Đại Dương Màu Hồng - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-28 15:19:21
Lượt xem: 94

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

" Chí Hanh, hôm nay em ngâm với thuốc."

"Sao đột nhiên ngâm thuốc?"

Mạnh Chí Hanh bước gần, quỳ một gối mặt , ngẩng đầu chăm chú.

Trong lúc tiến gần, những chiếc xúc tu phía cũng lượt thu .

Tôi tiếc nuối rủ mắt xuống.

"Bảo bối?"

Giọng Mạnh Chí Hanh mang theo vẻ lo lắng.

Bởi vì bình thường chỉ ngâm t.h.u.ố.c mỗi tháng một , mà hai tuần mới ngâm xong.

"Em chỉ thư giãn một chút thôi, ?"

Tai Mạnh Chí Hanh ửng đỏ, đồng ý: "Được."

Anh bếp, bưng một ly sữa.

"Em uống sữa , để xả nước nóng."

Tôi gật đầu, nhấp một ngụm sữa nhỏ ngay mặt .

Sau đó, ngay khi phòng tắm, liền đổ hết phần sữa còn chậu cây bên cạnh.

Một lát , Mạnh Chí Hanh bế đặt bồn tắm.

Anh lấy một dải ruy băng đen buộc lên đầu , che khuất tầm .

Anh làm để tránh nước từ bồn tắm bốc lên làm ảnh hưởng đến mắt .

"Em cứ ngâm một lát, sẽ từ từ thêm t.h.u.ố.c ."

"Vâng."

Một lúc , cơn buồn ngủ quen thuộc ập đến.

Tôi giả vờ như còn sức lực, đem bộ trọng lượng cơ thể tựa Mạnh Chí Hanh.

Đồng thời mượn động tác đó để làm dải ruy băng mắt lỏng một chút.

"Bảo bối? Tức Ngôn?"

Tôi trả lời.

Trong tối chập chờn , nước tràn ngoài.

còn thấy phần từ eo trở xuống của nữa.

Từng chiếc xúc tu màu hồng nhạt lấp đầy gian bồn tắm, ngừng uốn éo.

Hóa đây mới thực sự là "ngâm thuốc" ?

Tôi từ từ để cơ thể chìm xuống, nhưng một đôi tay mạnh mẽ đỡ lấy eo.

Bên tai vang lên một nụ hôn nhẹ và tiếng thì thầm.

"Tức Ngôn, yêu em."

9

Lúc tỉnh nữa, giường.

Tôi Mạnh Chí Hanh ôm trong lòng, cả toát vẻ sảng khoái, lười biếng.

"Em ngủ quên ạ?"

"Dù ngâm t.h.u.ố.c cũng tác dụng an thần, ngủ quên là chuyện bình thường."

Tôi xoay , đối mặt với Mạnh Chí Hanh.

"Chí Hanh, em mong chờ đến ngày sáng mắt quá."

"Ừm, cũng mong chờ."

Nói thì , nhưng khóe miệng Mạnh Chí Hanh trĩu xuống.

Bàn tay vuốt ve khuôn mặt .

"Em xem trông như thế nào."

lén suốt hai ngày nay, nhưng gương mặt thật sự bao nhiêu cũng thấy chán.

"Nếu trông thì ?"

Tôi giả vờ phiền não nhíu mày.

"Nếu thì..."

Mạnh Chí Hanh lo lắng mím môi.

Tôi vòng tay ôm lấy cổ .

"Anh trông thế nào em cũng đều thích cả."

"Thật ?"

"Anh tin ?"

Tôi chống dậy, lên eo Mạnh Chí Hanh.

Trên bức tường trắng mặt hiện lên vài bóng đen đang ngọ nguậy.

"Muốn em chứng minh thế nào đây?"

Còn đợi Mạnh Chí Hanh trả lời, một chiếc xúc tu từ vạt áo lưng len lỏi trong.

Mạnh Chí Hanh lập tức dùng lực khéo léo đè ngược xuống giường.

"Bảo... bảo bối, tin em mà."

"Em mới... mới ngâm t.h.u.ố.c xong, thích hợp làm chuyện ..."

" em thấy bây giờ tỉnh táo mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dai-duong-mau-hong/chuong-3.html.]

Tôi bất mãn dùng chân cọ cọ bắp chân Mạnh Chí Hanh.

"Để nhé bảo bối."

Nằm trong lòng Mạnh Chí Hanh, khẽ rủ mi suy nghĩ.

Nếu Mạnh Chí Hanh thể kiểm soát những đặc điểm phi nhân loại của , sẽ cần căng thẳng vì việc hồi phục thị lực, cũng cần công tác "thường xuyên" như .

chỉ một khả năng duy nhất, đó là hiện tại Mạnh Chí Hanh còn kiểm soát cơ thể nữa .

Tôi vuốt ve bên mặt , Mạnh Chí Hanh nhắm mắt nhưng vẫn thuần thục nắm lấy tay , hôn nhẹ lên đầu ngón tay.

Nếu nhịn , tại với em chứ?

Mặc dù lý trí bảo rằng việc thú nhận với yêu rằng " " là một chuyện quá đỗi kinh hoàng.

vẫn kìm mà trào dâng một nỗi bực dọc trong lòng.

Mạnh Chí Hanh, tại ?

Nếu em nhốt , mới chịu thật ?

10

còn đợi kịp thực hiện ý định, Mạnh Chí Hanh mất tích.

Vào một ngày cuối tuần bình thường, chúng dã ngoại ở công viên gần nhà.

Vừa đến công viên, Mạnh Chí Hanh ảo não thở dài:

"Bảo bối, quên mang trái cây , hình như để quên bàn bếp ."

"Vậy về lấy , em ở đây tắm nắng chờ ."

Vì nơi cách nhà chỉ vài phút bộ, cũng lười vận động, Mạnh Chí Hanh cũng yên tâm để .

nửa tiếng trôi qua, Mạnh Chí Hanh vẫn .

Trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành, vội vàng gọi điện thoại của .

Tút... tút... tút...

Không bắt máy.

Tôi chẳng kịp thu dọn đồ đạc, vội vã chạy thẳng về nhà.

"Chí Hanh?"

Không tiếng trả lời.

Tôi bếp, chỉ thấy bàn là chiếc hộp lật đổ.

Trái cây cắt tỉa tinh tế, đáng yêu văng tung tóe, tạo thành một mống hỗn độn.

Tôi cúi xuống, thấy sàn những vết chất lỏng trong suốt rõ ràng.

Nó giống hệt với vết nước mà Mạnh Chí Hanh để cửa phòng vệ sinh.

Tôi theo vết chất lỏng đó tận cửa.

Sau đó, chúng biến mất ở bên ngoài.

Không hoảng loạn.

Càng báo cảnh sát.

Tôi cố gắng bình tĩnh , lên chiếc camera giám sát đang hoạt động phía đầu.

Tôi thư phòng, thử mở máy tính của Mạnh Chí Hanh.

Nhìn khung mật khẩu, nhập ngày sinh của .

.

Tôi nhập ngày sinh của Mạnh Chí Hanh.

Vẫn sai.

Tôi nhập ngày mà và Mạnh Chí Hanh đầu gặp gỡ.

Chính xác.

Đầu tiên mở đoạn phim giám sát trong bếp lên.

Mạnh Chí Hanh đang chăm chú đóng gói trái cây bàn.

Một lát , sắc mặt trở nên tệ.

Gân xanh nổi lên trán và cánh tay.

Phía , những chiếc xúc tu màu tím sẫm thình lình mọc , phủ kín cả sàn bếp, chúng phồng lên xẹp xuống một cách bồn chồn, thể kiểm soát.

Mạnh Chí Hanh run rẩy lấy điện thoại nhưng vẫn còn sức để chống đỡ cơ thể, cả quỵ mạnh xuống đất.

Sau đó, vài lạ mặt xuất hiện ở cửa phòng bếp.

"Mạnh Chí Hanh, theo chúng ." Một trong đó lên tiếng.

"Tôi từ ch..."

còn kịp hết câu, Mạnh Chí Hanh ngất lịm .

Gương mặt đầy mồ hôi lạnh nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy chiếc điện thoại.

Màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên.

Một ghé sát , vẻ mặt chút kỳ quái.

"'Bảo bối'?"

"Chắc là yêu ."

"Có máy ?"

"Nghe ông định gì? Nói là yêu chúng bắt ? Cứ để bộ phận hậu cần xử lý ."

Tôi chằm chằm màn hình giám sát, mắt rời lấy một giây.

Loading...