Cứu Vớt Vạn Nhân Mê - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-04-17 14:05:37
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Hắn thể để cuộc sống yên bình của Lâm Noãn phá vỡ chỉ vì .

 

Trần Hạo nghi ngờ Bùi Quý Trầm từ xuống , mặt rõ hai chữ “ tin”.

 

“Anh... thật sự là Cứu Thế Chủ đại nhân đúng ? Giống quá mức quy định !”

 

Nghe , khóe môi Bùi Quý Trầm khẽ cong lên, lộ một nụ ngượng ngùng tiêu chuẩn, đúng kiểu khiến dễ dàng tin tưởng.

 

Đó là biểu cảm mà Lâm Noãn từng thấy gương mặt .

 

“Rất nhiều cũng như .” Giọng tự nhiên, mang theo chút bất đắc dĩ: “Tôi đúng là gương mặt khá giống. Bình thường cũng... ừm, thỉnh thoảng bắt chước cử chỉ của đại nhân một chút, khiến chê .”

 

“A... Hóa !” Trần Hạo vỗ đầu một cái, lập tức tin ngay lời giải thích “hợp lý” : “Em bảo mà! Cứu Thế Chủ đại nhân thể đến chỗ của những công dân hạng năm như chúng ! Ha ha ha!”

 

Thế mà cũng tin?

 

Lâm Noãn bên cạnh đến trợn mắt há mồm. Một mặt khâm phục cái đầu đơn giản của Trần Hạo, mặt khác ánh mắt tự chủ mà dừng nụ tan hết nơi khóe môi Bùi Quý Trầm.

 

Trong lòng bỗng thấy hụt hẫng.

 

Rõ ràng khi ở mặt , luôn giữ vẻ mặt cảm xúc. Vậy mà khi đối diện khác thể tự nhiên và... như .

 

Trần Hạo là hàng xóm thanh mai trúc mã lớn lên cùng Lâm Noãn, tính tình xưa nay luôn hấp tấp, thẳng thắn. Cậu hiểu rõ cuộc sống một vất vả của Lâm Noãn hơn ai hết, vì tiết kiệm tiền thuê nhà mà thường ngày luôn khắc khổ với bản . Vì , thường xuyên tìm đủ lý do, giống như hôm nay, xách đồ ăn ngon đến, miệng thì “tụ tập em”, thực chất là cải thiện bữa ăn cho Lâm Noãn. Đây là sự ăn ý duy trì suốt nhiều năm giữa họ.

 

Trần Hạo nhiệt tình bày đồ ăn bàn, phịch xuống, vặn chiếm ngay vị trí bên cạnh Bùi Quý Trầm. Đó vốn là chỗ quen thuộc của Lâm Noãn. Bùi Quý Trầm gần như nhận , khẽ dịch sang bên cạnh nửa tấc.

 

Mấy trò chuyện khá vui vẻ. Trần Hạo càng càng hăng. Khi theo thói quen định khoác vai Lâm Noãn để tiếp tục huyên thuyên, gáy bỗng lạnh toát rõ lý do.

 

Một ánh cực kỳ mãnh liệt, rõ ràng như thực, dừng chính xác bàn tay đang đặt lên vai Lâm Noãn của .

 

Trần Hạo theo bản năng ngẩng đầu .

 

Đối diện với ánh mắt của Bùi Quý Trầm.

 

Đối phương vẫn giữ nụ nhạt ôn hòa, thậm chí còn gật đầu với một cái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuu-vot-van-nhan-me/chuong-8.html.]

Trần Hạo: “...”

 

... là ảo giác ? Sao tự nhiên thấy lạnh ?

 

Ba ăn cơm xem một trận bóng đá.

 

Trần Hạo đúng chất là một kẻ lắm lời, luyên thuyên từ đầu đến cuối, từ chuyện than vãn công việc đến những rắc rối yêu đương gần đây. Lâm Noãn thỉnh thoảng phụ họa vài câu, còn Bùi Quý Trầm thì im lặng suốt cả quá trình, chỉ khi hỏi đến mới mở miệng phát biểu ý kiến.

 

Lời tuy ít nhưng luôn trúng trọng tâm, thẳng bản chất vấn đề, khiến ánh mắt Trần Hạo dần trở nên đầy sùng bái. Lâm Noãn để ý thấy hôm nay Bùi Quý Trầm gần như đụng miếng gà rán nào trong hộp.

 

Trận bóng xem một nửa, Lâm Noãn bếp lấy đồ uống. Khi trở , thấy một cảnh tượng khiến suýt chút nữa làm rơi chai Coca xuống đất.

 

Trần Hạo vươn tay định gắp miếng thịt kho tàu cuối cùng do chính tay Lâm Noãn làm. Ngay khi đôi đũa của sắp chạm , miếng thịt đột nhiên trượt một cái, lăn từ cạnh đĩa xuống mặt bàn.

 

“Ái chà!” Trần Hạo tiếc nuối kêu lên.

 

Bùi Quý Trầm bình tĩnh cầm đũa của , gắp miếng thịt rơi bàn bỏ bát.

 

“Không , bàn lau sạch.” Hắn thản nhiên ăn luôn.

 

Trần Hạo: “Ờ...”

 

Lâm Noãn ở cửa bếp, chớp mắt liên hồi. Vừa trong khoảnh khắc , thấy đầu ngón tay Bùi Quý Trầm lóe lên một tia sáng trắng ? Dùng linh lực của Cứu Thế Chủ để tranh miếng thịt kho tàu ?

 

Ăn xong gà rán gần 10 giờ tối. Thường giờ , Bùi Quý Trầm dậy cáo từ. Lâm Noãn sợ làm chậm trễ chính sự của , nhân lúc Trần Hạo nhà vệ sinh, hạ thấp giọng nhắc:

 

“Cái đó... thời gian còn sớm nữa, nên về ?”

 

Bùi Quý Trầm bất động tại chỗ, chỉ trầm mặc chằm chằm đống hộp cơm hỗn độn bàn . Lâm Noãn đợi vài giây mà thấy phản ứng, chút hoang mang, nhẹ nhàng chạm cánh tay .

 

“Tôi hỏi đấy. Anh còn việc gì ?”

 

Trang Thảo

Lúc Bùi Quý Trầm mới nâng mắt lên. Hàng lông mi dài rủ xuống, đổ một mảnh bóng mờ nhỏ mí mắt.

 

Giọng thấp hơn bình thường một chút, ngữ điệu mang theo một cảm giác mà Lâm Noãn từng qua, u oán.

 

“Tôi còn về.”

 

Lâm Noãn ngẩn .

Loading...