Dạ Khúc Hoa Hồng Dưới Ánh Trăng Đêm - Chương 76: Còn căng đau không?

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:35:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, bàn ăn bày sẵn bữa sáng dinh dưỡng chuẩn tỉ mỉ.

 

Để Cố Huyên thể hồi phục nhất trong thời gian ở cữ, Lục Liên sớm thuê chuyên gia chăm sóc hậu sản và chuyên gia dinh dưỡng riêng để lên thực đơn dựa tình trạng cơ thể của .

 

Khi Lục lão và quản gia Lục Phong mang theo lỉnh kỉnh các loại quà cáp bổ dưỡng đến nơi, Cố Huyên dùng xong bữa sáng và đang xem y tá sát trùng dây rốn cho bé Thang Viên.

 

"Tiểu Huyên, hôm nay cháu thấy thế nào? Vết mổ còn đau ?" Lục lão chỉ đạo Lục Phong đặt quà cáp lên bàn , dặn dò: "Nếu chỗ nào thoải mái ngay, đừng nhịn, đội ngũ y tế nhà họ Lục nuôi để làm cảnh ."

 

"Ông nội, cháu ạ, vết mổ hết đau ." Cố Huyên mỉm , thầm cảm thấy may mắn vì năng lực phục hồi mà hệ thống ban cho, cùng với việc lúc ngần ngại đóng góp dung dịch phục hồi để nghiên cứu. Những điều đó giờ đây giúp ích cho nhiều, giúp hồi phục nhanh đến .

 

Cô y tá nhỏ bưng khay t.h.u.ố.c rời , Lục lão bọc nhỏ trắng trẻo đang ngủ ngoan với ánh mắt đầy hiền từ, hỏi: "Đứa bé thế nào? Buổi tối quấy ?"

 

"Không ạ, ngoan lắm ông ạ." Cố Huyên đưa tay chạm nhẹ bàn tay nhỏ của con, "Đêm qua đều là Lục Liên chăm sóc đấy ạ."

 

"Chẳng thuê bảo mẫu ?"

 

"Thằng bé nhận đấy ạ, ở trong lòng khác thì đến xé lòng, nhưng cứ tay Lục Liên là ngoan ngay." Chuyện cũng là nãy dì Lưu kể mới . Cố Huyên đưa tay chọc chọc cái má phúng phính của Thang Viên: "Làm ba lớn của nó cả đêm nghỉ ngơi t.ử tế."

 

Bé Thang Viên đang ngủ cảm nhận sự đụng chạm mặt, cứ ngỡ là ba cho b.ú sữa, cái miệng nhỏ hồng nhuận mấp máy ngậm lấy ngón tay Cố Huyên. Cố Huyên như tìm thấy món đồ chơi mới, đặt đầu ngón tay sát miệng cục bột nhỏ, với Lục Liên: "Ông xã, xem Thang Viên , đáng yêu quá ~"

 

Cái miệng nhỏ của Thang Viên đóng mở, đôi má trắng nõn phập phồng theo, cái cằm nhỏ hếch lên cọ đầu ngón tay Cố Huyên, cực kỳ ngoan ngoãn.

 

Ánh mắt Lục Liên hiện lên ý : "Ừm, đáng yêu."

 

Lục lão chắt trai ngủ ngoan, ba trêu chọc cũng cáu kỉnh, hỉ hả : "Y hệt như Uẩn Chấp hồi nhỏ, ngoài ba thì ai bế cũng . Đứa trẻ , thông minh lắm đây."

 

" ông nội, tên khai sinh của Thang Viên chọn xong ạ?"

 

"Đã chọn xong từ lâu ." Để đặt cho Thang Viên một cái tên ý nghĩa, ông cụ ít lật giở cổ tịch. Ông vẫy tay gọi Lục Phong, ông quản gia hiểu ý đưa lên một hộp gấm bằng gỗ đàn hương.

 

Lục lão mở hộp, lấy tờ giấy tuyên thành sẵn tên, đưa cho hai : "Hai đứa xem ."

 

"Lục Hoài Cẩn, Lục Thừa Hi, Lục Tinh Diễn." Cố Huyên những nét chữ lông phượng múa rồng giấy, tốn bao nhiêu tâm huyết của ông cụ. Cảm nhận tình yêu ẩn chứa trong từng cái tên, ngẩng đầu Lục Liên: "Anh thấy ?"

 

"Đều ." Lục Liên cục bột nhỏ đang ngủ say: "Để tự con chọn ."

 

"Hả? Chọn thế nào?"

 

Đợi đến khi cục bột nhỏ tỉnh dậy đòi b.ú sữa, Cố Huyên hiểu "chọn thế nào".

 

Chỉ thấy Lục Liên lấy những tờ giấy trong hộp , gấp từng tờ thành hình vuông nhỏ, xáo trộn thứ tự đặt lòng bàn tay: "Bốc trúng cái nào dùng cái đó."

 

"Đợi , để em lấy điện thoại ." Thời khắc quan trọng thế ghi , đợi cục bột nhỏ lớn lên hỏi về nguồn gốc cái tên, thể đường hoàng đưa cho con xem: "Này, là con tự chọn đấy nhé."

 

Lục Liên đặt bàn tay nhỏ trắng trẻo của bé lòng bàn tay . Đứa trẻ đang b.ú sữa vẫn rằng cái quờ tay ngẫu nhiên quyết định cái tên sẽ theo suốt đời.

 

"Mau xem nào, bốc trúng cái nào ?" Cố Huyên Lục Liên với ánh mắt đầy mong đợi.

 

Lục lão bên cạnh cũng dán mắt tay cục bột nhỏ, chờ đợi đáp án cuối cùng.

 

Lục Liên lấy mảnh giấy mà Thang Viên đang nắm chặt , từ từ mở : "Lục Thừa Hi."

 

Thừa (承), mang nghĩa gánh vác hy vọng; Hi (曦), là ánh ban mai ấm áp màn đêm. Cái tên tượng trưng cho sự tiếp nối của ánh sáng và những điều . Bé mang theo tình yêu của các ba, bắt đầu một chương mới của cuộc đời ánh hào quang của tình thương.

 

"Thừa Hi, Lục Thừa Hi." Cố Huyên chậm rãi cái tên , đôi mắt cong cong. Cậu ông nội, cảm kích : "Cảm ơn ông nội đặt cho Thừa Hi một cái tên như ."

 

Lục lão xoa xoa viên ngọc quý cây gậy chống, ánh mắt vẫn luôn đặt cục bột nhỏ đang b.ú sữa, thản nhiên : "Chắt của , thương nó thì thương ai?" Nói đoạn, ông lấy từ trong túi một túi gấm thêu đỏ đưa cho Cố Huyên: "Đây là miếng ngọc bội nhờ quan chủ Tam Thanh Quan làm lễ cầu phúc, mong nó bảo vệ Thừa Hi bình an khỏe mạnh, cả đời lo âu."

 

Lục lão rằng, để miếng ngọc cầu phúc , ngay khi Cố Huyên m.a.n.g t.h.a.i ông bắt đầu chuẩn . Ông quyên góp hàng chục triệu tiền công đức cho Tam Thanh Quan, nhờ quan chủ đặt miếng ngọc bàn thờ Tổ sư, hưởng hương khói và tụng kinh cầu phúc suốt nửa năm trời, cho đến khi bé đời mới cử lấy về.

 

Cố Huyên mở túi gấm, bên trong là một mặt dây chuyền hồ lô bằng ngọc dương chỉ quấn chỉ vàng. Miếng ngọc chạm ấm áp, trắng muốt tì vết, nhỏ nhắn xinh xắn, hợp cho trẻ nhỏ đeo.

 

Cố Huyên nắn nắn tay bé con, thành thực lo lắng rằng bé sẽ họ chiều hư mất. Sinh trong hào môn, cơm no áo ấm, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ thêm một "hỗn thế ma vương".

 

Cố Huyên lời khách sáo nữa, chỉ đeo chiếc hồ lô nhỏ lên n.g.ự.c Lục Thừa Hi: "Thừa Hi lớn lên hiếu thảo với ông cố thật nhé, ?"

 

Cục bột nhỏ đang b.ú sữa buông núm v.ú , mở đôi mắt nước trong veo, miệng phát những tiếng "ê a" mềm mại.

 

Cố Huyên tít mắt, với Lục lão: "Ông nội kìa, Thừa Hi đang thưa chuyện với cháu đấy ạ."

 

Lục lão mỉm chắt: "Thừa Hi của chúng thật thông minh."

 

Trẻ sơ sinh ăn thì ngủ. Lục lão chơi một lát, thấy bé con ngủ liền dậy bảo Cố Huyên: "Ta về đây, cháu cứ nghỉ ngơi cho . Chuyện tiệc đầy tháng của bé cứ để sắp xếp, hai đứa lo ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/da-khuc-hoa-hong-duoi-anh-trang-dem/chuong-76-con-cang-dau-khong.html.]

"Vâng, cảm ơn ông nội ạ."

 

Buổi tối, khi dỗ bé con ngủ xong, Lục Liên vẫn lấy nước ấm giúp Cố Huyên lau quần áo. Khi khăn lau đến ngực, Lục Liên khựng : "Bảo bối, còn căng đau ?"

 

Cố Huyên cau mày, đưa tay chạm nhẹ , phát hiện còn cảm giác gì bất thường, thầm thở phào nhẹ nhõm: "Hình như khỏi ạ."

 

"Thế ? Để thử xem." Nói đưa tay xoa nắn một bên, cúi xuống hôn lên bên còn . Dáng vẻ mặt ngoài thì lạnh lùng, lưng thì như "nghiện" rời tay của Lục Liên kích thích mạnh mẽ thần kinh của Cố Huyên. Cậu thở dốc, đưa tay ôm lấy gáy , lồng n.g.ự.c vô thức đón nhận.

 

Lục Liên nhận thấy vùng n.g.ự.c vốn sưng hôm qua nay trở nên bình thường, trong lòng chút tiếc nuối. Anh hôn nhẹ lên nơi nhạy cảm ngẩng đầu khỏi n.g.ự.c Cố Huyên, giọng khàn đặc: "Bảo bối, đổ nước."

 

Cố Huyên Lục Liên làm cho nóng bừng cả , nắm lấy cánh tay cho : "Ông xã, em khó chịu..."

 

"Ngoan nào, bác sĩ bây giờ vẫn ." Lục Liên cũng đang nhẫn nhịn vất v cả. Từ giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ, họ gần như còn quan hệ, phần lớn là dùng tay hoặc miệng để giải tỏa, nhưng đó cũng chỉ là giải pháp tạm thời.

 

Lục Liên ôm Cố Huyên hôn lên trán , vỗ về lưng cho đến khi ngủ say mới lặng lẽ phòng tắm.

 

Thời gian trôi qua thật nhanh, cuối cùng Cố Huyên cũng xuất viện. Thực khi cắt chỉ về nhà ngay, nhưng Lục Liên và dì Lưu nghiêm khắc ngăn cản, nhất định ở cữ đủ tháng mới . Cậu cãi hai , đành phòng bệnh đặc biệt của Vinh Thương tròn một tháng mới về nhà.

 

Nhờ phần thưởng "cơ bụng mỏng eo thon" mà hệ thống tặng, Cố Huyên phục hồi sinh thần tốc. Chuyên gia phục hồi mà Lục Liên thuê đất dụng võ, trong mắt là sự ngưỡng mộ, liên tục cảm thán: Cố đúng là cơ địa trời ban.

 

Điều làm Cố Huyên thấy thẹn thùng nhưng giải thích cho .

 

Cố Huyên đang lười biếng tựa sofa uống nước trái cây, bảo mẫu dùng lục lạc màu sắc làm bài tập rèn luyện thị giác cho Thang Viên.

 

Nhan Tinh Dạ kéo Hạng Sương hớt hơ hớt hải từ ngoài cửa xông .

 

"Tiểu Huyên, ông Lục sắp tổ chức tiệc đầy tháng cho chắt trai, chuyện là thế n..."

 

Nhan Tinh Dạ chằm chằm đứa bé trong nôi ở phòng khách, khuôn mặt y như đúc từ một khuôn với Lục Liên, trợn tròn mắt: "Này... đứa trẻ , Lục Liên ngoại tình ?!"

 

Bé Thang Viên một tháng chăm sóc kỹ lưỡng tăng thêm một cân, má phính tròn trịa, da dẻ mịn màng như trứng gà bóc, đôi mắt sáng như . Tay chân nhỏ xíu khua khoắng theo tiếng lục lạc của bảo mẫu, đáng yêu đến mức ai rời mắt nổi.

 

Hạng Sương bước đến bên nôi, cúi kỹ bé, kinh ngạc thốt lên: "Quả thực giống hệt Lục Liên..."

 

Cố Huyên đặt ly nước xuống, bất lực với hai : "Nói bậy gì thế, đây là con của Lục Liên." Rồi sang dặn Tiểu Nhược: "Đi rót hai ly nước trái cây đây."

 

"...Tôi mới nước ngoài nửa năm, và Lục Liên 'biến' đứa con lớn thế ?" Nhan Tinh Dạ nghi hoặc Cố Huyên: "Cậu... cải trang nam nhi ?"

 

"Tôi... cơ địa đặc biệt, đứa bé là do sinh." Cố Huyên ngượng ngùng giải thích, nhưng vì hiểu lầm Lục Thừa Hi là con ngoài giá thú, đành c.ắ.n răng thừa nhận.

 

Nhan Tinh Dạ , Lục Thừa Hi, kinh ngạc phát hiện đứa bé khi lên thực sự nét giống Cố Huyên.

 

"Vãi thật, đây phát hiện đỉnh thế, ngay cả con cũng sinh ..."

 

Vành tai Cố Huyên đỏ bừng. Cậu sang Hạng Sương đang trêu đứa bé, tinh mắt phát hiện ngón tay đeo một chiếc nhẫn hồng ngọc, chính là viên đá mà Nhan Tinh Dạ chi 180 triệu để đấu giá .

 

Cậu trêu chọc: "Đừng về nữa, nước ngoài lâu , cuối cùng cũng theo đuổi ?"

 

Lần đấu giá đó, Hạng Sương thấy Nhan Tinh Dạ mua hồng ngọc, cứ ngỡ là tặng trong mộng nên đau lòng bỏ nước ngoài mở rộng thị trường, ai ngờ Nhan Tinh Dạ đuổi theo tận nơi.

 

"Ừm." Nhan Tinh Dạ đắc ý Cố Huyên: "Hai cứ chuẩn sẵn tinh thần uống rượu mừng của bọn ."

 

"Phía ông nội ... đồng ý những chuyện ?" Cố Huyên thẳng dậy, tò mò: "Chuyện của cả , ông Nhan cuối cùng cũng nới lỏng ?"

 

"Chuyện cũng nhờ việc và Lục Liên cầm sắt hòa hợp, thêm ông Lục giúp ." Nhan Tinh Dạ dừng một chút tiếp: "Nói cũng trùng hợp, hôm đó ông nội lên huyết áp mà quên mang thuốc, tình cờ gặp Giang Ánh Vãn... chính là yêu của cả , đang mua t.h.u.ố.c ở hiệu t.h.u.ố.c gần đó. Anh đưa ông bệnh viện, một hồi thì ông nội đổi cách về . Lại nhớ đến lời ông Lục khuyên bảo, nên ông cũng nghĩ thông suốt ."

 

Nhan Tinh Dạ nhéo má Hạng Sương: "Tạ ơn trời đất vì ông nội thông suốt, nếu với Tiểu Sương chắc còn khổ dài dài..."

 

"Vậy thì thực sự chúc mừng cả nhé." Có thể tình nên duyên cùng, Cố Huyên cũng cảm thấy mừng cho họ.

 

"Hì hì." Nhan Tinh Dạ ngốc nghếch gãi đầu, trông đúng điệu một kẻ đang chìm đắm trong tình yêu.

 

"Đừng về nữa, trò chơi Vinh Diệu Chi Chiến lên kế hoạch giờ hot đến tận nước ngoài ? Nhân viên công ty hải ngoại của chúng , cả nước ngoài phố, hầu như ai cũng đang chơi trò ."

 

Hạng Sương phụ họa: "Đừng , ngay cả Tinh Dạ cũng tốn bao nhiêu tiền để vật phẩm đấy."

 

Mắt Cố Huyên sáng rực lên: "Thực sự đến ?"

 

"Hay chứ, thích nhất là kéo đấu hạng 5 đấy."

 

Hạng Sương "bóc phốt" với Cố Huyên: "Anh trình thì gà mà nghiện thì nặng, chơi hiểu chuyện gì còn tặng trang phục để chịu chơi cùng."

 

"Tôi chẳng đang luyện kỹ năng ? Đợi luyện xong sẽ gánh em bay." Nhan Tinh Dạ đầu nịnh nọt với Cố Huyên: "Cái con khỉ , là Tề Thiên Đại Thánh mà, thể tăng sức mạnh cho nó thêm chút ?"

 

"Để xem xét nhé." Cố Huyên buồn .

 

Loading...