thể bí cảnh.
Lần Ôn Lâm Ngọc định để ý đến . khi ngang qua, thấy trong tay Lư Phong cầm một cây sáo ngọc. Sáo ngọc trong suốt, ánh sáng oánh nhuận. Chỉ một cái, Ôn Lâm Ngọc liền thích.
Cổ Trì thấy liền dẫn dắt: “Nếu em thích, làm ?”
Hai mắt Ôn Lâm Ngọc sáng lên. Giọng trong trẻo: “Đoạt lấy.”
“Rất .” Cổ Trì hài lòng.
998: [...] Có trùng hợp quá ? Nhiệm vụ cốt truyện chính là đoạt bảo vật của nam chính. Nó còn kịp phát nhiệm vụ thì ký chủ bắt đầu nhấp nhô tay.
Mọi lệ rơi đầy mặt. Vai phản diện nhà nó, ký chủ làm càng ngày càng , ô ô ô.
Thế là, Lư Phong vất vả lắm mới khôi phục đến Trúc Cơ kỳ đỉnh phong, cạo đầu thêm nữa, còn cướp sạch bảo bối tìm trong bí cảnh. Ôn Lâm Ngọc , Lư Phong tức đến c.h.ử.i cha mắng . Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây. Hắn thề sẽ một ngày bắt Cổ Trì quỳ xuống xin .
Hắn chỉ mới , mà thường xuyên gặp Ôn Lâm Ngọc.
Lần nào làm nhiệm vụ cũng quấy rầy. Ôn Lâm Ngọc đến, đoạt nhiệm vụ của , còn thuận tay đ.á.n.h một trận.
Hắn tìm một món bảo vật, chuẩn mượn cơ hội để làm quen nữ thần mới. Ôn Lâm Ngọc tới nữa, che giấu, một nữa đoạt mất bảo bối mới của , đ.á.n.h một trận.
Lư Phong phẫn nộ tột độ. Mẹ nó, là tài nguyên cái gì? Không việc gì là đến quét một , bạo một chút trang ?
Một ngày nào đó, một ngày nào đó nhất định báo thù.