CỨU VỚT ÔNG SẾP LUỴ TÌNH - 7

Cập nhật lúc: 2025-04-04 12:58:02
Lượt xem: 133

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Đình An đứng tại chỗ không nhúc nhích. Vài giây sau, trên mặt anh ta dần hiện lên một vệt ửng đỏ khả nghi.

 

Tôi cảnh giác liếc sang.

 

Cố Đình An: “Tôi không biết lái xe số sàn…”

 

Tôi: “…”

 

17

 

Cuối cùng thì Cố Đình An cũng không về được.

 

Tôi vốn định đưa anh ta về nhưng mới bước ra tới cửa, một tia sét đã xé trời bổ xuống cái đùng.

 

Cố Đình An sợ hết hồn, tiếc mạng nói sao cũng không dám về nữa.

 

Tôi nghĩ ngợi rồi chỉ vào cái ghế sofa con con ở phòng khách, nói:

 

“Vậy thì đây là giường của anh tối nay. Tự giác dọn dẹp đi.”

 

Nói xong, tôi cầm đồ vào phòng tắm rửa, ra ngoài vẫn thấy anh ta đứng c.h.ế.t trân tại chỗ. 

 

Thấy tôi bước ra, anh ta lập tức quay mặt đi.

 

Tôi không hiểu chuyện gì, cúi xuống nhìn lại bộ đồ ngủ kín cổng cao tường của mình – dài tay dài chân, che kín tới cổ.

 

“Anh bị chập mạch à?”

 

Cố Đình An vẫn không dám nhìn tôi, mắt lại dán chặt vào bức tường sau lưng tôi.

 

“Ờ… cho tôi mượn bộ đồ để thay với.”

 

Tôi lười đoán anh ta suy diễn gì, vào trong tủ lôi đồ cũ của ba ra ném cho anh ta.

 

Cố Đình An vừa cầm quần đùi phai màu + áo thun giãn cổ lên đã nhíu mày, cau có đến độ có thể kẹp c.h.ế.t ruồi muỗi.

 

“Cái này… là của ai vậy?”

 

“Của ba tôi.”

 

Cố Đình An nghe vậy thì mặt giãn ra hẳn, còn nở một nụ cười khó hiểu:

 

“Ồ, vậy… không biết chú có phiền nếu tôi mượn đồ không nhỉ?”

 

Tôi nhếch môi, nhích sang bên một bước để lộ bức ảnh đen trắng đằng sau.

 

“Đó, ba tôi đây. Tự anh hỏi đi.”

 

18

 

Cuối cùng Cố Đình An cũng đành phải mặc bộ đồ cũ ấy.

 

Không biết anh ta lục lọi ở đâu ra một hộp mì gói, cung kính đặt lên bàn thờ trước di ảnh ba tôi, sau đó chắp tay vái, miệng còn lẩm bẩm gì đó.

 

Làm đủ lễ nghi xong, anh ta mới cầm quần áo vào phòng tắm.

 

Một lúc sau, anh ta tắm xong đi ra thì thấy tôi đang ngồi húp mì gói.

 

Vừa nhìn thấy cảnh đó, mặt anh ta tối sầm lại.

 

“Cô ăn đồ tôi cúng chú à?”

 

Mặt không đổi sắc, tôi sì sụp hút thêm một miếng to, thuận miệng đáp tỉnh bơ:

 

“Của ba tôi chính là của tôi.”

 

Cố Đình An nghẹn lời, ngồi bẹp xuống ghế kế bên, trưng bộ mặt giận dỗi.

 

Tôi liếc anh ta một cái, hỏi:

 

“Không ngủ mà còn ngồi đó làm gì?”

 

“Cô đang ngồi trên giường của tôi, tôi ngủ kiểu gì?”

 

Tôi: “…”

 

“Đợi chút, tôi ăn xong liền đây.”

 

Nói rồi tôi bưng cốc mì lên, chuẩn bị giải quyết nốt phần còn lại.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/cuu-vot-ong-sep-luy-tinh/7.html.]

Tiếng “Ọcc ọcc——” vang vọng trong không gian yên tĩnh.

 

Tôi cứng đờ cả tay, quay đầu nhìn bụng Cố Đình An.

 

Mặt anh ta lập tức đỏ ửng, từ má lan tới cổ, lan sang cả vành tai.

 

Tuy mặc bộ đồ ông già của ba tôi nhưng phải công nhận khuôn mặt kia vẫn mlem hết biết.

 

Liếc anh ta một cái mà đột nhiên cảm thấy mình càng đói, không nói không rằng, tôi bèn húp cạn phần mì còn lại sau đó đứng dậy lau miệng:

 

“Rồi, xong. Tôi ăn xong rồi. Giường của anh đấy, mời ngủ.”

 

19

 

Cố Đình An quả nhiên là người nói được làm được.

 

Anh ta lập tức ra tay thúc đẩy lại mối hợp tác. Để thể hiện thành ý, anh ta còn kéo tôi bay hết thành phố này tới thành phố khác đàm phán cùng đối tác.

 

Liên tục suốt một tháng.

 

Uống rượu, chơi golf, bơi lội, tập gym – chuyện gì cũng hầu khách vừa ý.

 

Thoát khỏi cái gông xiềng của cốt truyện cũ, anh ta dần lộ ra một dáng vẻ điềm đạm, kiên nhẫn và đáng tin.

 

Bất kể đối tác đưa ra điều kiện gì, anh ta đều có thể gật đầu đồng ý mà biểu cảm không biến sắc.

 

Cho đến một hôm trên bàn tiệc, đối phương cầm ly định chuốc tôi, Cố Đình An lần đầu tiên để lộ vẻ khó chịu ra mặt.

 

Anh ta vươn tay chặn người kia lại, giọng lạnh tanh:

 

“Là tôi làm hỏng chuyện hợp tác, nếu muốn chịu phạt thì đương nhiên người chịu cũng chỉ có thể là tôi.”

 

Đối phương cười nhạt, giọng đầy mỉa mai:

 

“Cậu chắc là mình còn uống nổi không?”

 

Mặt Cố Đình An đã đỏ nhưng anh ta vẫn kiên định trả lời:

 

“Uống được.”

 

Kết quả tối hôm đó, anh ta say như chết.

 

Tôi lôi mãi mới đưa anh ta về được khách sạn, suýt lao lực đến chết.

 

Đang định về phòng mình nghỉ ngơi thì Cố Đình An chộp một phát bắt lấy tay tôi.

 

Mặt anh ta đỏ bừng vì hơi men, ngay cả giọng nói cũng nhuốm vị say:

Hãy để lại bình luận cho team Gia Môn Bất Hạnh hoặc nhấn yêu thích nếu bạn hài lòng với truyện nha, mãi yêu ❤

 

“Vì sao… em không thích anh?”

 

20

 

Mắt tôi tối sầm ngay trong tích tắc.

 

Không lẽ bệnh luỵ tình của anh ta tái phát nữa rồi?!

 

Tôi tưởng anh ta nhận nhầm tôi thành Thẩm Dao, tóm cằm anh ta định bồi thêm hai cú đá.

 

Ai ngờ câu tiếp theo anh ta lại lẩm bẩm:

 

“Em thích anh dựng nghiệp, anh cố gắng xây công ty thật lớn. Em thích tiền, anh dốc sức kiếm tiền cho em. Vì sao em vẫn chưa thích anh?”

 

Giọng anh ta càng nói càng nhỏ, đến câu cuối cùng thì lăn quay ra ngủ mê man.

 

Tôi đứng bên mép giường, im lặng rất lâu.

 

Sao nghe xong lại thấy… lòng mình như có gì đó đè nặng thế này?

 

Tôi thật sự không hiểu rốt cuộc là sai ở khâu nào. Chẳng lẽ bệnh luỵ tình này là một cái bug hệ thống vĩnh viễn không fix nổi? Không thể hiện trên người nữ chính thì lại truyền sang kẻ khác ư?

 

Tôi nghiêm túc cân nhắc.

 

Cố Đình An có tiền, có sắc, có vóc. Hình như để làm bạn trai cũng không tồi.

 

Từ từ! Khoan đã!

 

Đam mê của tôi là kiếm tiền! Mộng tưởng của tôi chính là làm giàu! Đàn ông gì gì đó chỉ tổ làm chậm tốc độ kiếm tiền thôi!

 

Tôi lập tức lắc đầu xua đi cái suy nghĩ đáng sợ vừa nảy ra sau đó nhanh chóng chuồn về phòng mình.

 

Loading...