Editor: Trang Thảo.
Hắn dứt lời, Thẩm Niệm túm tóc , ép thẳng : “Xem vẫn thuộc bài. Anh lấy tư cách gì mà nhắc đến hai chữ trai mặt nó?”
“Anh thậm chí còn chẳng nỡ cho nó một cái giác mạc.”
Chu Ứng gào lên: “Mắt nó bệnh gì mà đổi giác mạc! Cậu điên , cả nhà đều điên! Muốn thì tự mà cho!”
Thẩm Nhất Khả khựng , lùi về vài bước. Có lẽ thấy gã quá phiền, Thẩm Niệm buông tay, dậy, đổi sang vẻ dịu dàng tiến về phía .
Thẩm Nhất Khả ôm chặt con gấu nhỏ trong lòng. Trước mặt trai, dãy đếm ngược ngừng trôi.
15 giây.
10 giây.
Thẩm Niệm mặt . Thẩm Nhất Khả giơ tay lên, khẽ vuốt đôi mắt của .
Ba phần mỉa mai, ba phần bạc bẽo, còn ba phần thánh mẫu. Đôi mắt thực sự .
Ánh mắt Thẩm Nhất Khả lập tức sáng lên: “Anh ơi, thể cho em giác mạc của ?”
Thẩm Niệm nắm lấy tay , mỉm nhắm mắt : “Anh sẵn lòng.”
0 giây.
Hệ thống thông báo: [Cốt truyện “Bá đạo tổng tài cưng chiều” kết thúc. Đang thoát ly vị diện. Chào mừng ký chủ đến với nhiệm vụ tiếp theo.]
Thẩm Nhất Khả chuẩn bước cánh cổng gian để đến vị diện tiếp theo, nhưng đột nhiên một luồng điện xẹt qua, hệ thống báo đỏ rực.
[Cảnh báo! Vị diện khóa. Ký chủ triệu tập về Trung tâm Điều hành Tối cao.]
Thẩm Nhất Khả nhíu mày, hớp nốt ngụm Latte cuối cùng nhún vai: “Lại chuyện gì nữa đây? Muốn tăng lương cho ?”
Trang Thảo
Cánh cửa bạc mở , nhưng là văn phòng công tác bình thường. Đó là một căn phòng thiết kế giống hệt căn biệt thự của nhà họ Thẩm, từ chiếc dương cầm cổ điển đến mùi tinh dầu đàn hương quen thuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cuu-vot-nhan-vat-chinh-thu-nao-yeu-duong/chuong-11-ngoai-truyen.html.]
Phía chiếc ghế xoay lớn, một đàn ông đang thong thả lật xem tập hồ sơ nhiệm vụ của .
“Hạng A ? Nhất Khả, em ở thế giới nào cũng quậy phá đến mức khiến các nam chính tù cả lũ mới chịu ?”
Giọng ...
Thẩm Nhất Khả cứng đờ . Cậu tiến gần, chiếc ghế xoay xoay , lộ gương mặt giống Thẩm Niệm đến tám phần, nhưng khí chất thâm trầm, uy quyền và nguy hiểm hơn vạn . Đó là nhân vật chính thụ “não yêu đương”, mà là kẻ điều hành vạn vật.
Thẩm Nhất.
“Anh trai?” Thẩm Nhất Khả lắp bắp: “Sao ở đây? Anh là... dữ liệu của Đại Thế Giới ?”
Thẩm Nhất dậy, từng bước tiến về phía . Đôi chân dài vững chãi, thở áp đảo khiến Thẩm Nhất Khả theo bản năng lùi , cho đến khi lưng chạm chiếc đàn dương cầm, phát một tiếng “boong” vang vọng.
Thẩm Nhất chống hai tay xuống mặt đàn, giam giữa: “Đại Thế Giới là , mà trai của em cũng là . Em tưởng tại em thể quậy tung các vị diện mà vẫn luôn xếp hạng A? Tại yêu cầu vô lý của em đều phê duyệt?”
Thẩm Nhất Khả nuốt nước bọt, định giở trò xanh: “Thì ... đều là do thiên vị em. Em thương em nhất mà, trai...” Cậu định dùng ngón tay vẽ vòng tròn n.g.ự.c .
“Chát.”
Thẩm Nhất nắm lấy cổ tay , cho giở trò. Anh cúi xuống, thở nóng hổi phả bên tai : “Đừng dùng chiêu đó với . Anh là dạy em cách làm xanh, em quên ? Nhất Khả, em chơi đủ ?”
Thẩm Nhất Khả run lên. Hóa bấy lâu nay cứ tưởng là thợ săn trêu đùa tình cảm của các nam chính, ai ngờ là con chim nhỏ bay lượn trong lồng kính của Thẩm Nhất.
“Em... em làm nhiệm vụ tiếp theo.”
“Không nhiệm vụ nào nữa cả.” Thẩm Nhất lấy một bản hợp đồng vĩnh viễn: “Cốt truyện của em kết thúc. Bây giờ em hai lựa chọn.”
Thẩm Nhất Khả chớp mắt: “Lựa chọn gì?”
“Một là xóa sổ vì phá hủy quá nhiều vị diện. Hai là ở đây, làm vật sở hữu duy nhất của Đại Thế Giới.” Thẩm Nhất khẽ , nụ mang theo ba phần mỉa mai và bảy phần chiếm hữu cực đoan: “Lần giác mạc nào để cho em . Chỉ và sự giam cầm vĩnh viễn.”
Thẩm Nhất Khả bản hợp đồng, gương mặt quen thuộc đáng sợ của trai . Cậu đột nhiên hiểu tại nhân vật chính thụ gặp đều giống , vì Thẩm Nhất cũng thấy bóng dáng của , bao giờ thoát khỏi vòng tay .
Thẩm Nhất Khả đột ngột vòng tay qua cổ Thẩm Nhất, vùi đầu hõm vai , khẽ ranh mãnh: “Được thôi, nếu tha thiết cầu xin em ở như … thì em nể tình là thanh toán thẻ tín dụng cho em bấy lâu nay.”
Thẩm Nhất siết chặt eo , ánh mắt đầy thỏa mãn: “Ngoan. Từ nay về , em chỉ phép xanh với một thôi.”