Editor: Trang Thảo.
Thẩm Nhất Khả bắt đầu diễn kịch: “Oa oa oa, em mang bánh kem cho mà, đẩy em? Tuy em thích em, ăn bánh của em cũng là chuyện bình thường, nhưng mà...”
Bá tổng quát lên: “Thẩm Niệm! Cậu ý kiến với thì thôi , trút giận lên khác? Cậu quá vô văn hóa ! Đây là em trai ? Trông thật đáng yêu.”
Nói xong, lách qua Thẩm Niệm, tiến lên định đỡ Thẩm Nhất Khả dậy.
“Cảm ơn Chu...” Thẩm Nhất Khả lau những giọt nước mắt vốn chẳng hề tồn tại, lén Thẩm Niệm một cái.
Thẩm Niệm lúc khóe mắt như nứt , hai họ với vẻ thể tin nổi: “Thật quá đáng...”
Trang Thảo
“Quá đáng chính là đấy!” Chu Ứng gào lên: “Cậu xem, em trai mới thành niên mà đối xử với nó như thế. Tôi thật dám tưởng tượng hồi nhỏ còn bắt nạt nó đến mức nào! Cậu quá ác độc .”
Thẩm Nhất Khả ở trong lòng vang đắc ý.
Thẩm Niệm chằm chằm Thẩm Nhất Khả: “... Em thế mà để chạm . Rõ ràng ngày thường chỉ cần chạm em một chút thôi cũng mắng, mà em để dễ dàng thứ mà hằng mơ ước.”
Hệ thống thông báo: [Thẩm Niệm đối với Thẩm Nhất Khả tăng 10 điểm hận ý.]
Ngay đó, Thẩm Nhất Khả đầu tiên thấy Thẩm Niệm nổi cơn lôi đình. Anh trực tiếp rút s.ú.n.g từ thắt lưng , nhắm thẳng Chu Ứng: “Tôi chịu đủ , mau cút xa em trai !”
Đám thủ hạ của Chu Ứng cũng cam chịu yếu thế, từng họng s.ú.n.g lập tức nhắm chuẩn Thẩm Niệm.
Chu Ứng lạnh lùng : “Thẩm Niệm, nể tình giao hảo giữa hai nhà Thẩm và Chu nên mới so đo với . Cậu nhất nên điều một chút để đưa Nhất Khả quần áo.”
Sắc mặt Thẩm Niệm trắng bệch, trong mắt tràn ngập bi thương nhưng vẫn đầy quyết tuyệt: “Anh dám.”
Chu Ứng sang: “Nhất Khả cũng quần áo đúng ?”
“Em...” Thẩm Nhất Khả tỏ vẻ đáng thương, như một chú mèo con nắm lấy tay áo của Chu Ứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuu-vot-nhan-vat-chinh-thu-nao-yeu-duong/chuong-2.html.]
Thẩm Niệm gằn giọng: “Thẩm Nhất Khả, tiền tiêu vặt tháng khấu trừ một trăm.”
Chu Ứng nhạo: “Hả? Nhất Khả đơn thuần đáng yêu như thể để ý chút tiền lẻ . Hơn nữa lầm chứ, một trăm? Thẩm Niệm, ngày thường đối xử với em trai như thế ? Cái khác gì ngược đãi ?”
Thẩm Nhất Khả lập tức đổi thái độ: “Anh ơi, em theo quần áo đây.”
Trên đường trở về, gian vô cùng yên tĩnh.
Đi nửa đường, Thẩm Niệm đột nhiên xoay Thẩm Nhất Khả.
Thẩm Nhất Khả lập tức cảnh giác: “Anh định khấu tiền tiêu vặt của em thật ?”
Một trăm một trăm đồng, mà là một trăm vạn. Ngọn lửa d.ụ.c vọng chiếm đoạt gia sản trong lòng Thẩm Nhất Khả bỗng chốc bùng cháy dữ dội.
Thẩm Niệm mặt Thẩm Nhất Khả. Chiều cao vượt quá một mét tám lăm tạo thành cảm giác áp bách rõ rệt. Thẩm Nhất Khả ít khiếu nại với hệ thống về vấn đề chiều cao giữa và trai, lát nữa nhất định nhắc chuyện thêm một nữa.
điều đáng sợ hơn là, Thẩm Niệm đưa tay , dùng ngón cái lau vết bánh kem mặt Thẩm Nhất Khả.
Thẩm Nhất Khả yên, hề né tránh.
Thẩm Niệm xoa nhẹ lên gò má vẫn còn vương chút nọng sữa của .
Thẩm Nhất Khả tiếp tục giả làm gỗ. Thế giới của vai chính thụ quả nhiên đáng sợ. mà, hủy hoại thì chẳng thấy tội chút nào.
Chu Ứng bắt đầu thường xuyên tìm đến Thẩm Nhất Khả, đưa chơi, mua sắm. Với tư cách là một xanh độc ác ràng buộc bởi nhiệm vụ cưỡng chế, Thẩm Nhất Khả thẳng tay quẹt thẻ của Chu Ứng. Về nhà, tìm cách đ.â.m chọc trai : “À, em chỉ coi Chu Ứng như trai thôi mà. Thẩm Niệm, giận đấy chứ?”
Hôm nay, Thẩm Nhất Khả đang trong nhà thong thả ăn khoai tây chiên, uống sữa xem phim thì đột nhiên hệ thống nhảy , cưỡng chế đổi kênh. Trên màn hình máy chiếu hiện một sân thượng tối đen.
Khuôn mặt trai chút cảm xúc. Sự lạnh lẽo của Thẩm Niệm cộng thêm một họng s.ú.n.g đen ngòm càng khiến cảnh tượng thêm đáng sợ. Hình ảnh chuyển sang một kế toán đang quỳ đất, lóc t.h.ả.m thiết.
Thời điểm chính là bước ngoặt cuộc đời của . Vì ban ngày gã bá tổng lỡ miệng một câu: “Cậu và em trai chẳng giống chút nào”, Thẩm Niệm tâm trạng sa sút, đang chuẩn nổ s.ú.n.g thủ tiêu tên kế toán để gánh tội cho bá tổng.
Theo cốt truyện, đó sẽ vì tội danh dùng tư hình mà lập tức cảnh sát Liên bang bắt giữ. Ông nội Thẩm chỉ một đêm liền đổ bệnh viện, tập đoàn Thẩm thị sụp đổ, Thẩm Nhất Khả trở thành tình nhân của Chu Ứng.