Dạ Khúc Hoa Hồng Dưới Ánh Trăng Đêm - Chương 39: Ly Miêu Tráo Thái Tử

Cập nhật lúc: 2026-04-10 16:48:52
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục lão hai hôm nay sẽ về nên sớm ở phòng khách chờ đợi.

 

Cố Huyên xuống xe, thấy Lục lão tinh thần phấn chấn đón , nhanh chân bước tới, giọng trong trẻo đầy hăng hái: "Ông nội, chúng con về ạ~"

 

Cách biệt nhiều ngày, Cố Huyên thực sự chút nhớ vị trưởng bối bề ngoài nghiêm nghị nhưng cực kỳ chiều chuộng .

 

"Tốt, , ," Lục lão sảng khoái : "Biết cháu về, ông đặc biệt dặn nhà bếp làm nhiều món cháu thích ăn đấy."

 

Mấy bước phòng ăn, bàn bày đầy những món ăn tinh tế mắt, Cố Huyên đến hoa cả mắt, yết hầu chuyển động, lặng lẽ nuốt nước miếng.

 

Lục Liên chú ý tới dáng vẻ "mèo tham ăn" của , khẽ một tiếng, kéo ghế cho : "Ngồi ."

 

Cố Huyên gắp một miếng hải sâm cho Lục lão, mắt cong cong: "Ông nội, cơm nhà vẫn là ngon nhất ạ~"

 

Có lẽ, thứ ngon chỉ là thức ăn, mà là cảm giác hạnh phúc khi gia đình quây quần bên .

 

"Thích thì cháu và Uẩn Chấp thường xuyên về thăm ông, dì Lưu làm hương vị ."

 

Đầu bếp ở Sơn Nguyệt Cư và dì Lưu thuộc hai phái khác , một là đại đầu bếp cấp tu nghiệp từ nước ngoài về, một là truyền nhân ngự thiện, món ăn mỗi làm đều nét riêng. Lục lão đây là đang dùng đồ ăn để "câu" chú mèo nhỏ tham ăn Cố Huyên.

 

"Ông nội, ông yên tâm ạ, chỉ cần thời gian là chúng con sẽ về ngay." Cố Huyên nỡ để ông nội yêu quý trở thành " già neo đơn". Dù sát thực tế lắm vì quanh Lục lão luôn giúp việc vây quanh, thường xuyên tìm bạn già uống đ.á.n.h cờ, nhưng sự bầu bạn của cháu trai cuối cùng vẫn khác biệt.

 

Trong nhà vì Cố Huyên mà trở nên sống động hơn hẳn. Một bữa cơm khiến Lục lão híp mắt, thầm cảm thấy may mắn vì ban đầu lời cao nhân, rước "ngôi may mắn" về nhà.

 

Sau bữa ăn, Lục Liên nắm tay Cố Huyên, trịnh trọng ông nội: "Ông nội, con và Tiểu Huyên bên ."

 

Lục lão hôm qua thấy vòng bạn bè của Cố Huyên, kinh ngạc vui mừng. Lục Liên quả nhiên phong thái năm đó của ông, nhanh như theo đuổi về tay.

 

Lúc ông vẫn nhịn xác nhận : "Tiểu Huyên, Uẩn Chấp là thật ?"

 

Cố Huyên thẹn thùng, nhưng ánh mắt hề né tránh mà thẳng Lục lão: "Ông nội, con thích Lục Liên, ở bên mãi mãi, hy vọng ông thành ạ."

 

Lục lão , chỉ dựa một tờ thỏa thuận thì giữ . Lúc thấy hai đứa tâm đầu ý hợp, ông khỏi đỏ hoe mắt: "Ông vui. Trước đây cứ lo Uẩn Chấp sẽ cô độc đến già, cháu , ông cũng yên tâm." Trăm năm xuống suối vàng cũng lời ăn tiếng với con trai trưởng .

 

"Ông nội, con nhất định sẽ yêu thương và bảo vệ , tuyệt đối để chịu uỷ khuất." Đại thiếu gia lá ngọc cành vàng, đáng chiều chuộng hết mực. Cố Huyên nghĩ như , nhưng thực tế, Lục Liên cưng chiều đến mức giày cũng chẳng cần tự ...

 

Lục lão trừng mắt : "Là nó thương yêu cháu mới đúng, nó mà đối xử với cháu, cháu cứ việc bảo ông, xem ông đ.á.n.h nó ."

 

Lục Liên bên cạnh khá bất lực: "Ông nội, con , định sẽ ghi nhớ trong lòng, dám quên."

 

"Nếu hai đứa bên thì ngày đính hôn cứ tự bàn bạc , ông can thiệp nữa."

 

Lục Liên gật đầu: "Vâng, cảm ơn ông nội."

 

Lục lão nháy mắt với quản gia, một lúc , quản gia mang đến một cẩm hộp.

 

Lục lão nhận lấy mở , bên trong là một miếng ngọc dương chỉ chất lượng ấm áp. Ông cầm miếng ngọc bài lên, đặt lòng bàn tay Cố Huyên: "Tiểu Huyên, đây là tín vật định tình của cha Uẩn Chấp, giờ ông giao nó cho cháu."

 

Ngọc bài trắng như tuyết, trông giá trị liên thành. Cố Huyên cầu cứu sang Lục Liên, đối phương bóp nhẹ lòng bàn tay : "Cầm lấy ."

 

Ngọc bài thuần khiết tì vết, chạm thấy ấm, bên còn điêu khắc hoa văn long phụng. Cố Huyên trân trọng nắm lấy, trịnh trọng : "Ông nội, con sẽ giữ gìn cẩn thận ạ."

 

Sau khi Lục lão về phòng nghỉ ngơi, Cố Huyên cẩn thận cất ngọc bài cẩm hộp, lắc lắc tay Lục Liên: "Chúng ngoài dạo ." Bữa tối ngon quá, ăn no căng bụng ...

 

Thời gian sang tháng mười, cái nóng mùa hè nhạt dần, gió đêm mang theo lạnh. Hai giẫm t.h.ả.m cỏ, phát tiếng động sột soạt, ánh đèn đường kéo dài bóng hình họ, lay động theo từng bước chân.

 

Lục Liên dừng bước, ngắm đôi lông mày dịu dàng của Cố Huyên, chậm rãi lên tiếng: "Bảo bối, em tìm của ?" Hắn xem tài liệu về thời gian Cố Huyên ở viện mồ côi, trong những năm tháng xuất hiện, chịu nhiều khổ cực. Nếu thể, hy vọng cuộc đời tròn trịa hơn, những gì khác , yêu của cũng .

 

Cố Huyên ngẩn . Gần đây vì sự nghiệp bận rộn, của Lục Liên âm thầm bảo vệ, chuyện cố ý gạt sang một bên giờ nhắc tới.

 

Chuyện quả thực nên sớm giải quyết, cái c.h.ế.t của nguyên chủ lẽ thực sự liên quan đến thế. Cậu xuyên lâu như thấy kẻ thù tìm đến, chuyện giống như một quả bom, khi nào sẽ nổ. Cậu vô duyên vô cơ c.h.ế.t thêm nữa tỉnh ở một thế giới xa lạ, nỡ rời xa Lục Liên.

 

Cậu mong đợi Lục Liên: "Thật sự thể tìm thấy ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/da-khuc-hoa-hong-duoi-anh-trang-dem/chuong-39-ly-mieu-trao-thai-tu.html.]

"Tất nhiên, phàm chuyện gì cũng dấu vết, gì là tự nhiên xuất hiện. Em hiểu bao nhiêu về thế của ?" Nếu là vô tình thất lạc, thêm một đôi yêu thương thì càng ; nếu là cố ý bỏ rơi khiến Cố Huyên chịu khổ nhiều năm như , sẽ khiến họ trả giá.

 

Cố Huyên kể những thông tin từ viện trưởng cho Lục Liên , kéo về phòng , tìm tã lót và tờ giấy đó, chằm chằm: "Chỉ bấy nhiêu thôi."

 

Lục Liên cầm tờ giấy ngả vàng: "Bảo bối, hai thứ là đủ ."

 

Đồng t.ử Cố Huyên run rẩy, lấp lánh ánh , vươn tay ôm lấy Lục Liên, cọ cọ má cổ : "Lục Liên, thế chứ, em thích quá."

 

Dường như bất cứ việc khó khăn nào mặt Lục Liên cũng đều thể giải quyết dễ dàng, chỉ cần ở bên cạnh là cảm thấy vô cùng an tâm.

 

Lục Liên nhào nặn vành tai , cúi đầu trao một nụ hôn dài, đến khi Cố Huyên hôn đến mềm nhũn mới buông : "Được , nghỉ ngơi sớm ."

 

Tiễn Lục Liên rời , Cố Huyên lưu luyến đóng cửa phòng. Hai cứ ở cạnh ôm hôn, giống như củi khô bốc lửa, thực sự dễ... Trước khi chuẩn sẵn sàng tâm lý, nhất vẫn nên ngủ riêng cho an .

 

Cố Huyên giường cầu nguyện nhất là thể sớm điều tra . Nếu thực sự vì thế mà ám hại, cũng thể đề phòng .

 

Ngày hôm đến Trúc Mộng Tinh Hà, Cố Huyên gần đây xét duyệt xong ít kịch bản. Cậu gọi điện cho Trần Huy, nhờ mời bạn bè ở các khoa chiều nay đến công ty tham quan, ai ý định thì khi phỏng vấn thông qua thể ký hợp đồng ngay.

 

Lại dặn dò tổng biên tập liên hệ với các tác giả kịch bản chọn đến công ty đàm phán, cả buổi sáng ngơi nghỉ.

 

Các tác giả nhận điện thoại ngờ kịch bản gửi thử thực sự chọn, nhất thời vô cùng kích động.

 

Trần Huy cũng là một trong đó. Khi mời bạn bè quen chiều nay tham quan Trúc Mộng Tinh Hà, mới nhiều bạn học cũng chọn kịch bản. Đây quả thực là miếng bánh từ trời rơi xuống, trong họ ít gia cảnh nghèo khó, như cũng coi như thêm một lối thoát.

 

Cố Huyên cửa sổ sát đất vươn vai, xoa xoa cái cổ cứng nhắc, điện thoại rung lên tin nhắn thông báo ngân hàng. Mở xem, tài khoản thêm một chuỗi .

 

Cùng lúc đó, tin nhắn của Lục lão hiện lên: "Tiểu Huyên , đây là tiền đổi xưng hô ông cho cháu, thích gì cứ mua, đừng tiết kiệm cho ông."

 

"Cảm ơn ông nội ạ~" Lại mở hộp thoại của Lục Bánh Tổ: "Lục Liên, ông nội chuyển cho em một trăm triệu (tệ)! Nhiều quá ..."

 

Ai mà hiểu chứ, kiếp làm việc kiệt sức, trực đêm mới để dành mấy trăm nghìn, kiếp tốn chút sức lực nào trực tiếp sở hữu khối tài sản trăm triệu.

 

"Ông cho thì cứ nhận ."

 

"Cảm giác em giống như trai nghèo trong truyện theo đuổi rể vàng, từ đó một bước lên mây, lo ăn mặc ."

 

"Cầu còn , nuôi nổi em."

 

Cố Huyên đỏ mặt cất điện thoại. Nguồn vốn dồi dào, việc phim thể tiến hành cùng lúc nhiều tổ , tăng thêm ngân sách, để phim ngắn tạo nên một cơn sốt trong kỳ nghỉ đông .

 

Biệt thự Diệp gia tĩnh lặng, Diệp phụ công ty, Diệp phu nhân cùng các chị em chăm sóc da.

 

Trong phòng Diệp Uyển, một đàn ông mặt mũi hiền lành, trung hậu đang quỳ bên gối Diệp Uyển, khổ sở van xin: "Tiểu Uyển, ba cầu xin con, chỉ thôi, ba bao giờ đ.á.n.h bạc nữa, con cho ba thêm mười triệu nữa ."

 

Ai cũng ngờ tới, Diệp Uyển con ruột Diệp gia. Chính đàn ông trông vẻ thật thà làm chuyện "ly miêu tráo thái tử" hai mươi năm . Lúc đó Diệp thái thái và vợ ông cùng lúc chuyển , ông nhận đây là cơ hội đổi đời duy nhất cho cái nghèo cả đời của .

 

Sau khi bàn bạc với vợ là Trịnh Đông Mai, ông lợi dụng lúc y tá ngoài lấy sữa bột để tráo đổi hai đứa trẻ, dối là đứa trẻ "c.h.ế.t yểu" trong đêm, sợ vợ đau lòng nên mang về chôn cất ngay lập tức, nhưng thực chất là bỏ rơi Cố Huyên cửa viện mồ côi. Vì Diệp thái thái và Trịnh Đông Mai vốn là chị em họ, ngoại hình giống , trùng hợp hơn nữa là mấy đều thuộc nhóm m.á.u O, nên chuyện tráo con bao nhiêu năm qua hề phát hiện.

 

Đáng tiếc trời chiều lòng , trong một Diệp mẫu mua sắm cùng Diệp Uyển, bà vô tình thấy Cố Huyên đang làm việc tại quán cà phê, bà với Diệp Uyển: "Người trông vẻ quen mắt quá."

 

Diệp Uyển từ khi còn nhỏ phận của , cũng từng đưa đến viện mồ côi tận mắt thấy Cố Huyên sống khổ cực thế nào. Anh chuyển chủ đề kéo Diệp thái thái , đồng thời nhận : Người thể giữ nữa.

 

Đôi mắt tròn trịa của Cố Huyên giống hệt bà ngoại của Diệp mẫu, chỉ cần nảy sinh nghi ngờ, điều tra một chút sẽ phát hiện là hàng giả.

 

Diệp Uyển siết chặt nắm đấm, ghê tởm đàn ông mặt: "Câu ông bao nhiêu ? Không ông nó c.h.ế.t ? Tại sống ! Nếu tại ông vô dụng, gả cho Lục Liên , còn lo gì tiền!"

 

Ngày đính hôn cận kề, càng thêm phiền não. Nhà họ Nhiếp quan hệ hỗn loạn, Nhiếp Tranh nắm quyền, mỗi ngày đều đấu đá ngầm, mà gả qua đó thì làm gì còn mạng.

 

Anh cũng từng nghĩ đến việc là thiếu gia giả, để Cố Huyên gả cho Nhiếp Tranh, nhưng Nhiếp Tranh mắc bệnh gì, cứ nhất quyết chỉ nhận định . Nói những vẫn gả , mà còn khiến trở thành kẻ hạ đẳng, mang danh "chiếm tổ chim cúc cu", thế thì cả đời ngóc đầu lên nổi!

 

Kế sách hiện giờ, chỉ thể vùi lấp bí mật đến c.h.ế.t.

 

Cố Phú Cường rụt vai: "Lúc đó rõ ràng ba thấy nó tắt thở mới , ai ngờ nó vẫn thể tỉnh ." Bao nhiêu năm qua lương tâm ông sự tham lam nuốt chửng, ông đảo mắt, trầm giọng : "Con Cố Huyên bơi mà, tìm cơ hội hẹn nó ngoài, chuốc say đẩy xuống nước, thần quỷ ." Sớm thế , năm đó nên nhất thời mềm lòng, giờ để một rắc rối lớn.

 

Diệp Uyển móng tay gần như đ.â.m sâu lòng bàn tay, rũ mắt suy nghĩ về đề nghị của Cố Phú Cường. Cố Huyên nếu cứ ngoan ngoãn biến mất thì mấy.

 

Loading...