Cứu Vớt Vạn Nhân Mê - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-04-17 14:06:16
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Thứ mà Lâm Noãn thể thấy chỉ là những bản tin nóng phát sóng liên tục về lịch trình dày đặc bất thường của Cứu Thế Chủ: một khu vực ô nhiễm cấp S nào đó thanh lọc, một đợt triều cường quái vật nguy hiểm ngăn chặn, đường biên giới xuất hiện d.a.o động năng lượng xác định...

 

Khối lượng công việc dường như tăng lên gấp ba so với đây. Trên đường phố cũng bắt đầu lan truyền những tin đồn về “đại triều cường quái vật nghìn năm một” đang cận kề, khiến lòng khỏi bất an.

 

Lâm Noãn hiểu chuyện.

 

đó cũng là Cứu Thế Chủ, gánh vác vai cả thế giới và kỳ vọng của hơn một tỷ dân. Tình thế hiện tại nghiêm trọng như , giống như đây, mỗi ngày đúng giờ xuất hiện tại căn chung cư nhỏ để chia sẻ một bát mì một gói khoai tây chiên, quả thực là điều quá phi thực tế, cũng quá làm khó .

 

Đạo lý thì hiểu hết. sâu trong lòng, một góc nào đó vẫn trống trải vô cùng.

 

Ít nhất cũng nên để phương thức liên lạc chứ? Gửi một tin nhắn, một câu “dạo bận lắm” cũng mà.

 

Chính vì , chỉ thể giống như những dân bình thường nhất, ngừng làm mới thông báo điện thoại. Từ những dòng văn lạnh lẽo, ngắn gọn và những hình ảnh nhòe nhoẹt lướt qua để chắp vá, xác nhận xem Cứu Thế Chủ giờ phút đang ở , đang làm gì, và liệu an .

 

Cũng chính trong những chờ đợi và xác nhận lặp lặp , một nhận thức rõ ràng từng chậm rãi thấm suy nghĩ của . Nó khiến nhận một cách chân thực nhất cách giữa và Bùi Quý Trầm.

 

Đó là cách giữa một shipper bình thường và một vị Cứu Thế Chủ hàng tỷ ngước , gánh vác sự tồn vong của nền văn minh. Bùi Quý Trầm là phép ích kỷ nhất thế giới .

 

Lại một tuần nữa trôi qua. Đường ống nước cũ kỹ trong chung cư vỡ lúc nửa đêm.

 

Khi Lâm Noãn tiếng nước chảy ào ào làm cho tỉnh giấc, phòng khách biến thành một bể bơi thu nhỏ. Cậu luống cuống khóa van tổng, gọi điện cho ban quản lý tòa nhà nhưng ba giờ sáng thì chẳng ai nhấc máy.

 

Ngay lúc đang cân nhắc việc dùng nồi niêu xoong chảo để tát nước thì tiếng gõ cửa vang lên.

 

Thình thịch, thình thịch.

 

Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên giữa đêm khuya tĩnh mịch. Trái tim Lâm Noãn bỗng nảy lên một cái. Một luồng kỳ vọng mãnh liệt rõ lý do lập tức chiếm trọn lấy . Cậu thậm chí kịp nghĩ thêm, mang theo niềm vui sướng mà chính cũng nhận , xỏ đôi dép lê ướt đẫm, lảo đảo chạy cửa.

 

Cánh cửa bật mở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuu-vot-van-nhan-me/chuong-10.html.]

 

Đứng ngoài cửa là Trần Hạo, còn đang ngái ngủ, chỉ khoác tạm chiếc áo khoác.

 

“Anh Noãn, em đang ngủ ngon thì bên ồn ào như thác đổ . Anh... ôi ơi!”

 

Trần Hạo kịp hết câu há hốc mồm kinh ngạc “thảm cảnh” trong phòng: “Nhà ngập luôn !”

 

Ánh sáng lóe lên trong mắt Lâm Noãn bỗng chốc tắt ngấm. Cậu buông thõng vai, thở dài một , giọng mang theo sự thất vọng hề che giấu:

 

Trang Thảo

“Sao ...”

 

“Ơ cái ...”

 

Trần Hạo phản ứng của làm cho ngẩn , đó bất mãn bĩu môi, xắn ống quần chuẩn giúp.

 

“Không em thì còn ai nữa? Giữa đêm hôm thế , ngoài thằng hàng xóm xui xẻo ở đối diện nhà , còn ai cảnh đ.á.n.h thức mà chạy sang chứ?”

 

Lâm Noãn đến nghẹn lời, lúc mới nhận phản ứng của chút . Cậu giơ tay xoa xoa đôi mắt cay, nặn một nụ áy náy.

 

“À... xin , ý đó. Chỉ là đột ngột quá, đầu óc còn u mê. Cậu sang giúp thì quá .”

 

Cậu nghiêng để Trần Hạo nhà, nhưng ánh mắt tự chủ liếc hành lang trống rỗng ngoài cửa thêm một nữa.

 

Nỗi mất mát tên nơi đáy lòng giống như vệt nước, âm thầm lan rộng. Trần Hạo một cái, há miệng định gì đó nhưng cuối cùng nuốt xuống. Cậu cúi , cầm lấy chậu nước Lâm Noãn đưa, bắt đầu từng chậu một múc nước đổ ngoài.

 

Hai trầm mặc bận rộn một hồi, Trần Hạo mới như đang tán gẫu, ngẩng đầu, dùng giọng điệu tùy ý : “Này, Noãn. Không đang yêu đương đấy chứ?”

 

Động tác múc nước của Lâm Noãn đột ngột khựng . Cậu kinh ngạc đầu bạn . Trần Hạo , vẫn cúi đầu chăm chú vật lộn với vũng nước sàn.

 

“Em cũng chỉ thuận miệng thôi. nếu thật sự là thế, em khuyên một câu: tìm ai thì cũng nên tìm môn đăng hộ đối một chút.”

 

Cậu dừng , giọng trầm xuống: “Giống như chúng , hạng bình thường chẳng gì, đừng nên nghĩ đến chuyện trèo cao.”

Loading...