Cứu rỗi - 1

Cập nhật lúc: 2025-03-19 13:42:51
Lượt xem: 200

CỨU RỖI [FULL]

 

Tác giả: 识路

Nguồn: Zhihu

Raw: Deĩng

Edit: Nhân Trí

 

Vào ngày thứ bảy sau khi anh trai qua đời, tôi đã trói buộc mình vào hệ thống cứu rỗi.

 

Công lược thành công sẽ nhận được tấm vé hồi sinh.

 

Tôi đã quay về thời điểm mười ba năm trước, trong túi có thẻ ngân hàng.

 

Sau đó, tôi đứng sau hai chàng trai: “Này, em nuôi hai anh.”

🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺

 

1

 

Tôi lớn lên với anh trai.

 

Năm năm tuổi, tôi bị tai nạn xe, không còn nhớ nhiều về những gì đã xảy ra trước đó, chỉ nhớ năm đó, miền Nam đang vào mùa mưa, chú thím muốn đưa tôi về quê chăm sóc.

 

Đường về quê bị sạt lở, đất đá trôi nhiều, đá trên núi lăn xuống, không may đập trúng xe của chúng tôi, người bị thương nặng nhất là tôi.

 

Ký ức cuối cùng của tôi là về người đàn ông lơ lửng trên xe bỏ tôi chạy trối chết.

 

Cho đến khi xe cứu thương đến.

 

Có tiếng khóc chói tai liên tục la lên: "Số của tôi đúng là khổ, xe của tôi làm sao bây giờ!"

 

Tôi mở mắt ra trong một phòng bệnh tối đen như mực, trên đầu quấn đầy băng vải.

 

Trong phòng vệ sinh truyền đến tiếng xì xào bàn tán: "Tôi đã bảo đừng đến đón nó mà! Nhìn xem, nó đúng là đồ sao chổi!"

 

Một giọng nói thô kệch tức giận không thôi: "Nhiều người đi con đường đó như vậy, ai biết lại đập vào xe chúng ta chứ!”

 

“Tôi mặc kệ, nếu đón nó về, hai chúng ta sẽ chia tay."

 

Lúc ấy đầu óc tôi hỗn loạn, rất nhiều chuyện không nhớ nổi.

 

Tôi núp trong chăn, ngay cả khóc cũng không dám, vì sợ mình sẽ bị ghét hơn nữa.

 

Tuổi còn nhỏ, không biết cái gì gọi là lòng tự trọng. Chỉ biết mình giống như đồ đồ chơi nhỏ không đáng giá nhất trong thùng hàng, bị người mua ghét bỏ sau khi mua.

 

“Bây giờ chỉnh như thế nào? Sớm biết như vậy sẽ nghe lời anh, phiền muốn chết!”

 

Kết quả thương lượng cuối cùng của bọn họ là, ném tôi về chỗ anh trai tôi.

 

Tâm trí tôi rối bời, trong trí nhớ không tìm ra được nhân vật được gọi là anh trai này.

 

Nhưng mà, có người muốn mình tóm lại vẫn tốt.

 

Anh trai tôi lúc ấy mười bảy tuổi, lúc anh chạy tới bệnh viện, chú thím tùy tiện tìm một lý do bỏ trốn.

 

Tôi không nhớ được tên anh, vì thế tôi cười lấy lòng anh, tôi sợ anh cũng không cần tôi: "Anh, não em hỏng rồi."

 

Anh trai đứng ở bên giường nhìn tôi thật lâu, ngược lại ánh sáng, tôi không thấy rõ cảm xúc trên mặt anh.

 

"Có đau không?"

 

"Không đau ạ."

 

Ngực anh phập phồng, sau đó hít sâu một hơi, lau mặt một cái, ngồi xổm bên giường tôi.

 

Ngón trỏ của anh ngoắc lấy ngón trỏ của tôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/cuu-roi-regc/1.html.]

"Anh tên Lý Tùy Thanh, là anh trai của em. Đừng sợ, anh vĩnh viễn sẽ không bỏ rơi em nữa.”

 

Trên khuôn mặt anh vẫn còn những giọt nước mắt chưa được lau khô.

 

Tôi chu môi, nước mắt cũng chảy ra: “Thật ra là rất đau.”

 

2

 

Anh trai tôi là một kẻ nói dối.

 

Anh nói sẽ không bỏ rơi tôi nữa, nhưng năm tôi mười tám tuổi, anh đã treo cổ tự tử.

 

Hệ thống đưa tôi xuyên về lúc năm tuổi đó.

 

Người đàn ông và người phụ nữ phòng vệ sinh thương lượng xong, cũng không quay đầu lại đi ra ngoài.

 

Giường phụ của bệnh viện vừa hẹp vừa cứng, bọn họ muốn đến khách sạn nhỏ.

 

Ngay cả thay thuốc tôi cũng phải tự mình đứng lên ấn chuông đầu giường.

 

Hệ thống nói với tôi: [Chúc mừng ký chủ trói buộc với cứu rỗi hệ thống, tôi là 949264. Lần công lược này kéo dài 30 ngày, công lược thành công có thể đổi được một tấm vé hồi sinh.]

 

Vé hồi sinh, quá hấp dẫn. Tôi muốn hồi sinh anh trai mình.

 

Thế giới này thực ra không tệ đến thế. Tôi muốn thương lượng với anh trai có nên ở lại nhìn xem hay không.

 

Tôi hỏi: "Tôi phải làm thế nào?”

 

[Chỉ cần nâng chỉ số hạnh phúc của hai người đó lên tới trăm phần trăm là được.]

 

“Hai người?" Tôi nghi hoặc: “Là những ai?”

 

Tôi lo lắng vì thời gian thì ngắn mà nhiệm vụ thì lớn, tôi sợ rằng mình sẽ không thể hoàn thành được.

 

 

Nghe xong lời này, tôi thở phào nhẹ nhõm, lộ ra một nụ cười, tảng đá đè nặng trong lòng được nhẹ nhàng ném xuống đất.

 

"Việc này chắc không khó."

 

Ngoại trừ anh trai tôi, người còn lại cũng là anh trai tôi, anh nhỏ đó không có quan hệ huyết thống với chúng tôi.

 

Mọi ký ức của tôi sau khi tôi lên năm tuổi, anh nhỏ đều ở bên chúng tôi cho đến khi trưởng thành.

 

Anh nhỏ thường nói: "Bé cưng, ở bên hai người, anh hạnh phúc nhất.”

 

Hệ thống mang theo giọng điệu phủ định: [Chưa chắc đâu, căn cứ vào số liệu truyền đạt, chỉ số hạnh phúc của hai người đó hiện tại rất thấp.]

 

"Bao nhiêu?"

 

[Chu Phù Qua, 34%; Lý Tùy Thanh...] Hệ thống vẫn không thể tin được: [là 0, làm nhiệm vụ hệ thống đã nhiều năm nhưng rôi chưa thấy ai thấp như vậy.]

 

0?

 

Tự tử vì cảm thấy không hạnh phúc?

 

Nhưng tôi chưa bao giờ nghe anh trai phàn nàn gì về cuộc sống.

 

Theo trí nhớ của tôi, ngày mai anh trai sẽ đến đón tôi về nhà.

 

Có lẽ có thể hỏi anh.

 

Anh trai sẽ không làm khó tôi, nhiều khi tôi khóc một cái là có thể có được đáp án.

 

Cảm xúc căng thẳng của tôi dịu đi sau khi xuyên qua, dưới tác dụng của thuốc tôi hôn mê thiếp đi.

 

Loading...