21
Sáng hôm sau, Cố Đình An gặp tôi vẫn bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Chỉ là… ánh mắt sao tự dưng dịu dàng quá vậy?
Tôi chột dạ né tránh ánh nhìn ấy, trong lòng điên cuồng gào thét: Ai cứu bé với…
Nhờ vào sự cố chấp đến mức liều mạng của Cố Đình An, sau khi uống bê xê lết tới lần thứ sáu, phía đối tác cuối cùng cũng mềm lòng, đồng ý ký hợp đồng lại.
Khắp chốn mừng vui.
Lúc biết tin, tôi cảm động đến suýt rơi nước mắt.
Cứ ngày ngày kề cận thế này, tôi sắp chống đỡ không nổi rồi.
Ánh mắt của anh ta ngày một lộ liễu hơn, hành động ngày một liều lĩnh hơn.
Nào là quan tâm hỏi han ân cần, cẩn thận tỉ mỉ chăm sóc, làm tôi có cảm giác anh ta là trợ lý còn tôi mới là sếp.
Đến lúc này tôi ngộ ra: Hóa ra tôi không ghét mấy kẻ si tình, tôi chỉ khó chịu vì đối tượng của họ không phải là tôi thôi.
Ký xong hợp đồng, tôi quyết đoán nộp đơn xin nghỉ việc.
“Anh không đồng ý!”
Cố Đình An như con sư tử bị nhốt trong chuồng, đi tới đi lui quanh tôi.
“Công ty phát triển chưa đủ tốt sao? Em không thấy tương lai ở đây à? Vì sao lại phải đi?”
Tôi không hề d.a.o động, dõng dạc nói lý do đã chuẩn bị từ lâu:
“Tôi muốn khởi nghiệp. Trở thành sếp là giấc mơ tối thượng của bất kỳ nô lệ tư bản nào.”
Mấy hôm trước, bà Cố đã chuyển nốt một ngàn vạn, thế là trong tay tôi hiện tại có hơn ba ngàn vạn.
Tôi tự tin, dám mơ lớn!
Cố Đình An nghe đến đây, như thể vừa tỉnh ngộ. Giọng anh ta bỗng trầm hẳn xuống:
“Anh hiểu rồi… Em đang lảng tránh anh, vì sợ phải gánh vác tình cảm của anh.”
Anh ta nhìn tôi với vẻ mặt đầy bi thương và uất ức khiến tôi áy náy vô cùng.
Tôi định an ủi đôi chút, thế là nói:
“Chà, không ngờ anh còn rất biết mình biết ta đấy.”
22
Cuối cùng, Cố Đình An cũng chịu ký đơn cho tôi nghỉ việc.
Hôm tôi rời công ty, anh ta níu chặt tờ đơn xin nghỉ đã đóng dấu không buông.
“Sau này… tụi mình vẫn là bạn đúng không?”
Tôi cố gắng giằng lại tờ giấy mà không nổi, bất đắc dĩ đành đáp:
“Tất nhiên rồi.”
“Vậy… anh gọi điện cho em được chứ?”
“Được.”
“Anh đến tìm em cũng được?”
“Được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/cuu-vot-ong-sep-luy-tinh/8.html.]
Cố Đình An lập tức mặt mày rạng rỡ như vừa trúng số, không quên xác nhận thêm lần nữa:
“Thật hả? Em sẽ không lén đổi ý, kéo anh vào danh sách chặn rồi giả vờ không biết đâu ha?”
Tôi nhíu mày nhìn anh ta đầy khó hiểu:
“Anh đang nghĩ gì vậy? Anh còn nợ tôi hơn bốn trăm vạn, sao tôi có thể chặn anh được?”
23
Công ty tôi chẳng mấy chốc mà khai trương rầm rộ, phát triển suôn sẻ.
Cố Đình An thì tự mình cố vấn chiến lược, giới thiệu khách hàng, dẫn tôi đi mấy hội nghị đầu tư, giúp kết nối đủ các mối quan hệ.
Tôi từng định từ chối, thật sự đó, nhưng không nổi.
Vì kiếm được nhiều quá mà.
Chỉ trong một năm ngắn ngủi, công ty của tôi phát triển như diều gặp gió.
Tôi bận đến mức không có thời gian mà ăn cơm, ngày nào Cố Đình An cũng mang đồ ăn đến tận nơi cho tôi.
Lúc công ty tôi chọn văn phòng chính thức, anh ta còn đàm phán giá cực thấp giúp tôi thuê luôn toà nhà đối diện, chỉ cách công ty anh ta một con phố.
Tôi ngồi trong phòng làm việc, ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ là có thể thấy anh ta.
Ví dụ như bây giờ — tôi liếc mắt qua mà không thấy người đâu là biết chắc anh ta đã qua đây rồi.
Quả nhiên, chưa được bao lâu thư ký đã xách hộp cơm vào:
“Giám đốc Giang, cơm trưa bạn trai chị mang tới nè.”
Bình thường anh ta đều sẽ mặt dày mày dạn chen vào ngồi ăn chung với tôi, vậy mà hôm nay đưa cơm xong lại lặng lẽ đi mất.
Tôi hỏi: “Anh ta đâu rồi?”
“Anh ấy đưa đồ xong là đi luôn…” Thư ký do dự vài giây rồi nói tiếp: “Hình như em thấy có cô nào kéo anh ấy đi ấy chị.”
24
Tôi không cần phải đợi lâu đã biết được ‘cô nào’ kia là ai.
Vì vừa ăn trưa xong, bà Cố đã đích thân tới cửa.
Bà Cố nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi với ánh mắt hiền từ:
“Đình An nó kể hết với dì rồi, hai đứa đang yêu đương đúng không? Sao lại không nói gì với dì chứ? Bảo sao dạo gần đây dì giới thiệu bao nhiêu cô gái cho nó mà nó chẳng thèm gặp ai!”
“Dì ơi, bọn cháu thật ra không có yêu đươ—”
Câu này mới nói được nửa, chính tôi cũng không nói nổi nữa.
Mấy năm nay, Cố Đình An đưa tôi xuất hiện ở bao nhiêu sự kiện công khai, đối xử với tôi tốt đến độ đào tim móc phổi, ngày nào cũng tận tình chăm từng bữa ăn.
Ngay cả cô lao công quét dọn trong công ty tôi cũng biết giám đốc Cố ở tòa nhà đối diện là bạn trai của giám đốc Giang nhà mình.
Bà Cố mỉm cười đầy thấu hiểu.
Hãy để lại bình luận cho team Gia Môn Bất Hạnh hoặc nhấn yêu thích nếu bạn hài lòng với truyện nha, mãi yêu ❤
Bà ấy tháo chiếc vòng ngọc xanh biếc trên tay xuống, miễn phân trần mà đeo thẳng vào cổ tay tôi:
“Đây là vòng gia truyền chỉ tặng cho con dâu nhà dì. Hôm nay dì chính thức giao Đình An cho con nhé.”
Tôi nhìn chiếc vòng trên tay, há hốc miệng không nói thành lời.
Đến khi Bà Cố hớn hở đi rồi tôi mới kịp hoàn hồn, lập tức lao đi tìm Cố Đình An.
(HẾT)