Năm phút sau.
Tôi bật phắt dậy, vơ vội lấy chìa khóa phi ra cửa như bị ma đuổi.
Suýt thì quên, anh ta còn đang nợ tôi một đống tiền!
Nếu c.h.ế.t thật thì tôi phải đòi ai bây giờ!?
11
Sức mạnh của đồng tiền giúp tôi phi đến địa chỉ trong vòng chưa đầy nửa tiếng.
Cả con phố vắng tanh, không một bóng người.
Chỉ có Cố Đình An đứng trơ trọi giữa màn mưa như kẻ mất hồn.
Anh ta y như mấy vai diễn trong phim truyền hình sến súa, ngửa mặt lên trời mặc cho mưa xối thẳng vào mặt.
Bất ngờ một chiếc ô tô lao ra từ khúc cua.
Cố Đình An chẳng thèm né, vẫn bước thẳng như không thấy.
Tôi vứt luôn cái ô vướng víu, lao như chạy đua 100m đến tung một cú đá điêu luyện, gạt Cố Đình An vào bụi cây ven đường.
Chiếc xe bóp còi phóng qua ầm ầm, bánh xe vẩy tung cả vũng nước bẩn lên người chúng tôi.
Tôi lập tức che người Cố Đình An lại, chặn bớt nước bẩn b.ắ.n lên người anh ta.
Cố Đình An ôm eo, quệt mạnh một cái lau nước trên mặt, giận dữ gào lên:
“Giang Lai! Cô dám đá tôi?!”
Tôi phun nước mưa ra phì phì, túm tóc anh ta trái phải liên tiếp “bốp bốp” hai cái tát nảy lửa.
“Không những dám đá, tôi còn dám đánh đây!”
Tôi lắc lắc bàn tay tê rần, nhặt lại cái ô chẳng nói chẳng rằng quật thẳng lên người anh ta.
“Gọi điện sao không nghe máy hả?”
“Trong khi tôi phải tăng ca đầu tắt mặt tối để kiếm tiền nuôi công ty, anh ở đây diễn tuồng giữa mưa gió là sao?! Tôi còn đang mong đưa công ty lên sàn, mà nhìn cái điệu này của anh á… chưa phá sản là may đấy!”
Cố Đình An bị tôi đánh đến không kịp trở tay, dứt khoát đứng yên chịu đòn như một pho tượng.
Thấy anh ta không phản kháng, tôi càng tức, nhảy dựng lên đá thêm cú nữa cho anh ta bay thẳng vào vũng nước.
Cố Đình An lồm cồm bò dậy, cuối cùng cũng không nhịn nổi mà hét lên:
“Cô điên rồi à?!”
“Người điên là anh mới đúng! Vội vội vàng vàng đi làm kẻ thứ ba chen chân vào hạnh phúc của người ta nữa chứ!”
Cố Đình An giận đến xì khói:
“Cô nói ai là kẻ thứ ba?!”
Tôi trừng mắt gằn từng chữ:
“Chính là nói anh đấy! Bé, ba, Cố, Đình, An! Người ta đã kết hôn, anh còn si mê dâng hiến, không phải kẻ thứ ba thì là cái gì hả?!”
12
“Dao Dao cãi nhau với chồng, cô ấy buồn quá nên gọi cho tôi… Chẳng lẽ tôi lại mặc kệ được sao?”
“Thì? Anh vứt hết công việc qua một bên đúng không?”
“Không phải!”
Cố Đình An bắt đầu cố gắng chống chế:
Hãy để lại bình luận cho team Gia Môn Bất Hạnh hoặc nhấn yêu thích nếu bạn hài lòng với truyện nha, mãi yêu ❤
“Lúc đó vẫn còn sớm, tôi chỉ định an ủi cô ấy một chút rồi về… Ai ngờ Dao Dao giận dỗi chạy ra khỏi nhà, còn lấy xe của tôi mà đi luôn!”
Tôi há hốc mồm: “Rồi sao nữa?”
“… Điện thoại của tôi vẫn để trên xe.”
“Anh có bị thiểu năng không vậy? Không biết bắt taxi về công ty à?”
Nhắc đến đây, Cố Đình An càng tức:
“Chồng cô ấy chạy theo, nhìn thấy tôi thì lao vào đ.ấ.m đá, tôi có thể nhịn chắc?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/cuu-vot-ong-sep-luy-tinh/5.html.]
“…”
Tôi bóp trán: “Rồi sau đó thì sao?”
Cố Đình An lúng túng cúi đầu: “Có người báo cảnh sát…”
“Thế anh ra kiểu gì?”
“Anh ta gọi điện cho Dao Dao.” Cố Đình An nghiến răng. “Dao Dao khóc… rồi chúng tôi bắt tay giảng hòa.”
Tôi nhướng mày: “Thế giờ hai người họ đâu?”
Cố Đình An liếc mắt nhìn sang căn hộ bên cạnh, nơi cửa sổ còn sáng đèn.
Trong ánh sáng vàng ấm áp, hiện rõ bóng hai người đang ngồi sát nhau thủ thỉ thân mật.
Tôi: “…”
13
Cốt truyện kiểu này thực sự đã vượt quá sức chịu đựng của tôi, đến mức tôi chẳng buồn chửi nữa.
Tôi lặng lẽ che ô quay lại xe. Cố Đình An vội vàng lạch bạch chạy theo sau.
Vì quá hấp tấp nên xe tôi tiện tay đậu ngay sát lề.
Cần gạt nước đang kẹp chặt một tờ giấy, tôi đi tới, rút ra lập tức nhìn thấy…
Hay lắm!
Biên lai phạt đậu xe sai quy định.
Mưa lớn như này mà các chú giao thông vẫn lăn xả làm việc, thật là chuyên nghiệp hết sức.
Còn ông sếp ngu xuẩn của tôi vì u mê dâng hiến cho một cô gái mà dám cho khách hàng bạc tỷ leo cây.
Tôi không nhịn được nữa, phát điên:
“A a a a a!!!”
Cố Đình An giật nảy mình:
“Cô làm gì đấy?”
Tôi bỗng nhớ ra một chuyện quan trọng:
“Xe của anh đâu?”
Cố Đình An hơi ngại ngùng khẽ ho khan:
“Bị Dao Dao đ.â.m nát rồi.”
Nói xong anh ta lại bày ra dáng vẻ đương nhiên:
“Không thì tôi cần gì bảo cô đến đón?”
“Cút!”
Tất nhiên Cố Đình An chẳng chịu cút. Vừa thấy tôi mở khóa xe, anh ta lập tức kéo cửa chui vào ngồi yên vị.
Trên đường, mặc tôi phun lời vàng tiếng ngọc mắng như vũ bão, anh ta vẫn im thin thít không nói một câu.
Tới khi tôi chửi mệt, liếc gương chiếu hậu.
Chỉ một ánh nhìn mà tôi suýt tức đến hộc máu.
Cố Đình An thế mà ngủ say sưa rồi?!
Về đến nơi, tôi phanh gấp một cú, đầu anh ta đập cái bốp vào lưng ghế trước.
Anh ta ôm đầu tru tréo:
“Cô bị gì vậy hả?!”
Tôi ném cho anh ta một cái khăn:
“Lau khô đi!”
Cố Đình An ngoan ngoãn nhận lấy, lau mặt trước, lau tóc sau, vô cùng vừa lòng.
Chờ anh ta lau xong, tôi mới chỉ vào ghế anh ta ngồi đang bị đọng một vệt thấm to tướng:
“Đó là giẻ lau xe. Ý tôi là bảo anh lau chỗ đó.”